Tiểu cô nương vai run lên, nụ của dọa đến dựng cả lông tóc.
"Ta... tưởng tối nay ngài qua..." Nàng đặt bát xuống, đôi mắt trong veo chút đáng thương : "Thật cũng mới ăn lâu."
Quân Sở Cẩn để ý đến nàng, Lê Vân nhanh nhẹn lấy một bộ bát đũa mới, bày biện thức ăn cho .
Mai Ấu Thư thì càng thêm cẩn thận và cơm, hai bàn cơm một lời nào.
Sau bữa cơm, Quân Sở Cẩn cũng ý định rời , ý tứ quá rõ ràng.
Lê Vân khẽ yên lòng.
Chỉ đợi đến tối, Mai Ấu Thư tắm rửa sạch sẽ, một chiếc váy lụa mềm mại rộng rãi, lúc mới chậm rãi lên giường.
Quân Sở Cẩn y phục từ lúc nào, sớm giường, tay còn cầm một cuốn sách.
Điều khiến Mai Ấu Thư khỏi chút tò mò mỗi đều gì.
"Điện hạ, mấy ngày nay nhờ ngài giúp đỡ, vẫn kịp cảm ơn Điện hạ."
Vừa lúc dùng bữa cũng thật khó xử, khó khăn lắm mới yên vị, Mai Ấu Thư mới cơ hội thích hợp để cảm ơn đối phương.
Quân Sở Cẩn nhướng mi, nhưng vẫn sách : "Nàng là của phủ Hành Vương, nếu để nàng khác bắt nạt, chẳng tỏ bản vương bất tài ."
Hắn dường như lúc tâm trạng , luôn thích dùng tự xưng như . Mặc dù ngày thường cũng tỏ hòa ái cho lắm, nhưng Mai Ấu Thư vẫn cảm nhận sâu sắc sự khác biệt giữa hai thái độ.
"Huống hồ..."
Hắn cuối cùng cũng đặt cuốn sách trong tay xuống, đầu nàng: "Bản vương thích khác cảm ơn bằng lời suông."
Mai Ấu Thư nhịn đỏ mặt.
Hắn như , cứ như lời cảm ơn suông của nàng là chiếm lợi của , dùng sự khách sáo miệng lưỡi đó để bù đắp cho những gì đáng lẽ trả cho .
Mai Ấu Thư rụt rè : "Ta chỉ giày và túi thơm, Điện hạ thích gì?"
Quân Sở Cẩn : "Đây đều là những việc phận sự nàng ."
Ý là, bất kể nàng cảm ơn , nàng đều những thứ cho .
Mai Ấu Thư nhất thời chút khó xử, đành tạm thời nợ món quà cảm ơn .
Chỉ là nếu nàng mở lời với , những lời khó hơn nàng cũng dễ dàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-132.html.]
"Ngài khỏe hơn ?" Ánh mắt nàng dịu dàng chạm ánh mắt .
Như đang thăm hỏi một bệnh nhân, cẩn thận và đầy quan tâm.
Quân Sở Cẩn sa sầm mặt, mơ hồ cảm thấy tiểu cô nương hiểu lầm gì đó.
Chỉ là khuôn mặt ngây thơ của nàng, thật sự gì.
Mai Ấu Thư thấy mãi đáp, đang nghĩ thật sự vấn đề .
Cổ nhân câu giấu bệnh sợ thầy, chắc .
Có lẽ chuyện như căn bản nhắc tới...
Tiểu cô nương lập tức cau mày.
Thế là nàng nghĩ đến lời của Lê Vân.
Lê Vân cơ hội thì hôn ...
Vì thế, ánh mắt nàng ngay đó liền dừng đôi môi đang mím c.h.ặ.t của đối phương.
... hung dữ như ...
Tiểu cô nương đấu tranh nội tâm chậm rãi dựa sát đối phương.
Quân Sở Cẩn khá bất ngờ nàng, thấy nàng như đang lơ đãng dựa sát về phía .
Lẽ nào nàng khát nước?
Sau vô tiểu cô nương dẫn dắt sai lầm, cuối cùng cũng còn suy nghĩ đến vấn đề tiểu cô nương sẽ chủ động trêu chọc nữa.
Tuy nhiên, ...
Ánh sáng mắt Quân Sở Cẩn tối sầm ... đôi môi lập tức một thứ mềm mại ngọt ngào chặn .
Hai tay tiểu cô nương khẽ vịn vai , nửa đều đè lên , nhưng hề nặng.
Mai Ấu Thư nhắm mắt, lông mi run rẩy hôn , còn vụng về học theo dáng vẻ hôn , đưa đầu lưỡi hồng non l.i.ế.m qua l.i.ế.m môi .
Hơi thở của lập tức trở nên nặng nề.