"Sao di nương trông càng buồn hơn ?" Lê Vân hỏi.
Mai Ấu Thư cúi mắt, ngón tay vuốt ve bìa sách, nhỏ giọng : "Ta đ.á.n.h hỏng ."
Nàng hề miếng thịt quan trọng đến thế, là đạo cụ quan trọng để sinh con.
Lê Vân nàng nhắc nhở, lúc mới nhớ chuyện , sắc mặt cũng nhịn cứng .
"Nô tỳ thấy Vương gia vẫn hòa nhã với di nương, là di nương thử xem ?"
Mai Ấu Thư ngẩng đầu nàng , hiểu ý nàng .
Thử thế nào?
Như đoán sự nghi ngờ của Mai Ấu Thư, Lê Vân khẽ ho một tiếng, quanh ai thì ghé tai Mai Ấu Thư nhỏ giọng .
"Di nương tìm cơ hội hôn ngài , nếu ngài phản ứng thì chứng tỏ hỏng..."
Mai Ấu Thư chút do dự, nhưng vẫn nghiêm túc ghi nhớ.
Đợi trời tối, Mai Ấu Thư cố ý bày một bàn cơm ở Hải Đường viện, đó cùng Lê Vân đích đến thư phòng mời Quân Sở Cẩn.
Thanh Tụ hiên, thấy tiểu cô nương mặc một bộ áo váy lụa thêu hoa thược d.ư.ợ.c màu vàng hương, dáng yêu kiều, uyển chuyển bước tới.
Nếu để Hành Vương điện hạ thấy, chừng mềm lòng chịu nổi.
Nàng bất động thanh sắc chặn ở cửa, cung kính : "Điện hạ dặn dò, thư phòng là nơi quan trọng tùy tiện phiền, nếu di nương việc gì, cần bàn bạc với quản gia."
Mai Ấu Thư nắm c.h.ặ.t khăn tay, nhất thời chút khó xử.
Lúc cửa bên trong mở , Vi Phách từ trong bước , với Mai Ấu Thư: "Di nương việc gì gấp ?"
Mai Ấu Thư lắc đầu: "Ta mời Điện hạ đến Hải Đường viện cùng dùng bữa tối."
Vi Phách khẽ gật đầu : "Ngài về , lát nữa nô tỳ sẽ tự với Vương gia."
Mai Ấu Thư lúc mới gật đầu, chuyển lời xong, nàng liền về.
Vi Phách thấy nàng , Thanh Tụ : "Hôm nay ca trực của ngươi, ngươi canh ở đây gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-131.html.]
Vẻ mặt Thanh Tụ lập tức cứng , ngờ đối phương để ý đến lịch trình của một hạ nhân đáng chú ý.
"Có lẽ nô tỳ nhớ nhầm." Thanh Tụ gượng .
Vi Phách lạnh lùng nàng : "Hầu hạ bên cạnh Vương gia cần cẩn thận nhất, nếu ngươi còn nhớ nhầm thứ hai, sẽ đưa ngươi đến biệt viện hầu hạ."
Thanh Tụ âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, cúi đầu đáp một tiếng "Vâng".
Lão bà khó đối phó hơn Bội T.ử nhiều.
Nếu lúc là bà , e rằng Thanh Thường chắc dễ dàng thành công như .
Cũng khó trách Hành Vương điện hạ coi trọng đối phương đến thế.
Mai Ấu Thư trở về, thấy bàn đầy thức ăn, trong lòng chút rục rịch.
"Điện hạ tối nay xem sẽ qua đây ?" Nàng ngẩng đầu Lê Vân, lẽ vì trời bên ngoài tối, ánh nến dịu dàng chiếu mắt tiểu cô nương, như thoáng chút ưu tư.
Lê Vân chút đau lòng, an ủi: "Hay là cô nương đợi một chút , lẽ lát nữa Điện hạ sẽ đến."
Mai Ấu Thư thì lộ vẻ khó xử, : "... nhưng thức ăn nguội hết , là ăn đợi ."
Sự nôn nóng của tiểu cô nương lập tức vạch trần tâm tư của nàng.
Lê Vân giật giật khóe miệng: "Vậy cũng ..."
Tiểu cô nương buồn, tùy nàng thế nào cũng .
Đến nỗi, khi Quân Sở Cẩn thật sự đến, thấy tiểu cô nương vốn mời dùng bữa đang ôm bát cơm ăn ngon lành.
Lê Vân đối diện Mai Ấu Thư, thấy Quân Sở Cẩn từ bên ngoài bước .
Nàng lập tức hoảng hốt, vội vàng hiệu cho tiểu cô nương mau dừng .
Mai Ấu Thư thấy nàng xua tay với , chỉ chậm rãi đầu , thấy Hành Vương điện hạ lưng .
Tiểu cô nương ngẩn , Hành Vương điện hạ liền đưa tay gạt hạt cơm dính khóe miệng nàng, nở một nụ dịu dàng.
"Là ai mời bản vương cùng dùng bữa tối?"