"Ngươi ?"
Người hỏi câu , ai khác, chính là Quân Sở Cẩn.
Lúc đặt chén trong tay xuống, cúi mắt đối phương.
Tim Trịnh Tự đập thịch một cái, chút rụt rè.
"Con , con còn bẩn y phục của tỷ tỷ, nhà con còn một tấm lụa Sa Khói Nghê Hà, thể tặng tỷ tỷ để may bộ đồ mới."
Quân Sở Cẩn cầm chén , vẻ mặt nhiều biến đổi.
Hắn thiếu y phục, Mai Ấu Thư cũng sẽ thiếu.
vẫn lạnh nhạt đáp một câu: "Được."
Lúc tiễn Trịnh Tự rời Vương phủ, Triệu thị khen Mai Ấu Thư hết lời, ca ngợi ngớt. Giữa đường Mai Ấu Thư chỉ đ.á.n.h rơi một chiếc khuyên tai, Triệu thị cuống quýt như gặp chuyện gì ghê gớm, tìm cho nàng trong đám cỏ.
"Tam nha đầu đây chuyện gì vui cứ với , đừng bao giờ để trong lòng." Triệu thị .
Mai Ấu Thư bà tâng bốc cả buổi sáng, chỉ thấy đầu óc mơ hồ.
Triệu thị ngoài cửa, thấy Mai Ấu Thư vẫn biểu hiện gì, đành rõ.
"Sau nếu còn chuyện gì , con đừng với Vương gia nữa, ngài tính tình thẳng thắn, gây chuyện lắm." Triệu thị .
Mai Ấu Thư lời bà , suy nghĩ kỹ , cũng nhớ gì với Quân Sở Cẩn.
Khoảnh khắc rèm xe ngựa buông xuống, mặt Triệu thị đen hơn cả đ.í.t nồi.
"Phu nhân, tấm lụa Sa Khói Nghê Hà ở chỗ lão phu nhân, bà nay quý những thứ hoàng gia ban thưởng, chỉ sợ bà sẽ dễ dàng đồng ý đưa ."
Triệu thị như rút cạn sức lực, mệt mỏi : "Cũng lấy cho bằng ."
"Ngươi nhớ kỹ, thà đắc tội với bà chồng cay nghiệt của , cũng đắc tội với con nha đầu trong phủ Hành Vương..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-130.html.]
Xem con nha đầu hôm nay một lời cũng , nhưng nó vui vui, mắt của Hành Vương vẫn cứ dán .
Chỉ sợ hôm nay tiểu nha đầu mà cau mày một cái, Trịnh Tự cũng về .
Triệu thị âm thầm nghiến răng, nghĩ đến Trịnh thị, thầm lạnh.
Trịnh thị , lúc xảy chuyện, đối phương lập tức cáo bệnh, hề chịu động một ngón tay vì Tự Nhi nhà bà .
Đối phương cũng nghĩ xem lúc ở Mai phủ vững chân, là ai tất tả chạy qua chống lưng hậu thuẫn cho bà .
Bây giờ Triệu thị gặp chuyện, bà lập tức trốn , đẩy hết trách nhiệm sạch sẽ, Triệu thị cũng kẻ ngốc.
Những món nợ , Triệu thị tự nhiên sẽ ghi nhớ từng chút một, sẽ đáp trả.
Sau khi tiễn Triệu thị , Lê Vân mới đến khép miệng.
"Di nương , Đại phu nhân vốn định giúp Khánh Tích Bá phu nhân đến cửa, nhưng Vương gia ném Trịnh Tự chuồng ngựa, bà đến cửa cũng dám , sợ ghi hận bà , ở địa bàn Vương phủ bà khó xử. Nói , Điện hạ đối với di nương thật ..."
Mai Ấu Thư liếc nàng một cái, nhỏ giọng : " hôm nay Điện hạ gặp vẫn lạnh mặt..."
Nàng cảm ơn đối phương, nhưng đối phương lạnh mặt, giúp đỡ nàng. Gặp tình huống , Mai Ấu Thư cũng chút .
Lê Vân thì kéo Mai Ấu Thư về phòng, đưa cuốn sách lén giấu cho Mai Ấu Thư.
"Trước đây nô tỳ cứ nghĩ cô nương ngốc nghếch, phát hiện cô nương ngốc thật, nên lén khác mua cái về, cô nương xem xong sẽ hiểu."
Mai Ấu Thư chớp chớp mắt, rõ ràng hiểu ý nàng là gì.
Sau khi Lê Vân tránh , nàng mở cuốn sách , chỉ thấy hình ảnh hai nhỏ trần truồng ôm .
Tiểu cô nương ngẩn .
Đợi Mai Ấu Thư xem xong cuốn sách , Lê Vân còn cố ý quan sát vẻ mặt của nàng, phát hiện nàng mặt đỏ tai nóng, giống phản ứng của những tiểu cô nương bình thường khi xem xong.