Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:17:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quân Sở Cẩn ấn tay lên tờ giấy, ánh mắt lạnh lẽo Vi Phách.

"Có ai là cha ruột của nàng ?"

Vi Phách cúi mắt, : "Tổng cộng tám , chỉ là bất kể là ai... đều là hạng hạ đẳng gì..."

Mẹ là kỹ nữ, cha là lưu manh, sinh thể là thứ .

Tiểu cô nương xinh , nay ngay cả xuất cũng nhơ nhuốc đến , nếu đồn ngoài khác sẽ nghĩ thế nào.

Ai sẽ tin, huyết thống ô uế như , một trái tim thuần khiết trong suốt như lưu ly.

"Nhớ kỹ, chuyện hôm nay để bất kỳ ai ." Sắc mặt Quân Sở Cẩn vô cùng lạnh lẽo.

Điều khiến Vi Phách nhịn suy đoán rốt cuộc lừa gạt, vì thất vọng về tiểu cô nương mà trở nên u ám.

Đợi bà , Quân Sở Cẩn nhịn day day trán.

Hắn vốn ghét nhất những nữ nhân vì trèo cao mà tính toán mưu mô.

Chỉ là bây giờ nghĩ , tiểu cô nương đáng thương như tự tính toán cho một chút cũng là chuyện quá đáng?

nghĩ đến dáng vẻ ban ngày của tiểu cô nương, lập tức do dự.

Đến giờ, ngoài việc thấy nàng , thấy nàng bản lĩnh gì khác.

Lẽ nào nàng lớn đến từng đều dựa việc lóc để sống qua ngày?

Hành Vương điện hạ chìm sâu câu hỏi hóc b.úa , nhất thời chấp nhận tiểu cô nương là chút tâm cơ.

Nếu nàng chút tâm cơ, cuộc sống lẽ còn dễ chịu hơn một chút.

Đêm đen tĩnh lặng, bầu trời trong xanh thăm thẳm một gợn mây, ngàn lấp lánh, như hòa cùng nhịp thở.

Chính trong đêm đó, Mai Ấu Thư một giấc mơ.

Trong mơ, nàng thấy lúc nhỏ nước, y phục sạch sẽ gọn gàng đều ướt sũng dính sát , tạo thành những nếp nhăn khó coi. Dù nàng căng thẳng vuốt phẳng thế nào, cũng thể phục hồi như cũ.

"Mẹ ơi... nước lạnh quá..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-128.html.]

Trên bờ một phụ nhân dáng vẻ tao nhã, bà một tảng đá nhô , tay cầm nghiêng một chiếc quạt lụa thêu hình mỹ nhân, lạnh lùng liếc tiểu cô nương.

"Đã bao nhiêu ..." Giọng Vương thị dịu dàng vô cùng: "Y phục nếp nhăn."

Tiểu cô nương càng thêm sốt ruột kéo y phục , nhưng nàng càng dùng sức, càng giống như đang lột da , mỗi kéo, đều đau đến mức nước mắt lưng tròng.

"Hu hu..."

Tiểu cô nương tỉnh dậy, lúc là giờ Dần.

Nàng lau nước mắt, cẩn thận kéo kéo góc chăn, sợ hãi ngoài.

Thứ ánh sáng nhập nhoạng còn đáng sợ hơn nhiều so với đêm đen kịt.

Không màu sắc tươi sáng, tất cả đều ảm đạm, xám xịt.

Gam màu giống hệt như Vương thị.

Mai Ấu Thư cũng nhớ bao lâu mơ thấy Vương thị.

nàng vẫn mơ hồ nhớ, lúc Vương thị còn sống, thích nhất là sửa sang y phục và b.úi tóc cho nàng.

Bà luôn tiểu cô nương ngẩn ngơ, khen tiểu cô nương là cô gái xinh nhất.

"Con , lúc đầu quyết định sinh con là để tự tay bóp c.h.ế.t con, chỉ ngờ con là một tiểu mỹ nhân, thật ..."

Tay bà vuốt ve khuôn mặt và chiếc cổ trắng ngần của tiểu cô nương, dịu dàng đến mức ấm.

Lần duy nhất Mai Ấu Thư cảm nhận một loại cảm xúc khác của đối phương, chính là ngày đối phương qua đời.

Sự kích động yên tâm để nàng trần thế, mang nàng cùng xuống địa ngục của đối phương, khiến tiểu cô nương cảm nhận một cách kỳ lạ vài phần tình mẫu t.ử méo mó.

Tiểu cô nương bất giác vuốt phẳng những vết nhăn áo lót, ánh trong mắt mờ vài phần.

Ban ngày, Mai Ấu Thư như thêm vài phần uể oải.

Lê Vân quan sát một hồi lâu, cuối cùng cũng đưa kết luận giống như Bích Phù đây.

Tiểu cô nương chịu sự dọa dẫm.

 

 

Loading...