Lúc đó nàng cũng cảm thấy mèo con đáng thương, mềm lòng liền ôm mèo về nhà.
Vị Hành Vương điện hạ chắc chắn cũng như .
Thấy dáng vẻ đáng thương khi nàng ngã xuống nước, mềm lòng, cũng ôm nàng về nhà.
"Di nương, để giúp , nô tỳ đắc tội cả Đại phu nhân và Khánh Tích Bá phu nhân , di nương thể bỏ rơi nô tỳ ." Lê Vân nhỏ giọng bên tai nàng.
Mai Ấu Thư cúi mắt nàng một cái, : "Ta tự nhiên ghi nhớ ơn của ngươi, nếu mẫu bắt nạt ngươi, cũng sẽ giúp ngươi."
Giống như đối với Bích Phù .
Dù đến lúc nào, tiểu cô nương cũng trân trọng những đối với .
Dù bản nàng sinh nhút nhát, nhưng nàng cũng từng cố gắng chui khỏi vỏ ốc , cẩn thận bảo vệ mà bảo vệ.
Lê Vân nàng, một cảm giác an tâm kỳ lạ.
" mà..." Lê Vân lắp bắp, càng cảm thấy những lời còn của càng khó .
"Thật nô tỳ cũng di nương." Nàng đỏ mặt, cuối cùng cũng hết lời.
Mai Ấu Thư khựng .
Lê Vân thấy thế vội : " nếu di nương thì thôi , nô tỳ cũng thấy Điện hạ hung dữ, chỉ sợ khó hầu hạ."
Nghe lời Mai Ấu Thư ngược chút đồng tình.
"Ngài cũng hung dữ với , chỉ là nếu ngày nào đó ngài tâm trạng , sẽ tiến cử ngươi với ngài ." Tiểu cô nương cảm thấy yêu cầu vấn đề gì.
Lê Vân lời lập tức vui mừng khôn xiết.
"Vậy... nô tỳ xin cảm ơn di nương ." Nàng xong lời liên tục đảm bảo, đợi di nương vẫn sẽ hầu hạ Mai Ấu Thư ở Hải Đường viện như đây, chỉ là cũng thể thêm hai tiểu nha để hầu hạ.
Điều nàng chính là tiền tài và danh phận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-127.html.]
Mai Ấu Thư gật đầu như hiểu như , dường như thể hiểu , hai vô cùng hòa hợp.
Đến tối, khi Lê Vân kể suy nghĩ của cho Lê Nguyệt , Lê Nguyệt suýt nữa thì kinh ngạc đến rớt cằm.
"Ngươi to gan thật, dám trái lệnh phu nhân, sang dựa dẫm Mai di nương?"
Quan trọng là vị di nương là một gió thổi cũng ngã, gì đáng để dựa dẫm chứ?
Lê Nguyệt càng thêm bất mãn.
"Dù cũng quản, nếu ngươi còn dám đến Mai phủ mách lẻo, sẽ tha cho ngươi ."
Lê Vân lập tức xoay ngủ.
Lê Nguyệt nghiến răng trừng mắt nàng , cũng lời nào phản bác.
Đêm đó, Quân Sở Cẩn trong thư phòng, vẫn nghỉ ngơi.
Vi Phách lập tức tiến lên, đưa mấy phong thư.
"Nô tỳ đến vùng Giang Nam dò xét một phen, mẫu của Mai di nương là một kỹ nữ chút tiếng tăm ở địa phương, khi gặp Mai Chính Đình, bà quả thực là một nghệ nhân bán nghệ bán ..."
Bà đến đây, đột ngột dừng .
Rõ ràng, sự việc hề đơn giản như bề ngoài.
Quân Sở Cẩn cúi mắt, ánh mắt lướt qua những trang giấy cũ kỹ ố vàng, : "Tiếp tục."
Vi Phách gật đầu, lúc mới tiếp tục .
"Chỉ là khi Mai Chính Đình về kinh thành bỏ rơi Vương thị. Vương thị tính tình cao ngạo, nhất quyết cho rằng đối phương sẽ chịu trách nhiệm với , nên còn khéo léo chiều chuộng như , mà khăng khăng giữ trong sạch cho đối phương. Chính vì lý do , bà đắc tội với một ở địa phương."
"Tú bà ban đầu còn kiên nhẫn bảo vệ bà , thấy Mai Chính Đình mãi trở về, nên đoán chắc là một chuyện phong lưu, bèn nhận tiền của đám lưu manh côn đồ , mặc cho bọn chúng nhục Vương thị."
Thế nên, nếu điều tra kỹ càng, e rằng vị Mai di nương trong phủ ngay cả thứ nữ của Mai phủ cũng tính, cha của nàng chỉ thể là một kẻ vô hạ lưu...