Mà Trịnh Tự sớm dẫn cùng, mà một ai dám tiến lên ngăn cản.
Môi Triệu thị mấp máy mấy , ngón tay chỉ ngoài cửa Trịnh thị tức đến run .
"Nực ..."
"Quá nực !"
Sắc mặt Trịnh thị cũng vô cùng khó coi.
Người mang là mèo hoang ch.ó dại, mà là đích t.ử sẽ kế thừa tước vị của trưởng bà .
Lần sự việc mới thật sự trở nên nghiêm trọng.
Trời mới , cho dù bọn họ giỏi ngụy biện đến , cũng gì đám lọc lõi ở phủ Hành Vương, bọn họ còn giỏi nhăng cuội hơn.
Triệu thị chỉ đòi con trai , vô cớ gán cho tội danh hành thích Hành Vương. Nếu bà thật sự chặn mặt Hành Vương, trời mới sẽ xảy chuyện gì.
Nhìn Triệu thị gần như sắp suy sụp, Trịnh thị chỉ thể gượng gạo : "Tẩu t.ử, Tam nha đầu nhà say rượu, mới thể giúp chúng . Đợi nó tỉnh rượu, chúng đến chuyện với nó là ..."
Triệu thị đẩy mạnh bà , giọng điệu chua ngoa: "Ai bảo ngươi cho nó uống rượu? Ai ngươi với nó cùng một giuộc !"
Sử ma ma đỡ Trịnh thị mới để bà ngã.
Chỉ là chủ mẫu đương gia đẩy , cuối cùng cũng chút khó xử.
Sắc mặt Trịnh thị nhất thời cũng lạnh xuống.
Bên , Quân Sở Cẩn mang Mai Ấu Thư lên xe ngựa về phủ.
Tiểu cô nương dựa góc xe, như một phản xạ vô thức, giữ một cách khá xa với .
Sắc mặt Quân Sở Cẩn càng thêm khó coi.
Tiểu cô nương hình mảnh mai, trong tay nắm một quả cầu hương khử mùi, một lời.
"Vừa nàng tự biện giải cho ?"
Quân Sở Cẩn hỏi nàng.
Tiểu cô nương như thấy, vẫn cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-125.html.]
lúc định hỏi tiếp, xe ngựa đột nhiên xóc nảy một cái, tiểu cô nương liền đập đầu thành xe, phát một tiếng "cốp" lớn.
"Ư..."
Lông mi dài của tiểu cô nương khẽ run, như tỉnh táo hơn một chút, nhưng trong mắt nhanh ch.óng ngấn lệ vì đau, mắt nhòa lệ, ngẩng lên Quân Sở Cẩn.
Nàng khẽ c.ắ.n môi, ánh mắt như đang kẻ , oán sợ Quân Sở Cẩn.
Quân Sở Cẩn cau mày, chỉ nghi ngờ nhầm, nghĩ bụng hôm nay nàng chịu nhiều ấm ức, bèn đưa tay về phía nàng...
Nào ngờ tiểu cô nương cũng rụt rè đưa tay về phía .
Quả cầu hương bằng gỗ trong tay tiểu cô nương lập tức bay khỏi tay nàng, trúng ngay trán Hành Vương điện hạ, còn phát một tiếng "bốp".
Mà trán Hành Vương điện hạ nhanh xuất hiện một vệt đỏ nhàn nhạt.
Quân Sở Cẩn lạnh, đưa tay xoa xoa thái dương, tiểu cô nương với vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống .
Hắn cuối cùng cũng hiểu ý tứ trong ánh mắt của nàng.
Nàng tự đập đầu tường lúc tỉnh táo, tỉnh thấy , nên coi là thủ phạm, còn dám lấy cầu ném .
Nàng chỉ chút bản lĩnh thôi ?
Tiểu cô nương nghi ngờ gì diễn một màn cùng đường bí lối.
Con lừa cái nhỏ bé cho rằng khi tấn công, bản lĩnh duy nhất thể phản kháng chính là đá hậu.
Con hổ như nên c.ắ.n rách cổ họng con lừa mắt trắng cho xong chuyện ?
Tuy nhiên nhanh, cuối cùng cũng thấy tiểu cô nương mở miệng .
Mai Ấu Thư bĩu môi : "Là... là ngài..."
"Kéo quần ..."
Nàng nấc một tiếng vì rượu, tiếp tục nhỏ giọng ấm ức : "Đồ hổ!"
Quân Sở Cẩn nghĩ đến chuyện đêm hôm , nghĩ đến những gì trong mắt tiểu cô nương nhận đ.á.n.h giá như , sắc mặt trầm xuống, nhưng vẫn thể hùng hồn : "Là tự nàng đưa khăn tay cho bản vương."
Cho dù hổ, cũng đều là nàng ngầm đồng ý, bây giờ nàng mới đến chỉ trích, thể thừa nhận.