Thậm chí nàng còn cảm thấy ngay lúc thương xót tiểu cô nương .
Lê Vân lắc lắc đầu, cảm thấy chút tỉnh táo.
"Chúng sảnh , lát nữa về sớm một chút." Lê Vân nhỏ giọng .
Mai Ấu Thư gật đầu.
Chỉ là đường trở về, các nàng đụng nhũ mẫu ban nãy khiển trách, đối phương vẻ mặt hoảng hốt chạy tới.
"Mau qua giúp một tay, tiểu công t.ử nhà chúng rơi xuống nước ."
Mai Ấu Thư ngạc nhiên. Khi nàng và Lê Vân về phía bờ sông, thấy đứa trẻ nào ở gần đó.
"Di nương, thấy bên đó ?" Lê Vân dọc theo bờ sông về phía , bất an hỏi.
Mai Ấu Thư cẩn thận mặt nước tĩnh lặng, khẽ lắc đầu, mày nhíu .
Chẳng lẽ chìm xuống ...
Nàng đang nghĩ, đột nhiên thấy phía vang lên một tràng ác ý.
Nàng còn kịp đầu , như thứ gì đó bay tới đụng mạnh một cái, tiểu cô nương lập tức rơi xuống nước.
"A, di nương..."
Trước khi rơi xuống nước, nàng chỉ thấy tiếng hét thất thanh của Lê Vân.
Rất nhanh, chuyện Mai Ấu Thư rơi xuống nước truyền đến tai Trịnh thị và Triệu thị. Hai tin tức , đều .
"Làm bây giờ, chỗ tam cô nương rơi xuống nước sâu lắm, chỉ là dường như dọa sợ..."
"Ngươi quan tâm nó gì, con trai thương ?" Triệu thị lo lắng hỏi.
"Cái đó thì ..." Nha .
Còn Trịnh thị lúc lên tiếng: "Thư Nhi rơi xuống nước, lúc chắc chắn lạnh, ngươi rót cho nó ít rượu để ấm ."
Nha đang do dự, Trịnh thị đầy ẩn ý: "Càng nhiều càng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-122.html.]
Nha lập tức hiểu ý rời .
Còn Triệu thị thì khó hiểu: "Lúc cho nó uống rượu gì, rơi xuống nước thôi mà, cũng c.h.ế.t ."
Trịnh thị : "Tẩu t.ử cũng , chúng đều là gia đình lớn, chuyện gì cũng giữ kẽ một chút, thể để nó bậy bạ, vu oan cho Tự Nhi đứa trẻ đó."
Tự Nhi trong miệng bà chính là đứa trẻ nghịch ngợm Trịnh Tự.
Triệu thị nghĩ đến đây, cao ngạo gật đầu.
"Muội đúng, theo thấy, dù Hành Vương Điện hạ đến cửa cũng sợ. Tự Nhi nhà hoạt bát thông minh hơn những đứa trẻ khác nhiều, nghịch ngợm một chút thì , ai so đo với trẻ con." Vẻ mặt bà là bao che và khinh thường.
Sau khi Trịnh thị sắp xếp xong xuôi việc, bọn họ mới về phía phòng khách nơi Mai Ấu Thư đang ở.
Lúc Mai Ấu Thư uống mấy bát rượu ấm, má ửng hồng, cũng say , chỉ là ánh mắt và động tác đều chậm chạp hơn nhiều, giống như một con b.úp bê gỗ ngoan ngoãn, dựa đầu giường một lời.
"Con bé bất cẩn như ? Ta và con tin đều sợ hết hồn. May mà con , tự cẩn thận, ?" Triệu thị .
Lê Vân nhỏ giọng biện giải: "Phu nhân, là... là tiểu công t.ử nhà đẩy, nô tỳ rõ."
Triệu thị đầu tiên là ngạc nhiên Trịnh thị một cái, : "Nha đầu ở , dạy dỗ nàng ?"
Trịnh thị nheo mắt , dịu dàng , hỏi: "Lê Vân, ngươi ai đẩy?"
Lê Vân thấy vẻ mặt giả nhân giả nghĩa của bà , khỏi rụt rè tiếp.
Trịnh thị... Trịnh thị sẽ tha cho nàng .
"Là... là..." Lê Vân lắp bắp .
"Là tiểu công t.ử nhà đẩy."
Một giọng càng thêm mảnh mai vang lên.
Mí mắt Triệu thị giật một cái, theo giọng đó qua, phát hiện câu ai khác, chính là tiểu cô nương.
"Ngươi gì? Con trai ban nãy chẳng qua là cẩn thận đổ bánh ngọt lên áo ngươi, ngươi dù căm hận nó đến cũng thể lấy chuyện đùa . Nó là một đứa trẻ ngoan ngoãn, là ngươi thể vu khống !"