Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:16:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mời Phùng đại phu đến thư phòng." Quân Sở Cẩn với bà .

Tống ma ma cũng hỏi lý do, trực tiếp .

Còn hai nha thì , phản ứng kịp.

Đợi Quân Sở Cẩn , Lê Vân vội vàng phòng xem, thấy tiểu cô nương nhà y phục xộc xệch, tóc tai bù xù giường, sắc mặt còn lắm.

"Mau lấy chút nước nóng đến cho di nương lau mặt." Lê Vân với Lê Nguyệt.

Lê Nguyệt còn ngóng, lập tức nàng đuổi , vui vẻ mà .

"Di nương, ban nãy ?" Lê Vân hỏi.

Mai Ấu Thư ngẩng đầu nàng, : "Ta... cẩn thận đá một cái."

"Hả?" Lê Vân lập tức liên tưởng đến cảnh tượng ban nãy Quân Sở Cẩn bảo Tống ma ma mời đại phu, sắc mặt lập tức đổi liên tục.

"Người đá Vương gia , đá ngài thương ? Ngài cho gọi đại phu đến, nữa?" Lê Vân sợ hãi, cảm giác tai họa sắp ập đến.

Thế nhưng những lời tiếp theo của tiểu cô nương càng chứng minh cảm giác của nàng hề sai.

"Ta đá chỗ hiểm của ." Tiểu cô nương nhỏ giọng bổ sung một câu: "Ta đá nhẹ thôi..."

Lê Vân tối sầm mặt mày, suýt nữa thì ngã quỵ tại chỗ.

Xong , xong , bây giờ thu dọn hành lý chạy trốn còn kịp nữa.

Nếu đối phương chuyện gì thể lập tức chạy gọi thái y.

Chắc chắn là đá hỏng ...

Như , hạnh phúc của bọn họ cũng theo đó mà tan thành mây khói.

Chỉ là bây giờ, giữ tính mạng cũng khó .

"Di nương, nô tỳ dám suy nghĩ gì khác nữa ." Lê Vân nghẹn ngào : "Người thể hầu hạ Điện hạ cho t.ử tế một ? Cuộc sống thể chịu đựng nổi nữa ..."

Tiểu cô nương thấy nàng đột nhiên lóc t.h.ả.m thiết như , càng thêm ngơ ngác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-117.html.]

Tuy cuộc sống ở Vương phủ mấy dễ chịu, nhưng ít nhất nàng cũng lóc t.h.ả.m thiết, ngược nha của nàng dường như đau lòng.

Nói đến Phùng đại phu, tối đó triệu gấp Vương phủ, trong lòng vẫn còn đang lẩm bẩm.

Phải hạ từ khi trưởng thành Hành Vương Điện vẫn luôn nghiêm khắc với bản , từng đau đầu sổ mũi gì cả.

Bây giờ đêm khuya truyền gọi, là bệnh cấp tính gì.

Đợi đến khi ông tới, chỉ thấy một đám hạ nhân quỳ la liệt trong phòng, lúc ông mới nghiêm mặt, cúi đầu phòng.

"Không Điện hạ khó chịu ở ?" Phùng đại phu hỏi.

Ánh mắt Quân Sở Cẩn về phía , tay nắm thành quyền, khớp ngón trỏ khẽ gõ lên mặt bàn, trong căn phòng yên tĩnh trở nên vô cùng ch.ói tai.

Ban đầu phản ứng kịp, nghĩa là những dấu vết đáng ngờ ban nãy thể xóa khỏi ký ức.

Chỉ cần tỉnh táo hơn một chút, sẽ lập tức phát hiện , hôm nay cố ý giở trò ngay mắt .

"Hôm nay khi xem công văn, đột nhiên cảm thấy cơ thể khó chịu, nóng trong , ham trỗi dậy, tại ."

Hắn cứ thế trần trụi miêu tả triệu chứng khó .

Phùng đại phu sững sờ, nhanh phản ứng .

Ông bèn nhỏ giọng hỏi han từng món ăn Quân Sở Cẩn dùng, cuối cùng hỏi phát hiện triệu chứng khi uống một chén .

"Trong thư phòng đốt hương ?" Phùng đại phu hỏi.

"Không , Điện hạ thích mùi nồng, thư phòng cấm đốt hương." Bội T.ử vốn im lặng nãy giờ lập tức xen một câu.

Phùng đại phu gật đầu, kiểm tra một chút nước còn trong chén, nhanh, ông tìm vấn đề.

"Điện hạ, đây là xuân d.ư.ợ.c." Phùng đại phu .

Chưa đến vẻ mặt của Quân Sở Cẩn, sắc mặt Bội T.ử và đám nha Thanh Tụ đều bất giác đổi.

Chỉ một hồi tra hỏi của Bội Tử, Thanh Liên tên của Thanh Thường.

 

 

Loading...