Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:16:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai bàn tay nhỏ bé của tiểu cô nương đưa nắm lấy mép chăn mềm mại, chỉ đợi dịch một chút là thể bò dậy.

Thế nhưng Quân Sở Cẩn thấy giọng điệu gần như cầu xin của nàng, chỉ nhướng mày.

Nàng còn lấy lòng , dám sai khiến .

Ai cho nàng ảo giác, nghĩ rằng sẽ bò dậy rót nước cho nàng uống?

Quân Sở Cẩn vẫn dùng đôi mắt đen láy lạnh lùng đó nàng.

Mai Ấu Thư ngơ ngác.

Lẽ nào, uống nước cũng ?

Tiểu cô nương nghĩ đến khả năng , lập tức chau mày, cụp mắt xuống, dáng vẻ đáng thương.

Như thể một loại tự ám thị nào đó, tiểu cô nương vốn khát lắm bỗng cảm thấy cổ họng khô khốc khó chịu.

"Ta chỉ uống một ngụm nhỏ thôi..."

Giọng lí nhí của nàng từ truyền lên, âm điệu pha chút giọng mũi nũng nịu mềm mại, vô cùng dịu dàng.

Ánh mắt Quân Sở Cẩn sâu hơn vài phần, cuối cùng một lời mà xuống giường.

Hắn khỏi, tiểu cô nương liền lập tức bò dậy, khó hiểu động tác của .

Mãi cho đến khi mặt mày đen sì mang ấm và chén đến, Mai Ấu Thư mới hiểu ý .

Vị Hành Vương Điện hạ vô cùng bất đắc dĩ mới xuống giường tự rót cho nàng...

Tiểu cô nương mãi mới nhận , lúc cũng chỉ thể run rẩy nhận lấy chén đưa, uống cạn ánh mắt của .

Nàng uống liền ba chén, mới nhỏ giọng với một câu "Được ".

Quân Sở Cẩn đôi môi ngậm nước của nàng với vẻ khó đoán, mãi cho đến khi nàng run run ngón tay đưa chén cho , mới khỏi.

Mai Ấu Thư vuốt n.g.ự.c, nghĩ đến ánh mắt vẫn còn chút bất an, bèn rúc chăn, thầm nghĩ tiếp theo dù thế nào cũng ngủ , chỉ như mới thể qua đêm dài đằng đẵng .

Không Quân Sở Cẩn cản trở, tiểu cô nương dù ngang cũng vẫn đủ chỗ.

Quân Sở Cẩn nhanh trở giường, mang theo lạnh tái nhập bên cạnh Mai Ấu Thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-112.html.]

Mai Ấu Thư nhắm mắt nhưng mí mắt vẫn khẽ run.

Mãi cho đến khi ánh đèn trong phòng đột nhiên tối sầm , nàng mới khẽ thở phào.

Trong phòng chìm bóng tối, tiểu cô nương còn hành động thừa thãi nào nữa.

Quân Sở Cẩn cuối cùng cũng thể nghi ngờ.

Lẽ nào thật sự như lời Tống ma ma , tiểu cô nương thích ?

"Đêm hôm nàng dọa sợ ?"

Quân Sở Cẩn đột ngột hỏi một câu.

Tiểu cô nương thấy giọng , theo phản xạ tim cũng thót lên, vội mở mắt về phía bên cạnh trong bóng tối.

thấy gì, nhưng nàng thể cảm nhận , vẫn luôn nàng.

Như thể nếu nàng trả lời câu hỏi của , sẽ chằm chằm nàng cả đêm .

Tiểu cô nương trong lòng nghĩ đến cảnh tượng hôm đó, dám thật, sợ vô cớ chọc giận , sẽ dùng những cách kỳ quái để bắt nạt nàng.

"Không... ."

Giọng yếu ớt của tiểu cô nương từ chăn vọng .

Quân Sở Cẩn câu trả lời chỉ trầm giọng với Mai Ấu Thư: "Nàng cần dối , hỏi vì so đo với nàng."

Mai Ấu Thư khẽ gật đầu, nhận thấy, mới : "Ngài cần để ý, đêm đó tuy ngài hung dữ một chút, nhưng cảm giác gì cả, một chút cũng dọa sợ..."

Thực , nàng dọa , đau đến , nàng sợ lắm...

Thế nhưng khoảnh khắc Quân Sở Cẩn thấy câu , vẻ mặt như tượng đá dần đông cứng .

Dường như qua một thời gian dài, mới từ từ bình tĩnh .

Lại cảm giác gì cả...

Cho nên từ hôm đó, tiểu cô nương mấy để ý đến .

Hắn tưởng những hành động lấy lòng của tiểu cô nương thực đều là ảo giác của .

 

 

Loading...