Sắc mặt Quân Sở Cẩn lập tức tối sầm vài phần.
Hắn cảm thấy chuyện tuyệt đối thể nào.
Chẳng lẽ tiểu cô nương thích , đó mới đáp tình cảm ngưỡng mộ của nàng ?
Tâm trạng vốn đang của lập tức trở nên u ám hơn nhiều vì mấy lời của Tống ma ma.
Mà lúc , Mai Ấu Thư tận hưởng xong hồ nước ấm áp dễ chịu, nha đặc biệt cho nàng một chiếc váy lụa mỏng màu hồng sen rộng rãi.
Nàng che miệng ngáp một cái, mới về phòng ngủ.
Đang dụi mắt định trèo lên giường, nàng đột nhiên phát hiện giường thêm một .
Mai Ấu Thư sững sờ.
Người đang dựa đầu giường chăm chú sách Hành Vương Điện hạ thì còn là ai?
"Điện... Điện hạ?"
Mai Ấu Thư chắc chắn gọi một tiếng.
Hắn mới lạnh lùng dời mắt khỏi sách, ban cho nàng một cái .
Hắn ngay lão ma ma chắc chắn bậy bạ.
Tiểu cô nương tối nay ở đây, còn cố ý mặc một chiếc váy vô cùng quyến rũ.
Ngày thường y phục tiểu cô nương mặc đều che kín cổ, nhưng tối nay...
Quân Sở Cẩn nuốt nước bọt, lặng lẽ thu hết cảnh xuân nơi cổ áo rộng của tiểu cô nương mắt.
Xương quai xanh trắng nõn, cùng với bóng mờ cổ áo, chỗ nào là cố gắng trêu chọc .
Nếu nàng thích , tại mặc quyến rũ như .
Thế nhưng Quân Sở Cẩn che vẻ nóng bỏng trong mắt, tỏ bình thản, quyết định để tiểu cô nương tự chủ động, mới cân nhắc xem nên đáp một chút .
"Còn lên giường nghỉ ngơi?" Quân Sở Cẩn cúi đầu xuống sách, như vô tình một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-111.html.]
Mai Ấu Thư bối rối đáp một tiếng, lúc mới chui trong giường, mắt lên nóc màn, nhưng ánh mắt len lén liếc về phía bên cạnh.
Hắn thích sách như đến thư phòng , tại cố ý chạy đến chỗ nàng , lẽ nào là để chế giễu văn hóa ?
Tiểu cô nương nghĩ , tâm trạng càng thêm phức tạp.
Nàng khẽ chau mày, ngủ mà dám ngủ.
Mai Ấu Thư ngẩng đầu ánh đèn vàng vọt đầu giường, nhịn nhỏ giọng khuyên một câu: "Điện hạ, ban đêm ánh nến hại mắt, là ngủ sớm ạ?"
Quân Sở Cẩn căng mặt đặt sách xuống, thầm nghĩ tiểu cô nương quả nhiên nhịn nữa .
Thế nhưng định nể mặt tiểu cô nương như nữa, chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng, tiếp tục giữ vẻ cao ngạo cuốn sách trong tay.
Mai Ấu Thư đành co ro như một con chim cút ở góc giường, chút .
Mãi cho đến khi Quân Sở Cẩn cuối cùng cũng lật hết cuốn sách trong tay, lạnh mặt xuống bên cạnh nàng.
Hắn xuống, tiểu cô nương lập tức phát hiện chiếc giường vốn vô cùng rộng rãi bỗng trở nên chật chội.
thực tế Mai Ấu Thư sớm thầm ước lượng kích thước chiếc giường .
Dù ba ngủ lật cũng vẫn dư dả.
Nàng cách từ chỗ sát tường, trống rộng rãi phía Quân Sở Cẩn thể ngủ thêm hai nữa, mấp máy môi, cuối cùng vẫn gì.
Suýt nữa thì nàng quên mất, khi ngủ dường như những vị vương công quý tộc đều nha ấm giường .
Cho nên ban nãy nàng gọi ngủ thèm để ý, cứ đợi ấm chỗ đó, mới qua giành lấy, khiến nàng nép góc tường, nhường chỗ cho .
Nàng đưa kết luận như , từ từ thở một .
Rất nhanh, nàng nghĩ một ý hơn.
Lát nữa nàng tìm cớ xuống giường, lúc lên giường ngủ ở chỗ rộng rãi bên ngoài chẳng là hảo ?
Nàng nghĩ , ánh mắt lập tức về phía Quân Sở Cẩn, nào ngờ cũng đang .
Tim tiểu cô nương khẽ run, bèn nhỏ giọng : "Điện hạ, khát nước..."