Quân Sở Cẩn bên cạnh nàng, giữ một cách vô cùng mật. Hắn nhịn cử động ngón tay, một sự thôi thúc ôm lấy vòng eo mảnh mai mềm mại của tiểu cô nương.
"Ta..."
Tiểu cô nương căng thẳng l.i.ế.m môi, dường như đó là một hành động theo thói quen khi căng thẳng, giống như quen với son môi. Tóm , đôi môi hồng mềm mại ẩm ướt đó khẽ lướt qua mắt rụt về, như đang mời gọi , khiến yết hầu khẽ động.
"Ta chữ..."
Mai Ấu Thư dè dặt .
Quân Sở Cẩn mới hồn, vẻ mặt chút thể tin .
"Từ nhỏ sống cùng ở Giang Nam, ... chữ. Câu ban nãy cũng chỉ là cha qua một ở nhà, nên mới nhớ ."
Tiểu cô nương cúi đầu xuống, dám nữa.
Quân Sở Cẩn cau mày, nhưng thấy dáng vẻ hổ của tiểu cô nương, lòng lập tức mềm nhũn.
Nàng chẳng qua chỉ là một thứ nữ, chữ thì gì lạ?
Hắn nghĩ đưa tay , đặt tay lên mu bàn tay đang cầm b.út của nàng, cả bao trọn lấy nàng.
"Ta dạy nàng là ."
Hắn nắm lấy bàn tay mềm mại non nớt của tiểu cô nương, chuyển sự chú ý lên giấy, để tiểu cô nương một chữ chỉnh.
Tiểu cô nương thấy chữ đó chút vui vẻ, khẽ : "Đây là chữ Mai, là họ của ."
Trong mắt Quân Sở Cẩn, một cảm xúc nào đó mơ hồ tan chảy, một chữ "Quân" ở phía chữ .
Hắn với Mai Ấu Thư: "Chữ là Quân."
Mai Ấu Thư ngoan ngoãn gật đầu: "Đây là họ của Điện hạ."
Quân Sở Cẩn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng tiểu cô nương, hạ giọng : "Không ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-108.html.]
Mai Ấu Thư lập tức ngẩn , chắc chắn nhầm, lúc mới thấy khó hiểu.
Chỉ là nàng đột nhiên cảm thấy tai nóng lên, dường như thứ gì đó nóng hổi chạm . Nàng đầu , vặn đụng má môi Quân Sở Cẩn.
Tiểu cô nương ngơ ngác , với : "Đây là Quân trong phu quân."
"Phu quân..." Tiểu cô nương rụt rè lặp hai từ . Quân Sở Cẩn ngứa ngáy trong lòng, cuối cùng nhịn nữa mà áp môi lên, mặt đổi sắc chặn lấy đôi môi nhỏ nhắn của tiểu cô nương.
Mai Ấu Thư hiểu tâm tư của nam nhân, chỉ thấy đang yên đang lành hôn , nên nhịn lùi về .
nàng lùi, Quân Sở Cẩn lập tức ép nàng giữa và bàn, khiến nàng ngay cả trống để xoay cũng .
Mông tiểu cô nương ép rời khỏi ghế, nam nhân mặt bế xốc lên, đặt lên .
Mai Ấu Thư dạng chân , tay chân luống cuống.
Trước đây nàng cạnh cũng chỉ cao đến n.g.ự.c , bây giờ , hai tay mềm mại đặt lên vai , ngược còn ngang tầm mắt với .
Nàng chút bất an giãy giụa, trong mắt long lanh nước, giọng mang theo một tia run rẩy: "Điện hạ, thích chữ..."
Viết chữ còn hôn đến nghẹt thở, đây quả thật là một công việc khổ sai.
Cánh tay Quân Sở Cẩn ôm lấy eo nàng siết c.h.ặ.t, khiến tiểu cô nương thể áp sát , mặt mày đỏ bừng vì hổ.
"Ban nãy gọi là gì?" Tay trái đặt lên gáy mảnh mai của nàng, khiến nàng thể lùi nữa.
Tiểu cô nương nghĩ ngợi, run rẩy lặp từ đó: "Phu quân..."
Ánh mắt Quân Sở Cẩn sâu hơn vài phần, thầm nghĩ, nể tình tiểu cô nương thích như , cho phép nàng gọi một tiếng vượt quá phận cũng .
"Điện hạ..." Mai Ấu Thư định , cảm nhận bàn tay gáy dùng sức, thế là vội sửa miệng, lắp bắp: "Phu... phu quân..."
Tiểu cô nương cố nén nước mắt, : "Ta... vẫn học cách chữ."
Vị Hành Vương Điện hạ bề ngoài trông đắn, nhưng tay bất giác luồn váy nàng .