Tiểu cô nương thì những cuốn sách bày giá sách của , chút tò mò, đang định đưa tay thì đột nhiên hỏi .
"Ngày thường nàng sách gì?"
Quân Sở Cẩn thầm nghĩ, bất kể nàng thích sách gì, chắc chắn cũng bằng sách của . Đến lúc đó và nàng thảo luận tỉ mỉ một phen, nàng sẽ phát hiện , chỉ quyền thế mà còn khác biệt với đám công t.ử bột vô dụng .
Ít nhất thì ban đầu tiểu cô nương thể ngưỡng mộ vì phẩm hạnh và nội hàm của , chứ vì những phận phù phiếm .
Mai Ấu Thư khựng động tác . Nàng đầu , thấy gương mặt chút biểu cảm của dường như thoáng hiện một tia mong đợi, lòng khỏi run lên.
Không nàng đến ...
Tại yêu cầu của cao như ? Ăn một bữa sáng cũng tra hỏi ăn mấy cái bánh bao, bây giờ còn kiểm tra xem ngày thường nàng sách gì, cứ như ngày thường nàng sách là một tội ác tày trời.
Tiểu cô nương ấm ức rụt tay , ấp úng : "Ta... thích Tam Tự Kinh."
Quả nhiên, thấy câu trả lời , sắc mặt Hành Vương Điện hạ còn như nữa.
Tiểu cô nương càng thêm bất an, thấy về phía .
"Tam Tự Kinh?"
Ánh mắt dừng mặt nàng, môi mím c.h.ặ.t, với nàng: "Tam Tự Kinh quả thực cũng là một cuốn sách ..."
Nói đưa tay về phía nàng. Tiểu cô nương sợ hãi rụt đầu , nhưng thấy chỉ đưa tay lên đầu , rút một cuốn Tam Tự Kinh bìa xanh chữ đen một cách chính xác.
Mai Ấu Thư thở phào nhẹ nhõm, cùng xuống bàn. Quân Sở Cẩn lạnh mặt mở sách , trong lòng cẩn thận nhớ , xem trong Tam Tự Kinh nội dung sâu sắc nào bỏ qua .
Chỉ là ba, năm tuổi thể thuộc làu làu loại sách , nội dung đơn giản, gì cũng rõ ràng dễ hiểu.
Hay là, tiểu cô nương cho rằng là nội hàm, dám những cuốn sách quá phức tạp cho ?
Quân Sở Cẩn chỉ lặng lẽ mở trang đầu tiên, hỏi: "Nàng thích đoạn nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-107.html.]
Tiểu cô nương chữ giấy, do dự.
Mẹ nàng dặn dò nàng từ sớm, nàng chỉ thể là chữ.
Nghĩ đến việc dối, Mai Ấu Thư đỏ bừng mặt, nhỏ giọng : "Ta thích câu Nhân chi sơ, tính bản thiện."
Đây là câu mà cha Mai nhất thời hứng khởi dạy nàng khi nàng mới đến nhà họ Mai. Nói chắc cũng vấn đề gì lớn.
Dù cũng thể dùng để đối phó qua loa với .
Tiểu cô nương xong thì khẽ thở phào.
Còn Quân Sở Cẩn thì gấp sách đặt sang một bên.
Dù uyên bác đến cũng thể giải thích câu "Nhân chi sơ, tính bản thiện" thành nội dung sâu sắc .
Không thể nào vì để lấy lòng tiểu cô nương mà cố gắng những điều dài dòng vô nghĩa.
Quân Sở Cẩn bảo tiểu cô nương mài mực. Đợi mài mực đen sánh, lập tức đưa b.út lông cho tiểu cô nương.
Mai Ấu Thư thì bối rối tờ giấy trắng tinh chờ lên, vẻ mặt như sắp .
"Nàng ?" Quân Sở Cẩn cau mày nàng, dường như càng thêm mất kiên nhẫn.
Thế nhưng ánh mắt dừng cây b.út lông trong tay nàng, thầm nghĩ, cây b.út lông là đồ tiến cống, từ lông của một loài động vật quý hiếm ở vùng núi tuyết cực hàn, cầm cũng nặng hơn b.út lông thường một chút, ngay cả cán b.út cũng tinh xảo. Một cây b.út lông tuyệt vời như , thường cầm chắc chắn sẽ vô cùng khen ngợi.
Tiểu cô nương phản ứng gì. Hắn bèn đợi nàng hạ b.út để cảm nhận kỹ hơn loại mực đặc biệt .
"Điện hạ..."
Tiểu cô nương từ từ ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt long lanh như sương , hiểu ý .