Cũng sai điều gì mà khiến tức giận.
Nàng ấm ức véo ống tay áo xuống. Đợi Quân Sở Cẩn động đũa, Mai Ấu Thư mới khẽ khàng gắp một chiếc bánh bao nước bát, ăn uống từ tốn, chậm rãi.
Quân Sở Cẩn cúi mắt nàng, nghiêm túc dùng bữa sáng, khí trang nghiêm và yên tĩnh.
Hắn ăn mấy miếng thì phát hiện bánh cảo và bánh bao nước đều hết sạch. Hắn lập tức cau mày.
Lúc nãy cũng thấy đồ ăn ít hơn khi, chỉ là hôm nay hết nhanh như . Chắc là vì ngày thường ăn một .
Đến còn ăn no, huống chi tiểu cô nương ăn uống từ tốn như , ăn nổi hai cái nữa.
Nghĩ đến dáng vẻ đáng thương của tiểu cô nương, lòng bất giác mềm . Hắn ngẩng đầu nàng, định nhân cơ hội dịu giọng với nàng một chút thì thấy đĩa của nàng quả nhiên trống trơn, nàng đang yên ở đó.
Chỉ là...
Son môi đỏ của tiểu cô nương lem cả ngoài viền môi. Thấy , nàng còn tỏ vẻ vô tội, như thể đang chẳng gì sai cả.
"Ban nãy nàng ăn mấy cái bánh bao?" Ma xui quỷ khiến thế nào Quân Sở Cẩn hỏi nàng một câu.
Ngón trỏ của Mai Ấu Thư cào cào đầu gối hai cái. Vì quen dối, nàng cúi đầu lí nhí: "Sáu cái."
Quân Sở Cẩn lập tức im bặt.
Sáu cái...
Hắn mới ăn bốn cái.
Không nàng ăn chậm ? Tại thể ăn hết sáu cái?
Mai Ấu Thư thấy hỏi , những chiếc đĩa trống bàn, cuối cùng nhịn đỏ mặt.
Nàng... nàng quen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-106.html.]
Trước đây, khi tụ tập cũng chẳng ai thèm để ý đến nàng. Nàng đành một ăn điểm tâm g.i.ế.c thời gian. Lâu dần, nàng quen với việc một mặt vẫn giữ vẻ ăn uống từ tốn theo yêu cầu của Vương di nương, mặt khác như một chú chuột hamster lén lút, khiến đĩa bàn thoáng chốc trống trơn.
Chỉ là đây tiểu cô nương từng tô son, nên cũng ngờ lộ vì nó.
Thấy sắc mặt , nàng đoán chắc là ăn no nên mới trách hỏi như .
Mai Ấu Thư chút hối hận, bèn rút tay đang giấu bàn . Thực trong tay nàng vẫn còn nắm chiếc bánh cảo pha lê cuối cùng.
"Điện hạ ăn ạ?" Tiểu cô nương giơ chiếc bánh cảo lên, miệng lem nhem son, vẻ mặt vô tội hỏi.
Quân Sở Cẩn thấy nàng như ảo thuật biến thêm một chiếc bánh cảo, mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
Đương nhiên Quân Sở Cẩn nhận chiếc bánh cảo từ tay tiểu cô nương.
Hắn chỉ khẽ liếc qua, như vô tình : "Bẩn."
Mai Ấu Thư lập tức cứng đờ, lặng lẽ đặt chiếc bánh cảo đĩa.
Chỉ là hiểu , nàng luôn cảm thấy cảnh tượng chút quen thuộc, nhưng nhất thời nhớ xảy ở .
Sau khi dùng xong bữa sáng, nhân lúc Quân Sở Cẩn để ý, Lê Vân mặt mày lúng túng kéo tiểu cô nương sang một bên lau sạch miệng cho nàng. Lê Nguyệt lập tức lấy một hộp son từ trong lòng, vẫn từ bỏ ý định mà tô son cho tiểu cô nương.
Sau đó, Quân Sở Cẩn đưa Mai Ấu Thư đến thư phòng của .
Khi Mai Ấu Thư bước , nàng thấy khung cửa sổ chống bằng một thanh gỗ nhỏ vẫn còn đổ bóng mờ.
Chuyện nàng nghĩ tới, Quân Sở Cẩn đương nhiên cũng thể nghĩ tới.
Hôm đó tiểu cô nương sướt mướt, như một con thỏ cùng đường dọa cho run lẩy bẩy, từng chút một nép góc tối.
Chính lúc đó, lòng như bóng tối xâm chiếm, những ý nghĩ và ham đen tối trong lòng cứ thế khuếch đại vô hạn, nên nghĩ một cách giữ thái độ đắn của mặt tiểu cô nương, khiến tiểu cô nương hổ mà gả cho .
Nghĩ đến đây, cụp mắt xuống, hàng mi dài như cánh quạ che cảm xúc trong mắt.