Nói nàng hất tay đối phương : "Bây giờ xui xẻo , ngươi bớt một đối thủ cạnh tranh ở bên cạnh Điện hạ, hẳn là vui lắm nhỉ."
Thanh Tụ nắm lấy tay nàng , cau mày: "Chúng cùng lớn lên, ngươi thể nghĩ về như ? Ta đương nhiên về phía ngươi . Ngươi tìm Bội T.ử cô cô , cô cô nhất định sẽ giúp ngươi."
Thanh Thường , chân mày dần giãn . Sau khi nghĩ thông suốt, nàng thu vẻ tức giận ban nãy, dịu giọng với Thanh Tụ: "Lúc nãy nóng vội hồ đồ, ngươi đừng để bụng nhé..."
Thanh Tụ đáp: "Ta , ngươi mau ."
Lúc Thanh Thường tìm Bội Tử, kể sự việc tát một cái nảy lửa.
Dù , đúng như lời Thanh Tụ , cuối cùng Bội T.ử vẫn nỡ đuổi thẳng nàng .
"Ngươi chín tuổi Vương phủ, năm ngươi mười ba tuổi, chính tự tay chọn ngươi đến hầu hạ bên cạnh Điện hạ. Ta thể nể tình bao năm mà cho ngươi một cơ hội, nhưng ngươi nhớ cho kỹ, chuyện như tuyệt đối phép xảy thứ hai." Bội T.ử lạnh lùng .
Thanh Thường rụt rè ôm mặt, cố nén tiếng hỏi: "Vậy còn Vương gia..."
"Điện hạ đương nhiên sẽ hao tâm tổn trí vì một tỳ nữ nhỏ bé như ngươi. Ngươi cứ tạm thời hầu hạ trong viện, việc kín đáo một chút. Đợi lâu ngày, Điện hạ nhớ tới tình nghĩa với ngươi thì cũng sẽ quên chuyện . Những việc khác đến lúc đó hãy ."
Bội T.ử xong cũng để ý đến nàng nữa, ngay cả nàng tự tay dâng lên cũng thèm động đến, cứ thế lướt qua.
Thanh Thường từ từ trượt xuống ghế, một lúc lâu vẫn hồn.
Lẽ khi mạo hiểm, nàng nên nghĩ đến một khía cạnh khác của sự việc, chỉ là ngờ Quân Sở Cẩn nể nang tình cảm đến , đuổi thẳng nàng .
Bây giờ, nàng chỉ thể tiếp tục ôm một tia hy vọng mà chờ đợi.
Còn Thanh Tụ thì bưng nước nóng phòng, thấy Quân Sở Cẩn dậy, hai nha khác đang hầu hạ mặc y phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-104.html.]
Nàng nghĩ ngợi bước lên : "Điện hạ."
Ngày thường Quân Sở Cẩn mấy để tâm đến đám nha , nhưng vì chuyện sáng nay, thấy Thanh Tụ chủ động đến chuyện với , mặt vẫn chút cảm xúc.
"Điện hạ, lúc nãy nô tỳ lấy nước nóng thấy nha bên cạnh Mai di nương cũng ở đó. Chắc hẳn lúc Mai di nương cũng dậy , ngài mời ngài cùng dùng bữa ạ?"
Câu hỏi thực chút vượt quá phận sự. Chủ t.ử ăn cơm với ai, ăn cơm với ai, ít nhất cũng liên quan đến đám hạ nhân bọn họ.
Tuy nhiên, sự vượt quá phận sự của Thanh Tụ khác với Thanh Thường.
Sự vượt quá của Thanh Tụ mang theo vài phần dò xét ý tứ, mà kiểu dò xét , rủi ro lớn nhất cũng chỉ là khiển trách vài câu.
Quả nhiên, ánh mắt Quân Sở Cẩn dừng nàng , chú ý đến nàng .
Thanh Tụ chỉ kính cẩn cúi đầu, dáng vẻ điềm tĩnh, kiêu ngạo cũng chẳng tự ti.
"Cũng ." Quân Sở Cẩn nàng chăm chú, đáp hai từ đó tiện tay cầm lấy một miếng yêu bài bằng vàng hoa văn phức tạp tự đeo lên.
Thanh Tụ khẽ thở phào, lặng lẽ lui khỏi phòng, về phía Hải Đường viện.
Thế nhưng lúc , tiểu cô nương Mai Ấu Thư vẫn còn cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm. Nàng co , mái tóc dài xõa đầy gối, dáng ngủ yên tĩnh, ngọt ngào.
Lê Vân mang nước nóng đến, vốn cũng định gọi tiểu cô nương dậy sớm để lấy lòng Vương gia.
nàng gọi đến ba , tiểu cô nương vẫn cứ trằn trọc chịu dậy.
Lần cuối cùng, tiểu cô nương còn mở mắt , vẻ như tỉnh táo hẳn, nàng : "Ngươi ngoài , tự mặc y phục ."