Nàng thấy trở về mà hề để tâm đến thất , trong lòng ngầm gật đầu.
lúc nàng định ngoài gọi dọn dẹp thư phòng thì Quân Sở Cẩn đột nhiên gọi nàng .
"Vương gia còn gì dặn dò ?" Bội T.ử dừng động tác hỏi.
Quân Sở Cẩn về phía nàng , hỏi: "Bên Hải Đường viện hôm nay chuyện gì ?"
Bội T.ử : "Không ."
Lúc Quân Sở Cẩn hỏi: "Nàng từng hỏi thăm tung tích của ?"
Bội T.ử sững sờ, đó cúi đầu trả lời: "Không ."
Lúc Quân Sở Cẩn mới hỏi tiếp nữa.
Thực như Bội T.ử thấy, hề để tâm đến chuyện gì.
Chuyện kéo dài đến khuya như là vì ban ngày luôn nghĩ đến khuôn mặt của tiểu cô nương.
Hắn cảm thấy tình hình mơ hồ chút .
Cứ như tiểu cô nương mê hoặc.
Hắn nghĩ đến tình cảnh thể kiềm chế của tối qua, càng nhịn nhíu mày.
Mình ngoài mà nàng hỏi han gì đến , chẳng lẽ nàng cho rằng nhất định là kẻ ham mê sắc , vì thế mà cũng giống như những khác, say mê nàng ?
Sắc mặt Quân Sở Cẩn âm thầm tối sầm vài phần.
Hắn đè nén những suy nghĩ hỗn loạn xuống mới nghỉ.
Sáng sớm hôm , mơ hồ cảm nhận đưa tay trong chăn.
Quân Sở Cẩn từ từ mở mắt, thấy nha Thanh Thường hầu hạ cận đang quỳ bên giường .
Thanh Thường thấy mở mắt thì vội thu tay , với : "Điện hạ, ngài tỉnh ."
Quân Sở Cẩn dậy giường, lạnh lùng nàng , : "Ngươi gì?"
Thanh Thường nhỏ giọng : "Nô tỳ đang đắp chăn cho ngài..."
Nàng chút chột ngẩng đầu một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-103.html.]
Quân Sở Cẩn mặt nàng , lập tức mơ hồ vài suy nghĩ.
Hắn đột nhiên đưa tay kéo đối phương lên giường, khiến đối phương càng gần hơn.
Thanh Thường kinh ngạc xen lẫn vui mừng khôn xiết.
Thảo nào một khi nếm mùi đời thì nam nhân sẽ giống như con mèo thích ăn vụng gầm trời. Nàng chỉ mới thử khêu gợi đối phương, ngờ đối phương đột nhiên để ý đến .
Nàng thấy cuối cùng cũng đợi cơ hội, thế là nhịn e thẹn nép lòng .
"Điện hạ..."
Tuy nhiên, nàng còn kịp đến gần bên cạnh đối phương thì thấy Quân Sở Cẩn đột ngột thu tay , lạnh lùng .
"Xuống !"
Thanh Thường trợn tròn mắt, như thể tin .
"Từ bao giờ bên cạnh kẻ lòng bất chính?" Giọng điệu của cũng lạnh đến cực điểm.
Cả Thanh Thường run rẩy, mặt mày tái nhợt bò xuống giường chạy khỏi phòng.
Quân Sở Cẩn như đang suy nghĩ điều gì đó...
Quả nhiên chỉ cần cho đối phương cơ hội, những nữ t.ử ý đồ với phần lớn đều sẽ quyến rũ .
Nếu cho tiểu cô nương cơ hội như thì ?
Quân Sở Cẩn cẩn thận suy nghĩ một lát, lập tức bác bỏ suy nghĩ tối qua, cảm thấy tiểu cô nương cố ý hỏi han gì đến .
Mà là nàng căn bản cơ hội tiếp cận .
Lúc Thanh Thường lóc chạy từ trong thì Thanh Tụ mới bưng một chậu nước nóng .
"Sao ngươi lóc chạy từ phòng ngủ của Điện hạ thế?" Thanh Tụ thấy kìm hỏi.
Thanh Thường nghẹn ngào: "Ta... đắc tội với Điện hạ , e là ở nữa."
Thanh Tụ , đặt chậu nước nóng xuống, kéo nàng sang một bên gặng hỏi, lúc mới chuyện nàng ban sáng.
"Ngươi hồ đồ ? Bội T.ử cô cô sớm hứa với chúng , sớm muộn gì cũng sẽ cất nhắc chúng thành hầu cận trong phòng Điện hạ mà." Thanh Tụ .
Thanh Thường lóc: "Ngươi thì hiểu cảm giác của ? Trước đây Bội T.ử cô cô còn từng riêng với , chỉ c.ầ.n s.au Tết mà Điện hạ vẫn chịu cưới nữ nhân nào phủ thì sẽ cho khai diện , đưa đến phòng Điện hạ hầu hạ. Ta thấy cơ hội sắp đến , mà Hải Đường viện mới tới, cam tâm cho ?"