Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Yểu Yểu thèm để ý đến , đưa tay khẽ kéo ống tay áo Ân Nghiệt: "Ca ca, nơi chút kỳ lạ."
Ân Nghiệt cúi mắt che vẻ thích thú trong mắt: "Kỳ lạ chỗ nào?"
Ân Yểu Yểu đang định chuyện, mắt đột nhiên tối sầm , khi rõ phía thì phát hiện Ân Nghiệt còn ở bên cạnh nàng nữa!
Tu Lệ giọng điệu ghét bỏ: "Biết ngay ngươi ý mà."
Hắn khẳng định chắc nịch phân tích: "Ngươi lúc mấu chốt gọi Ân Nghiệt, chính là thấy nãy tả sứ và Huyền Tứ đều khác gọi, đó đáp lời thì biến mất, chắc chắn là chạm cấm chế của cái nơi quỷ quái mà dịch chuyển đến một nơi nguy hiểm nào đó."
Hắn dừng một chút, tổng kết: "Ta thấy ngươi là mong Ân Nghiệt dịch chuyển đến nơi nguy hiểm để thương, tiện thể dẫn Vô Vọng kiếm ngoài ."
Số nhà 25
Ân Yểu Yểu thèm để ý đến , nàng thấy Ân Nghiệt biến mất, nụ ngọt ngào mặt nàng trong chốc lát thêm vài phần chân thật.
Nàng đang chuẩn nhắm mắt thử cảm nhận Vô Vọng một nữa, mắt còn nhắm , cổ cảm thấy một cảm giác chạm nhẹ, hình như sợi tóc rơi xuống cổ.
Thân thể nàng cứng đờ lưng theo bản năng thẳng tắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/73.html.]
Ân Nghiệt đang phía nàng cúi thì thầm bên tai nàng, giọng điệu mang theo ý : "Sao mặt trắng bệch thế?"
Ân Yểu Yểu , tay nắm c.h.ặ.t ống tay áo giả vờ sợ hãi: "Ca ca, nơi kỳ lạ quá, tả sứ đại nhân và cả Huyền Tứ đại nhân đều biến mất , Yểu Yểu sợ quá cứ tưởng ca ca cũng biến mất ."
Khóe môi Ân Nghiệt cong lên ý vị khó hiểu : "Cho nên mặt sợ đến trắng bệch ?"
Ân Yểu Yểu dùng sức gật đầu, mắt nàng đẫm lệ như sắp đến nơi, bộ dạng sợ hãi: "Ca ca, Yểu Yểu thật sự sợ."
Một thuộc hạ bên cạnh tiếp lời: "Tiểu điện hạ đừng sợ, tôn thượng tu vi cao thâm, trong lục giới ai thấy tên Tôn thượng mà sợ mất mật chứ? Tôn thượng nhất định sẽ !"
Ân Yểu Yểu mắt khẽ nheo , hỏi: "Thật ? Bất kỳ quỷ quái nào thấy tên ca ca đều sợ ?"
Thuộc hạ luôn cảm thấy lời nàng gì đó kỳ lạ nhưng cũng kỳ lạ ở , thế là gãi đầu: "Đó là đương nhiên."
Sắc mặt Ân Yểu Yểu vẫn còn tái nhợt, nàng ấp úng Ân Nghiệt: "Ca ca, Ân Nghiệt, nếu Yểu Yểu thật sự vì sợ hãi mà trực tiếp gọi tên ca ca, ca ca trách ?"
Ân Nghiệt cúi mắt nàng nhưng đáp lời.