Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi mấy bước, nàng đột nhiên giẫm một hòn đá, đó loạng choạng, nghiêng về phía , một nữa ngã xuống đất.
Nàng mở mắt một chút, thì thấy giữa đêm tối đặc quánh, vô con Linh Nga đang vỗ cánh, lao đến tấn công nàng !
Nàng lập tức sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, hoảng loạn nhắm mắt , tay theo phản xạ ôm lấy đầu, bịt c.h.ặ.t tai , nhưng vẫn thể thấy tiếng cánh bướm vỗ lách tách len lỏi tai.
Ký ức đêm đó bướm đêm gặm nhấm ùa về. Cánh tay nàng bắt đầu đau nhức, dường như bướm đêm đậu lên nàng, chui quần áo từ cổ tay, cổ áo, gặm nhấm m.á.u thịt nàng!
Đau.
Đau quá.
Toàn đều đau nhức.
Nước mắt nàng rơi xuống, dám động đậy, cũng dám mở miệng kêu đau, dường như sợ bướm đêm nhân cơ hội bay miệng.
Dù nhắm mắt, nhưng dường như nàng vẫn thể thấy hình dáng những con Linh Nga đó. Đôi mắt bướm đảo qua đảo , râu ria ở khóe miệng lúc nhúc. Chất nhầy khắp chúng hòa lẫn với m.á.u của nàng, khi vỗ cánh thậm chí còn phát tiếng nước nhớp nháp.
Nàng dường như đêm đó, nàng thể phân biệt là ảo giác, là hiện thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/200.html.]
lâu , tay nàng đột nhiên một bàn tay khác nắm lấy.
Cùng lúc đó, những con bướm đêm xung quanh dường như biến mất, tiếng cánh vỗ dường như cũng còn.
Số nhà 25
Nàng chỉ thấy một giọng bên tai : "Sợ đến mức đó ?"
Người đó dường như đang xổm mặt nàng, giọng như , mang theo chút lười nhác, vẻ thờ ơ.
Ân Yểu Yểu lập tức nắm c.h.ặ.t bàn tay đó, nắm thật c.h.ặ.t, đan xen ngón tay của nàng với ngón tay của , mười ngón đan c.h.ặ.t .
Giọng nàng mang theo tiếng nức nở nhỏ giọng gọi : "Ca ca, ca ca?"
Ân Nghiệt khẽ nhẹ: "Muội , khi sợ hãi luôn thích nắm c.h.ặ.t thứ gì đó trong tay."
Hắn dừng một chút, bàn tay đang đan c.h.ặ.t với nàng dường như buông : "Càng sợ, nắm càng c.h.ặ.t."
Ân Yểu Yểu cảm nhận buông tay, liền nắm c.h.ặ.t hơn nữa, giọng chút gấp gáp: "Đừng ."
Dường như chính nàng cũng nhận đang mất bình tĩnh đến mức nào. Trước đây, dù sợ hãi đến cực độ, bề ngoài nàng vẫn hề tỏ nao núng. lúc , nàng mặc kệ tất cả, nắm c.h.ặ.t t.a.y Ân Nghiệt, dám mở mắt, nhưng vẫn cố gắng dậy, dựa .