Ân Yểu Yểu thấy xa, vội vã bước nhanh theo , tay cũng vô thức kéo lấy tay áo .
Ân Nghiệt liếc nàng một cái gì.
Ân Yểu Yểu nắm c.h.ặ.t t.a.y áo đến sâu trong.
Đi sâu bên trong, ánh nến chập chờn sáng hơn những nơi khác.
Thấy xung quanh sáng hơn, nàng buông tay áo chỉ chiếc quan tài đó: "Ca ca, đây thấy Vân Nương ở trong chiếc quan tài ."
Nàng nắp quan tài giọng nghi hoặc: "Trước đó Vân Nương bên trong nắp quan tài mở , bây giờ đóng ..."
Nói , nàng trốn lưng Ân Nghiệt tay kéo tay áo tiếp tục : "Ca ca, chúng mở nắp quan tài xem ?"
Số nhà 25
Ân Nghiệt trả lời, một luồng phong nhận lướt qua trực tiếp nắp quan tài vỡ tan.
Ân Yểu Yểu ló đầu lưng trong quan tài, chỉ thấy bên trong mà chất đầy tóc.
Ánh mắt nàng dừng quan tài đầy tóc, phát hiện những sợi tóc đó từ quan tài kéo dài một góc, nhưng góc đó một tấm rèm đỏ che , chỉ để lộ một đôi giày thêu màu đỏ.
Nàng dịch sang bên cạnh vài bước, ánh mắt đảo đảo đôi giày thêu nhưng để ý rằng những sợi tóc trong quan tài như sinh mệnh, lén lút bò ngoài, từng chút một leo lên lưng đến cổ nàng.
Những sợi tóc đó mềm nhỏ động tác quấn cũng chậm rãi, dường như sợ Ân Yểu Yểu phát hiện.
Tu Lệ đang co rút trong tay áo Ân Yểu Yểu, thò đầu thấy tóc đang quấn lên cổ nàng, bèn vội vàng : "Này , tóc trong quan tài bò lên ngươi !"
Ân Yểu Yểu như thấy gì chút phản ứng nào yên nhúc nhích.
Tu Lệ những sợi tóc dài, : "Những sợi tóc đó sắp siết cổ ngươi !"
Lời dứt, những sợi tóc đó liền từng chút một quấn lên cổ Ân Yểu Yểu, ngay đó đột nhiên dùng lực, cong lên trực tiếp siết gãy cổ nàng!
Cùng lúc đó, Ân Yểu Yểu trực tiếp né sang một bên, khiến những sợi tóc đó chộp hụt, lao thẳng lưng Ân Nghiệt ở phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/135.html.]
Ân Nghiệt hề đầu .
Một luồng linh lực từ đầu ngón tay tản , ngay đó, những sợi tóc đó đồng loạt đứt .
Ân Yểu Yểu thấy , lùi vài bước, cách xa quan tài giả vờ lo lắng : "Làm Yểu Yểu sợ c.h.ế.t khiếp, ca ca ?"
Ân Nghiệt trả lời, khóe môi khẽ nhếch lên góc phòng.
Ân Yểu Yểu cũng ngước mắt qua, chỉ thấy tấm rèm đỏ rơi xuống đất, Vân Nương đang đó họ. Miệng treo một nụ quỷ dị, đôi mắt đen xì gần như thấy tròng trắng.
Nàng rúc sát hơn lưng Ân Nghiệt, giọng mềm mại hỏi: "Ca ca, Yểu Yểu sợ quá, Vân Nương rốt cuộc là là ma?"
Khóe môi Ân Nghiệt nở nụ rộng hơn, trực tiếp thi triển một pháp thuật kéo tóc của Vân Nương, kéo Vân Nương về phía : "Muội hỏi nàng thì sẽ thôi."
Vân Nương kéo lảo đảo sắc mặt âm u nhưng vẫn ở góc chịu tới.
Ân Yểu Yểu vẫn trốn lưng Ân Nghiệt, vươn tay kéo áo giọng tiếc nuối: "Ca ca, nàng hình như qua đây."
Tu Lệ bĩu môi: "Các ngươi ngày nào cũng đóng vai tình sâu nghĩa nặng, thực g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương. Vân Nương qua, chẳng ngươi vui ? Vẻ mặt tiếc nuối của ngươi, khi là đang chế giễu kế hoạch thất bại ."
Ân Yểu Yểu trả lời, khóe mắt đuôi mày càng thêm ý .
Ân Nghiệt liếc nàng một cái, thong thả đưa tay lấy một cây nến bên cạnh, ném thẳng cây nến đó mái tóc dài lê thê của Vân Nương, để ngọn lửa đốt tóc.
Tay áo vẫn Ân Yểu Yểu nắm, liền đưa tay còn , nắm lấy cổ tay nàng, dùng sức kéo nàng đến bên cạnh.
Hắn cúi xuống, ghé tai nàng khẽ : "Không , bản tôn cách khác."
Lời dứt, ngọn lửa theo mái tóc dài của Vân Nương cháy đến đầu nàng .
Vân Nương dường như chọc giận mắt trợn to gào thét ch.ói tai nhanh ch.óng bay tới!
Nàng trực tiếp đưa tay định tóm lấy Ân Yểu Yểu, móng tay tay nhanh ch.óng mọc dài và sắc nhọn, dường như chỉ cần dùng chút lực là thể đ.â.m thủng một lỗ.