Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 13

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:19:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ân Yểu Yểu như thể thấy, thoải mái lưng , tay chỉ về phía bóng dáng của Ân Nghiệt ở đằng xa: “Đại nhân, chúng mau dẫn đường cho ca ca .”

Tên tùy tùng đành cõng nàng lưng, tăng tốc, tiến tới bên cạnh ma tôn, cúi đầu cung kính : “Tôn thượng, chúng bên trái. Ngài mới khôi phục, nên hao tổn linh lực. Bên trái truyền tống trận dẫn thẳng về ma cung.”

Ân Nghiệt xong, trả lời, khóe môi cong lên thành nụ khó đoán, bước theo con đường bên trái.

Nơi khắp nơi đều là cành khô dây leo, gió thổi tới cũng khô hanh, mang theo mùi tanh nồng nặc.

Sau khi bọn họ một lúc, họ đến một bãi đất trống bằng phẳng.

Tên tùy tùng dừng bước, mặt hiện lên biểu cảm kỳ lạ, đầu về phía Ân Nghiệt : “Tôn thượng, tới . Ngài chỉ cần mắt trận phía thể truyền tống về ma cung. Ngài , mang theo nàng theo ngay.”

Giọng vẻ kìm nén cơn giận, nhưng nếu lắng kỹ sẽ nhận chút đắc ý. Ánh mắt chăm chú chỗ mắt trận, như thể đang mong chờ điều gì đó.

Ân Nghiệt khẽ , chậm rãi bước pháp trận, nhưng ngay khi còn cách mắt trận một bước, dừng .

Số nhà 25

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/13.html.]

Hắn đảo mắt khắp nơi một lượt, thản nhiên phủi nhẹ tay áo, giọng mang theo vẻ khinh miệt: “Cung nghênh bản tôn long trọng như , cũng thật là chu đáo đấy. Ra hết .”

Lời dứt, sắc mặt tên tùy tùng đột nhiên biến đổi. Hắn giơ cánh tay phế lên, hung hăng trung: “Nếu phát hiện, hết , tiễn ma tôn lên đường!”

Ngay lập tức, một làn sương đen dâng lên bốn phía, từ khắp nơi xuất hiện vô ma tướng, tay cầm đao kiếm sắc bén, đồng loạt xông về phía Ân Nghiệt!

Tên tùy tùng cũng lấy pháp khí , hung hăng hất Ân Yểu Yểu xuống đất, phi lao tới tấn công Ân Nghiệt.

“Bịch!” Một tiếng nặng nề vang lên, Ân Yểu Yểu ném xuống đất bên ngoài đại trận.

Nàng kéo lê cái chân thương, bò về phía một tảng đá lớn an để nghỉ ngơi. Bộ dáng thảnh thơi như đang ngoài cuộc xem kịch vui, ý định giúp đỡ.

Chỉ thấy nàng lười biếng giơ ngón tay lên, khẽ điểm về phía các ma tướng đang tràn từ trận pháp, miệng lẩm bẩm đếm: “Đông... Nam... Tây...”

Đột nhiên, giọng nàng khựng . Nàng đầu phía tảng đá lớn đang tựa : “Bắc?”

 

Loading...