Ngay lúc bàn tay sắp chạm nàng, bất ngờ nàng nắm lấy.
Ân Yểu Yểu nữa điều khiển ma khí trong trận pháp, mượn thế đẩy bật sát chiêu của .
Nàng nắm c.h.ặ.t cổ tay tên tùy tùng, lực đạo càng lúc càng mạnh, nhưng khuôn mặt tỏ vô tội, đôi mắt chớp chớp: “Mặc dù ngươi nghi ngờ phận của , nhưng ca ca còn vội g.i.ế.c , ngươi vội vàng như để gì? Ngươi đang sợ cái gì?”
Trán tên tùy tùng lấm tấm mồ hôi lạnh, giật tay ngoài nhưng tài nào thoát : “Buông !”
Khóe miệng Ân Yểu Yểu khẽ cong lên, nở nụ ngọt ngào, nhưng lực đạo tay càng mạnh, trực tiếp bóp nát xương cổ tay .
Tên tùy tùng thét lên t.h.ả.m thiết, hoảng loạn giật tay ngoài: “Ta bảo ngươi buông ! Buông !”
Ân Yểu Yểu thấy tiếng xương cốt vỡ vụn kèm theo âm thanh nhầy nhụa da, một lúc mới bất ngờ buông tay, giọng điệu vô tội: “Ta... Ta đau ngươi ?”
Tên tùy tùng thả , ôm lấy cánh tay, đau đến mức bệt xuống đất, còn sức mắng c.h.ử.i nàng.
Ân Yểu Yểu thấy im lặng, l.i.ế.m môi, xổm xuống cạnh , tay vươn về phía cánh tay thương, giọng dịu dàng đầy quan tâm: “Ngươi chứ? Ta thật sự cố ý , ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-luc-gioi/12.html.]
Lời còn dứt, bên cạnh bỗng vang lên tiếng nhạo.
Ân Nghiệt nhấc chân, thản nhiên giẫm lên tay nàng, giọng lạnh nhạt: “Giữ một thở, c.h.ế.t thì ai dẫn đường?”
Số nhà 25
Ân Yểu Yểu rút tay , giọng điệu nhẹ nhàng: “Ca ca, vẫn còn sống mà.”
Ân Nghiệt còn đáp lời nàng, nhưng giờ như chẳng buồn để ý, thêm câu nào, xoay thẳng ngoài.
Ân Yểu Yểu thấy Ân Nghiệt xa, ánh mắt lướt một vòng qua vùng đất hoang vu xung quanh, suy nghĩ một chút quyết định lên theo .
Vừa mới dậy, một cơn đau nhói từ chân trái truyền tới, đau đến mức nàng toát mồ hôi lạnh, lập tức ngã phịch xuống đất.
Nàng hít sâu một , ánh mắt dừng tên tùy tùng gãy tay, đó chút do dự bóp mạnh chỗ xương gãy, túm lấy cánh tay kéo xuống, khiến loạng choạng ngã nhào xuống đất, đầu đập mạnh xuống nền cứng.
Ngay đó, nàng bám lên vai , giọng điệu mềm mỏng: “Ta nổi, đại nhân thể cõng ?”
Tên tùy tùng dậy, Ân Yểu Yểu leo lên lưng . Trong mắt bùng lên lửa giận, nghiến răng nghiến lợi: “Để ngươi sống thêm một chút nữa.”