Ta thủ tiết 30 năm, ngươi ở bên ngoài có một đàn con cháu? - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:44:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , Ban Lăng vội vã chạy đến, giáp trụ xộc xệch, mặt còn in vết gối: “Lục nương t.ử đến tìm Ban mỗ ?”
Giọng lớn đến mức mấy con hải âu giật bay lên, ánh mắt nghi ngờ đảo qua giữa hai .
Thấy khí phần ngưng , tiến gần Lục Chiêu Nhược thêm mấy bước: “Mấy ngày nay Ban mỗ nhiễm phong hàn, …”
“Lùi .”
Tiêu Dạ Minh lạnh giọng cắt ngang: “Đừng để lây bệnh.”
Câu khiến Ban Lăng hổ lui xa tận ba trượng.
Lục Chiêu Nhược che miệng khẽ : “Vốn là việc nhờ, nhưng Tiêu thống lĩnh nhận lời .”
“Sao thống lĩnh gọi thuộc hạ?”
Ban Lăng sốt ruột xoa tay: “Chuyện của Lục nương t.ử chính là chuyện của thuộc hạ. Sao ngài …”
Tiêu Dạ Minh trực tiếp chặn lời : “Về nghỉ .”
Ánh mắt Lục Chiêu Nhược khẽ động, ban nãy còn Ban Lăng tuần biển.
Chẳng lẽ là ngoài lạnh trong nóng? Thực cũng luôn giúp nàng?
Từ xa vọng tiếng trống báo giờ đóng cửa thành.
Lục Chiêu Nhược khép c.h.ặ.t áo choàng: “Tiêu thống lĩnh, Ban phó thống lĩnh, sang canh hai, về .”
Ban Lăng vỗ n.g.ự.c một cái, giáp trụ va kêu leng keng: “Trời tối thế , Ban mỗ đưa Lục nương t.ử về.”
“Không .”
Lục Chiêu Nhược và Tiêu Dạ Minh đồng thời lên tiếng, hai tông giọng chồng lên , khiến Ban Lăng tròn mắt kinh ngạc.
Tiêu Dạ Minh vội ho khẽ một tiếng.
Lục Chiêu Nhược rũ mắt giải thích: “Lần lén ngoài, nếu Ban tướng quân đưa về, e rằng sẽ gây chú ý.”
Ban Lăng: “Lục nương t.ử chớ nên từ chối! Mấy tháng mỗi cô đêm, cái tên tiểu nhân vô sỉ …”
Hắn hung hăng nhổ một bãi: “... đều lén lút bám theo, về phái hai binh âm thầm bảo vệ cô, tên tiểu nhân vô sỉ đó mới sợ hãi rút lui, mà đêm giao thừa cô mềm lòng, nhất quyết cho họ rút .”
Cứ một câu mắng một tiếng “tiểu nhân vô sỉ”.
Tiêu Dạ Minh mà thấm nổi.
“Không !”
Ban Lăng ngơ ngác: “Vì ?”
Tiêu Dạ Minh ngập ngừng giải thích: “Bởi vì… Chắc là uy phong của ngươi cho khiếp sợ .”
Ban Lăng lập tức ưỡn thẳng lưng.
Đây là đầu tiên thống lĩnh khen !
Lúc Lục Chiêu Nhược trở về, Tiêu Dạ Minh giữ cách hơn mười trượng, lặng lẽ theo phía .
Hắn đề phòng kẻ thể xuất hiện trong bóng tối, càng sợ bóng nàng giật .
Sự cân nhắc còn khó hơn cả năm xưa học cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Cho đến khi bóng dáng mảnh mai khuất cửa hông Thẩm gia, bờ vai căng cứng của mới thả lỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-86.html.]
Nhớ câu “Tướng quân nhất định bảo trọng”, bất giác mỉm , khóe mắt cong lên, lạnh tan , lộ vài phần sáng sủa của thiếu niên.
Lại nhớ đến câu nàng “Thiếp chờ tin chiến thắng của tướng quân.”
Hắn cánh cửa hông đóng kín, khẽ : “Ta nhất định sẽ chiến thắng trở về, đích với tỷ.”
Khi nãy nàng giải thích nguồn gốc bản đồ, thực sinh nghi.
mặc kệ là do nàng mơ thấy gặp kỳ ngộ gì khác, thể vẽ bản đồ tinh xảo như , còn dùng sáp niêm phong để chống ẩm, nàng chính là nữ t.ử thông tuệ nhất đời .
...
Ngày hôm , Thẩm trạch quét dọn sạch sẽ tinh tươm, bài trí tươi vui rực rỡ.
Trương thị còn mua thêm mấy nô bộc, lúc họ đang run rẩy quỳ trong sân, bà sai khiến.
Ở Trinh Tĩnh Trai vẫn yên tĩnh như cũ.
Lục Chiêu Nhược cầm bản hôn thư, đầu ngón tay lướt qua dấu chu sa “hai họ kết ”, bỗng cảm thấy mấy chữ ch.ói mắt vô cùng.
Trong đầu nàng khỏi hiện lên những chuyện quá khứ giữa và Thẩm Dung Chi.
Kỳ thực nghĩ kỹ , nàng mới nhận tình yêu sâu đậm dành cho nàng chỉ là vẻ bề ngoài, thậm chí mỗi khi nàng lấy danh nghĩa giám sát mà can dự việc học của , dựa học vấn uyên thâm và kiến giải độc đáo mà thể hiện vượt trội hơn , trong đáy mắt thỉnh thoảng lóe lên một tia xa cách và kháng cự khó nhận .
Mèo Anh Đào
Trong lòng nàng, ngoài hận , vẫn còn chút cam tâm.
Nàng thậm chí mong gặp Lâm Ánh Ngư, kiếp họ cũng chỉ gặp một lúc sắp c.h.ế.t, hiểu của nàng về nàng thực sự nhiều.
Ngày hôm , ánh nắng sớm mai hé lộ, giọt sương đêm còn đọng nơi góc mái hiên tan.
Đông Nhu nhẹ nhàng đặt một xấp khế ước cửa hàng cùng chiếc hộp sơn đen khảm xà cừ lên án thư.
Đầu ngón tay Lục Chiêu Nhược vuốt nhẹ mép giấy đóng ấn chu sa, may mà hai gian cửa hàng cuối cùng cũng thể mang khỏi Thẩm gia.
Đông Nhu mở nắp hộp, ngăn trái là bạc vụn trắng như tuyết, những miếng bạc lẻ to nhỏ xếp chồng lên thành một ngọn núi nhỏ, ngăn là hai mươi xâu tiền đồng, dây thừng mòn sờn, ngăn giữa là hai tờ tiền giấy mới tinh, còn thoang thoảng mùi mực.
Đông Nhu vui mừng mặt: “Nương t.ử, tổng cộng là năm trăm lượng!”
Chợt nhớ đến túi gấm của Cảnh Quỳnh Hoa, nàng vội lấy , : “Ở đây còn hai mươi thỏi bạc, thêm một đôi vòng vàng khảm bảo ngọc, cộng là năm trăm tám mươi lượng .”
Lục Chiêu Nhược chỉ khẽ mỉm .
Đông Nhu: “Đợi khi chúng rời khỏi Thẩm gia, một đồng cũng để cho họ, để mặc họ c.h.ế.t đói.”
Dứt lời, mơ hồ thấy tiếng rộn ràng vọng từ chính viện, nàng tiếp: “Đáng tiếc thật, họ còn thể hưởng thêm mấy ngày lành, còn mời cả bên ngoại đến ăn tiệc.”
Lục Chiêu Nhược cẩn thận gấp khế ước , thản nhiên : “Cứ để họ tiêu, tiêu càng thoải mái…”
Nàng bỗng ngẩng mặt, ánh sắc như d.a.o: “... đến lúc trả cho Cố Tiện một nghìn năm trăm quan tiền, cộng thêm năm trăm lượng bạc “trinh tiết phường” ngự ban, mới càng thú vị.”
Nàng sách đến chiều tối.
Đông Nhu vội vàng chạy : “Đại nương t.ử, lão phu nhân đang bưng canh t.h.u.ố.c bổ sang đây!”
Lục Chiêu Nhược trở về giường, xuống chờ Đông Nhu buông rèm.
“Khụ… khụ… khụ…”
Tiếng ho đứt quãng vang lên đúng lúc Trương thị bước lên bậc đá.
Trương thị vốn định đẩy cửa , tự tay đút cho Lục Chiêu Nhược uống bát “canh t.h.u.ố.c bổ” .
Nào ngờ Đông Nhu đột ngột kéo cửa , quỳ phịch xuống, nắm c.h.ặ.t vạt váy mã diện của bà : “Xin lão phu nhân cứu Đại nương t.ử!”