Rằm tháng giêng, tuyết mịn của đêm Nguyên Tiêu hòa cùng sự náo nhiệt của phố phường, bay sân viện lạnh lẽo của Thẩm gia.
Choang!
Chiếc bát sứ xanh rơi xuống nền gạch, bánh trôi đường lăn lóc đầy đất.
Trương thị mở miệng mắng c.h.ử.i: "Tiện tỳ! Cái thứ bột kê bọc đường cũng dám gọi là bánh trôi?"
Lục Nhi quỳ phịch xuống: "Lão phu nhân, trong bếp đến cả mè đen cũng hết , đường trong bánh là, là đại nương t.ử cầm khuyên tai mới đổi …"
Chu ma ma vội tiến lên: "Lão phu nhân cẩn thận đừng tức giận hại …"
Trương thị hít một , sắc mặt âm trầm, hỏi: "Bộ y phục mùa xuân dặn đó, với Lục thị ? Sao đến giờ vẫn động tĩnh gì?"
Lục Nhi đáp: "Y phục mùa xuân? Nô tỳ , Đại nương t.ử , thật sự tiền mua vải."
Trương thị xong, tức đến mức mặt xanh mét, nghiến răng ken két: "Con tiện phụ vô dụng Lục thị! Giao việc quản gia cho nó, nó quản thành cái dạng gì ?"
Bà hỏi: "Mấy ngày nay nó gì?"
Lục Nhi đáp: "Từ chuyện của Đại cô nương, Đại nương t.ử vẫn luôn dưỡng bệnh."
Trương thị: "Thân thể gì mà quý giá thế? Bệnh còn ? Cha chồng sắp c.h.ế.t đói , cũng nghĩ cách kiếm chút tiền ?"
"Phi!"
Bà nhổ một bãi đờm đặc xuống đất: "Đáng lẽ khi con trai nên cưới một ả kỹ nữ trong kỹ viện, ít còn kiếm vài đồng bạc! Cưới Lục thị đó thì ích gì?"
Lục Nhi vết đờm váy, dám lên tiếng.
Chu ma ma lúc mới : "Còn đó gì? Gọi Đại nương t.ử đến nhận tội."
Khi Lục Chiêu Nhược đến, Trương thị ném ngay chén xuống chân nàng, đập bàn gào , âm thanh ch.ói tai nhức cả màng nhĩ: "Tổ tiên mở mắt mà xem! Đêm Nguyên Tiêu mà đến một bát bánh trôi t.ử tế cũng ! Đến nhà đồ tể ở phố Đông cũng bày ba đĩa bánh nếp nhân hoa hồng!"
Lục Chiêu Nhược ho một tiếng, hình mảnh mai lảo đảo.
Đông Nhu vội bước lên đỡ lấy.
"Cô mẫu bớt giận…"
Môi Lục Chiêu Nhược trắng bệch như giấy: "Nhi tức thực sự…"
" là bệnh quý giá thật!"
Trương thị đột nhiên xông tới, ngón tay gần như chọc thẳng mặt nàng: "Khung cửi phủ bụi ngươi đụng, việc thêu thùa may vá ngươi nhận, đến mở quán cháo cũng từng thấy ngươi , ngày ngày chỉ giường, còn nhàn nhã hơn cả !"
Hàng mi dài của Lục Chiêu Nhược rũ xuống, che vẻ châm biếm trong mắt.
Lão tiện bà mỗi ngày ngoài mắng mắng c.h.ử.i c.h.ử.i, từng cầm đến nửa sợi chỉ ?
"Khụ khụ…"
Nàng đột nhiên khom ho dữ dội, cả đổ vai Đông Nhu: "Nhi tức, đến bước qua ngưỡng cửa cũng nổi."
Trương thị sắc môi tái xanh của nàng, khó chịu kéo khóe miệng lên: "Cố đông gia về ?"
Mèo Anh Đào
"Vẫn …"
Trương thị túm lấy tay áo nàng, đôi mắt đục ngầu tham lam sáng lên: "Hắn mà về, ngươi lập tức vay ba trăm lượng, , năm trăm lượng, để chuộc hai cửa tiệm! Cái cảnh khốn khổ , một ngày cũng chịu nổi!"
Lục Chiêu Nhược ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Trương thị thấy nàng vẫn cúi đầu nhu thuận như , mới hừ lạnh buông tay áo nàng : "Hôm nay ngươi về nhà đẻ một chuyến ."
Lục Chiêu Nhược hỏi: "Nhi tức về nhà đẻ gì?"
Dưới mí mắt sụp xuống của Trương thị lóe lên một tia tính toán: "Về lấy chút bạc để xoay xở, dù ngươi cũng là con gái Lục gia, nay quản gia vô năng, khiến nhà chồng sa sút đến mức , vốn là bất hiếu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-70.html.]
Bà hừ một tiếng: "Nhà họ dạy con nên , lấy ít bạc cũng là chuyện đương nhiên!"
Vừa khỏi viện, Đông Nhu tức đến nghẹn, hạ giọng : "Nô tỳ sống mười tám năm, từng thấy đời loại nào… như …"
Nghẹn đến đỏ cả tai, cuối cùng nàng vẫn dám mấy lời thô tục.
Lục Chiêu Nhược nhấc tay phủi tuyết vai nàng : "Đừng tức giận, cứ coi như chúng đang hát hí ."
Trở về phòng, thấy A Bảo uể oải bậu cửa sổ, Lục Chiêu Nhược hỏi: "A Bảo, con ngoài chơi với tiểu công t.ử ? Sao trở về vui?"
Râu mèo khẽ run: "Bốn ngày nữa, ngài về kinh …"
Đầu ngón tay Lục Chiêu Nhược bỗng cứng .
Một luồng ớn lạnh men theo sống lưng dâng lên.
Bốn ngày , là ngày tin báo tang tiên đế băng hà khẩn tám trăm dặm truyền đến.
Mà hôm nay, chính là ngày ngài quy thiên.
Nàng tháo bỏ trâm cài, áo váy màu nhạt.
Đông Nhu khó hiểu: "Đại nương t.ử là ?"
Lục Chiêu Nhược về phía chân trời phía đông, khẽ : "Đêm qua mộng thấy chuyện lành, trong lòng yên, cứ mặc giản dị một chút."
Ba mươi ngày , là đại điển đăng cơ của tân đế.
Bốn mươi ngày , là lễ cáo miếu.
Nàng bỗng nảy một ý tưởng.
Theo ký ức kiếp , vì hoàng thương giúp đỡ quân lương công, lễ cáo miếu, tân đế đặc biệt ban chiếu "khao thưởng trung thương ba triều".
Ngày thứ tư, quan viên Lễ bộ nâng chiếu thư bằng lụa vàng bước thành Cát Châu, lớn tiếng tuyên : "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu . Phàm là hậu duệ thương gia từng nộp lương giúp quân ba triều Thái Tổ, Thái Tông, Chân Tông, đều ban vạn quan tiền đồng, ba nghìn mẫu ruộng, cho một con nhập Quốc T.ử Giám…"
Khi Thẩm Thanh Thư cầm gia phả mà tay cũng run rẩy: "Tổ tiên Thẩm gia quả thực từng dâng quân lương cho Thái Tổ!"
Trương thị bấm ngón tay tính toán: "Năm nghìn lượng bạc trắng! Ba nghìn mẫu ruộng miễn thuế! Quan trọng nhất là con cháu chúng , chỉ cần danh ngạch Quốc T.ử Giám, sẽ cần thi sơ khảo, thể thẳng triều đình, mặc quan phục đỏ đeo đai lưng ngọc!"
Ban thưởng nhận trong vòng ba tháng.
Ngày hôm đó, Trương thị kéo Lục Chiêu Nhược xông phòng hộ tịch nha môn.
Thư lật giở cuốn "Thái Tổ quân lương lục" ố vàng, bật : "Nhà các vị vị “trung thương” …"
Trên trang sách hiện rõ dòng b.út phê màu son: "Thẩm Ngũ, Cát Châu, khai gian bốn trăm quan quân lương, sợ tội bỏ trốn."
Năm đó Thái Tổ vì chiến sự yên, từng truy cứu chuyện cũ .
Ý nghĩ trở , Lục Chiêu Nhược khẽ mỉm .
Đây chính là mồi nhử tuyệt hảo để dụ Thẩm Dung Chi về.
A Bảo cũng nghĩ , ghé gần.
Lục Chiêu Nhược : "Trùng hợp, mẫu cũng đang định như ."
A Bảo tiếp lời: "Mẫu , thể nhờ Tiêu thống lĩnh , nhờ Cố đông gia giúp thêm một tay, …”
Hai con .
Mọi kế hoạch định.
Họ khiến Thẩm Dung Chi cam tâm tình nguyện chui đầu lưới.