Nước mắt Lục Chiêu Nhược tuôn như mưa: "Nhi tức, chỉ là…"
Nàng về cánh tay đứt lìa đẫm m.á.u của Thẩm Lệnh Nghi, nghẹn ngào : "Vậy thì theo lời Chu chưởng sự, bán đứt …"
Chu Tam vỗ sống đao lòng bàn tay: "Vậy Thẩm lão gia còn mau lấy khế đất ?"
Thẩm Thanh Thư đích lấy khế đất gốc đóng dấu đỏ của nha môn, cùng sổ đăng ký đất đai .
Một tay Chu Tam giật lấy khế đất cũ trong tay Thẩm Thanh Thư, giơ lên xem kỹ: "Gian thứ ba phố Tây, dài mười lăm thước…"
Hắn gằn: " là miếng thịt béo bở."
Cuối cùng, ném đao xuống đất, lấy một cuộn giấy mây xanh, trải lên bàn đá: "Thẩm lão gia đồng ý, lập khế ước bán đất, hai cửa tiệm …"
Hắn nhe răng : "Vĩnh viễn bán cho Chu mỗ , từ nay ông sống c.h.ế.t liên can, cũng hối hận!"
Lúc Thẩm Thanh Thư mới nhận , kẻ mưu tính từ !
Rõ ràng là thèm thuồng hai cửa tiệm của !
ông cũng còn cách nào.
Ông ký tên lên khế ước mới, điểm chỉ bằng chu sa, ở mặt khế ước cũ dòng chữ "Tài sản bán đứt", một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống đúng hai chữ “bán đứt”.
Ông liếc Thẩm Lệnh Nghi đang hôn mê, tức giận bất lực.
Chu Tam nhanh nhẹn gấp cả khế ước mới lẫn khế ước cũ , nhét n.g.ự.c, liếc Lục Chiêu Nhược, khẽ gật đầu một cái mà ai nhận .
"Đi!"
Hắn sang quát đám tay chân: "Đến nha môn hồng khế, chuyện coi như xong…"
lúc đó, nha kéo một lang trung lảo đảo chạy sân: "Đại phu tới !"
Trương thị nhào về phía Thẩm Lệnh Nghi đang trong vũng m.á.u: "Mau cứu Nghi Nhi của !"
Rầm!
Lục Chiêu Nhược đột nhiên ngửa mặt ngã vật xuống.
"Đại nương t.ử!"
Lục Nhi quỳ sụp xuống đất: "Mau khám cho nương t.ử nhà !"
Trương thị đá một cước chân Lục Nhi: "Khám cái gì mà khám? Nó quan trọng Nghi Nhi của quan trọng?"
Ở Trinh Tĩnh Trai.
Lục Chiêu Nhược bên cửa sổ, ngoài lạp mai đang nở rộ giữa giá lạnh, rực rỡ ch.ói mắt.
Gió đông nổi lên, cả cây mai tung cánh như tuyết, bay lả tả khắp trời.
Lục Chiêu Nhược khẽ nâng bàn tay ngọc ngà, một cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống, khéo đậu đầu ngón tay nàng.
Khóe môi nàng nở nụ , tươi hơn hoa.
"Mẫu thật cao tay, A Bảo bái phục ."
A Bảo nhảy lên bệ cửa sổ, trong đôi mắt mèo xanh biếc tràn đầy kính phục và ngưỡng mộ.
Nó nghiêng đầu, hạ thấp giọng: "Đêm qua A Bảo lẻn phòng lão tiện bà , định cào cho bà một trận, ai ngờ con còn kịp tay, ngoài cửa sổ một chén bay , đập trúng trán bà !"
Ngón tay Lục Chiêu Nhược khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-65.html.]
Đêm qua quỳ trong từ đường, nàng quả thực thấy chút động tĩnh.
[Là ai âm thầm tay?]
Trên mái nhà đối diện, gió rét bỗng như ngưng đọng.
Thiếu niên áo đen quỳ một gối hàng ngói xám xanh, chiếc mặt nạ sắt lạnh che khuất hơn nửa gương mặt, chỉ lộ chiếc cằm trắng lạnh. Hắn chăm chú Lục Chiêu Nhược trong sân, như đang một vệt sáng xa xôi thể chạm tới, đến cả thở cũng cố tình đè nén .
Dường như chỉ cần nàng đầu một cái, liền thể bùng cháy ngay giữa ngày đông rét buốt .
"Lục tỷ tỷ…"
Một tiếng gọi khẽ tan vỡ cái lạnh cô đặc.
Hắn chợt mỉm , giọng lớp mặt nạ sắt mang theo chút rung động kiềm chế: "Quả nhiên là diệu kế."
Lớp ngói khẽ động, đến khi chuông gió mái đung đưa rơi một mảnh băng, nóc nhà chẳng còn bóng .
Đêm khuya, trong viện của Thẩm Lệnh Nghi vẫn đèn đuốc sáng trưng, liên tục vọng tiếng gào của nàng .
Lục Chiêu Nhược quấn c.h.ặ.t áo choàng bông màu tím sẫm, cổ áo lông che khuất nửa gương mặt, hai tay ôm lò sưởi, lặng lẽ từ cửa phụ.
Nàng đến gặp Chu Tam.
Chu Tam đưa khế ước cũ, mới của hai cửa tiệm cho Lục Chiêu Nhược, cùng nàng lập thêm một tờ khế bán đứt mới.
Chu Tam xoa tay, hì hì: "Từ nay về , hai cửa tiệm đều đổi sang họ Lục …"
Lục Chiêu Nhược lấy mười lượng trong hơn hai trăm lượng bạc cho Chu Tam.
Chu Tam vội vàng từ chối: "Không , Cố đông gia thưởng cho tiểu nhân , bạc tiểu nhân dám nhận."
Lục Chiêu Nhược : "Hôm nay vất vả cho ngươi , còn thấy m.á.u, sắp đến giao thừa, ngươi cầm lấy mà xả xui."
Chu Tam cuối cùng vẫn nắm c.h.ặ.t bạc, lời cảm tạ theo gió bay , Lục Chiêu Nhược rời khỏi…
Khế đất trong tay.
Bạc cũng trong tay.
"Chỉ còn hai bước nữa…"
Nàng lặng lẽ thì thầm, bước chân đạp lên lớp tuyết trắng.
…
Thẩm Lệnh Nghi giường hơn nửa tháng.
Tiền t.h.u.ố.c men là Trương thị đỏ mắt về nhà đẻ vay mượn.
Lục Chiêu Nhược giả vờ về nhà đẻ xoay tiền, thực chỉ là đòi mười quan tiền Đồ thị còn thiếu, cộng thêm hai mươi lượng bạc còn để miễn cưỡng duy trì sinh kế Thẩm gia.
Ban đầu, Thẩm Lệnh Nghi ngày ngày lóc đập phá, chịu chấp nhận trở thành phế nhân.
Dần dần, ống tay áo trống rỗng, tinh thần nàng cuối cùng cũng rệu rã, ánh mắt mất hết sức sống.
Ván cược , nàng thua triệt để.
Không chỉ mất một cánh tay, mà còn chôn vùi cả cửa tiệm của Thẩm gia cùng thể diện của Trương thị.
Mà thắng chỉ Lục Chiêu Nhược!
Mèo Anh Đào