Ta thủ tiết 30 năm, ngươi ở bên ngoài có một đàn con cháu? - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-04-12 23:56:38
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệm vải Thẩm Ký, Lục Chiêu Nhược đang sổ sách.

Mấy ngày nay, các khoản thu chi đều nàng giấu cho Thẩm Thanh Thư .

Chờ trưởng bắt tên trộm, tang chứng vật chứng đầy đủ, sẽ là lúc nàng gây khó dễ cho Thẩm Lệnh Nghi.

thì ngày mai, cho vay sắp xếp cũng sẽ tới Thẩm gia, trực tiếp c.h.ặ.t đứt một cánh tay của Thẩm Lệnh Nghi.

Tiệm vải cũng sẽ thuộc về nàng.

nàng thể bỏ qua mười tấm lụa thượng hạng !

Nhất định đòi chúng!

Đông Nhu nhẹ bước nội thất, hạ giọng : “Nương t.ử, Đại cữu gia truyền lời tới. Mấy ngày nay Đại cữu gia truy tìm tên trộm mãi cũng manh mối, nào ngờ hôm nay tình cờ gặp Ban tướng quân. Ban tướng quân chuyện liền lập tức sai phối hợp điều tra, quả nhiên tìm tung tích tên trộm.”

Nàng khẽ dừng , nhỏ hơn: “Đại lang quân khi trời tối, nhất định sẽ bắt .”

Ánh mắt Lục Chiêu Nhược khẽ động: “Ngươi nhắn , khi bắt , mời Ban tướng quân cùng áp giải tên trộm đến Thẩm gia. Sau , sẽ mời uống rượu tạ ơn.”

Giờ Dậu, trời dần tối, Lục Chiêu Nhược định về sớm để chờ tin thì A Bảo hốt hoảng báo:  “Mẫu , !”

Đông Nhu đang ở bên cạnh, Lục Chiêu Nhược tiện thẳng, chỉ liếc mắt hiệu.

A Bảo hiểu ý, : “Ngoại tổ mẫu cầm đòn cân sắt xông phủ, đ.á.n.h Thẩm Lệnh Nghi! Hiện giờ gia đinh áp giải, đang quỳ ở sân chính đường…”

Lục Chiêu Nhược chấn động.

Không ai báo , rõ ràng bọn họ cố ý nhục mẫu một phen.

Đông Nhu nhíu mày:  “Ngoại phu nhân lỗ mãng như ? Cầm hung khí xông phủ, còn đ.á.n.h , chẳng tự đưa lưng cho Thẩm gia ?”

Lục Chiêu Nhược : “Đông Nhu, gọi Trần chưởng quầy cùng con trai ông tới. Đồng thời tìm trưởng , hỏi xem bắt tên trộm .”

Sân chính đường.

Đồ thị hai gia đinh đè c.h.ặ.t xuống đất, tóc tai rối bời, thanh đòn cân sắt lăn lóc một bên.

Trên bậc thềm, Trương thị và Thẩm Thanh Thư đó, còn Thẩm Lệnh Nghi khoanh tay n.g.ự.c, the thé mắng: “Đồ đàn bà chợ b.úa! Dám mang hung khí xông Thẩm gia để hành hung! Hôm nay nếu đưa gặp quan, thì nhà chúng còn thể diện gì nữa!”

Đồ thị vùng vẫy ngẩng đầu, phun một bãi nước bọt: “Đồ tiện nhân Thẩm gia! Ngươi lừa trộm lụa trong tiệm của con gái , còn dám đ.á.n.h trống la làng…”

Thẩm Lệnh Nghi chột liếc nhanh sang Thẩm Thanh Thư.

Thẩm Thanh Thư nheo mắt, cất giọng lạnh lẽo: “Phu nhân thông gia, dù bà bao nhiêu uất ức, việc cầm hung khí đ.á.n.h cũng cách giải quyết. Chiêu Nhược là con dâu Thẩm gia, chuyện trong nhà tự nó xử lý, để bà tự xông tới?”

Ánh mắt ông quét qua thanh đòn cân sắt đất, lạnh: “Giờ bà khác thương, cả viện đều , nếu truyền ngoài, là cả hai nhà cùng mất mặt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-56.html.]

Nói xong, ông phất tay.

Gia đinh lập tức dùng sức, Đồ thị rên lên một tiếng, đầu gối đập mạnh xuống nền đá xanh.

Đồ thị gào lên: “Con tiện nhân giả vờ thiết với , dụ dỗ ăn trộm chia chác! Nó kéo xuống nước, chính nó mới là kẻ trộm lụa trong tiệm để bán lấy tiền đ.á.n.h bạc, giờ dám đổ tội lên đầu ?”

về phía Thẩm Thanh Thư và Trương thị: “Bạc bán mười tấm lụa thượng hạng đều túi nó! Thẩm gia các đúng là nuôi một đứa con gái !”

Mặt Thẩm Lệnh Nghi biến sắc, lập tức kéo tay áo Thẩm Thanh Thư: “Phụ ! Mẫu ! Bà vu khống!”

Mèo Anh Đào

Vành mắt nàng đỏ hoe, cái cằm đầy mỡ run run: “Sao con thể trộm đồ của chính nhà ? Ngược là bà , mấy ngày là mẫu của , ngang nhiên lấy một tấm lụa Tuyền Châu trong tiệm, chuyện chắc với hai nhỉ?”

Nàng giả vờ kinh ngạc: “Còn mười tấm lụa gì đó, con từng qua. Không tự trộm, thì cũng là giám thủ tự đạo.”

Đồ thị ngờ Lục Chiêu Nhược vạch trần chuyện .

thầm oán con gái mềm yếu, ngoài mặt châm chọc: “Nữ nhi ngu ngốc của nhà họ Thẩm các ngươi nắm trong tay, đương nhiên dám hé răng nửa lời!”

trừng mắt Thẩm Lệnh Nghi: “Con tiện nhân , rõ ràng là ngươi thuê trộm, lấy lụa…”

“Lục gia Đồ thị!”

Trương thị quát lớn, trong mắt đầy vẻ khinh miệt: “ là một mụ đàn bà chợ b.úa! Cầm hung khí xông phủ, đ.á.n.h con gái , giờ còn dám vu oan nó mặt ? Quả thật mở mang tầm mắt!”

lạnh phất tay áo: “Hôm nay cứ chờ đứa con gái của bà trở về, xem nó giải thích thế nào với Thẩm gia!”

“Nhi tức xin lập tức cho a cô một lời giải thích!”

Lục Chiêu Nhược bước chính viện, ánh mắt lướt qua dáng vẻ gào chật vật của Đồ thị, đáy mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo.

Người mẫu thật sự quá ngu xuẩn, phá hỏng kế hoạch của nàng!

Đồ thị thấy Lục Chiêu Nhược trở về, lập tức lớn: “A Ninh, con xem nhà chồng con đối xử với mẫu con thế nào, con còn cứu …”

Lục Chiêu Nhược để ý đến Đồ thị, mặt vẫn giữ vẻ ôn thuận, bước đến bậc thềm, nghiêm túc quỳ xuống, hành đại lễ: “Nhi tức về trễ, xin phụ , mẫu trách phạt.”

Nàng từ từ dậy, ánh mắt quét qua đám gia nhân co rúm hành lang: “Trong nhà náo loạn như một ai đến bẩm báo, từ khi nào quy củ của Thẩm gia lỏng lẻo đến thế?”

Những đều do nàng tuyển , giờ họ đều mặt ở đây, báo, mà là ngăn dám báo.

Trương thị nhạt: “Bị dọa đến mức hồn vía lên mây, còn nhớ gì mà bẩm báo?”

Thẩm Lệnh Nghi lập tức phụ họa: “ ! Mẹ ngươi cầm đòn cân sắt, thấy ai cũng đ.á.n.h, dọa sợ c.h.ế.t khiếp.”

Lục Chiêu Nhược bình tĩnh : “Mẫu con tuy nóng tính, nhưng vô cớ gây chuyện. Không rốt cuộc bà phạm gì mà đáng để dùng gia đinh ép quỳ?”

Thẩm Thanh Thư lạnh mặt phất tay áo: “Con tự hỏi bà !”

 

Loading...