Lục Chiêu Nhược khẽ cong môi.
Nàng nổi giận, chỉ bình tĩnh : “Người luôn con bất hiếu, nhưng con nhớ, năm năm tuổi, áo mùa đông của con là do ca ca sửa từ áo cũ; từ tám tuổi, mỗi đêm con đều thắp đèn thêu thùa đổi lấy tiền đồng, cuối cùng hòm của .”
Ánh nến chiếu lên đôi mắt đỏ của nàng: “Từ mười tuổi trở , bếp núc, chum nước, khung cửi… nơi nào trong nhà in dấu tay của con? Trước khi gả Thẩm gia, cộng con đưa cho năm mươi quan tiền.”
Khóe môi nàng nở một nụ nhạt: “Ngay cả khi con xuất giá, cũng cho con một đồng hồi môn, ngược còn giữ hết sính lễ.”
Đồ thị cứng họng.
Lục Chiêu Nhược bà , ánh mắt trong vắt như nước mùa thu: “Cả đời , con từng nếm sự yêu thương của mẫu . Ở nhà giữ trọn hiếu đạo, sáng tối thỉnh an, nhưng đến tiền mừng năm mới…”
Nàng nghẹn một chút: “...con còn từng nhận.”
Nàng hít một : “Ở Thẩm gia, con sống dễ dàng, mẫu cũng rõ. Dẫu , con từng thiếu một đồng tiền hiếu kính.
Cho dù con thật sự tròn chữ hiếu…”
Giọng nàng lạnh hẳn : “Mẫu cũng tư cách trách con bất hiếu.”
Nàng ánh mắt né tránh của Đồ thị: “Con chỉ hiểu, vì mẫu thể cấu kết với ngoài, đến trộm đồ của chính con .”
“Rốt cuộc là ai khiến ai lạnh lòng?”
Đồ thị chỉ nàng, giận dữ mắng: “Ngươi, ngươi là đồ lòng đen tối!”
Mắt Lục Bá Hoành đỏ hoe, giọng nghẹn “Mẫu , mau trả mười bốn tấm lụa cho tiểu .”
Lục phụ đập mạnh tay xuống bàn: “Còn mau lấy !”
Bốn tấm đổi thành bạc giấu , còn mười tấm tối nay, ngày mai Thẩm Lệnh Nghi ắt sẽ chia cho bà phần lợi lộc.
“Lấy ?”
Đồ thị bỗng ha hả, khóe miệng cong lên cay nghiệt: “Ta lấy đấy!”
Lục Chiêu Nhược : “Mười bốn tấm lụa chiếm quá nửa vốn liếng của tiệm. Nếu ngươi trả , con ăn thế nào với Thẩm gia?”
“Ăn ?”
Đồ thị dướn cổ cãi, hệt như con gà trống: “Ngươi tự bỏ tiền bù chẳng là xong ? Nói những lời , như bạc đãi ngươi !”
Bà hừ lạnh: “Ai bảo từ nhỏ ngươi yêu quý!”
Lục Chiêu Nhược siết c.h.ặ.t t.a.y, thứ tình mẫu t.ử , nàng cần cũng .
Nàng sang Lục Bá Hoành, trịnh trọng thi lễ: “Làm phiền trưởng đưa mẫu đến nha môn.”
Nàng ngẩng mặt lên, ánh mắt lạnh như sương: “Hôm nay, nữ nhi đành chuyện bất hiếu .”
Toàn Đồ thị run rẩy, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Con nha đầu c.h.ế.t tiệt thật sự đưa mẫu gặp quan?
“Chi bằng c.h.ế.t cho xong, sống thế còn ý nghĩa gì nữa…”
Bà bỗng phịch xuống đất, đ.ấ.m n.g.ự.c gào .
Lục Bá Hoành lúng túng chìa tay đỡ: “Mẫu , đừng…”
“Nếu các ngươi dám áp giải đến nha môn…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-54.html.]
Đồ thị đột ngột chỉ bức tường: “Ta sẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t ngay tại đây!”
Lục Chiêu Nhược chậm rãi bước tới, đầu ngón tay khẽ chạm bức tường loang lổ: “Những năm qua mẫu sẽ đ.â.m đầu tường mười bảy .”
Nàng chợt lạnh: “ tường đến một vết xước cũng ?
Vậy hôm nay cứ đ.â.m một dứt khoát .”
Giọng nàng nhẹ bẫng như lông ngỗng, khiến Đồ thị run sợ.
Đồ thị chằm chằm bức tường, chân như mọc rễ cắm xuống đất, nhúc nhích nổi.
Hai chiêu mà Thẩm Lệnh Nghi dạy bà , mà chẳng cái nào hữu dụng.
Con nha đầu cứng rắn đến thế?
“Mẫu sợ c.h.ế.t…”
Lục Chiêu Nhược bỗng cúi xuống, thấp giọng: “Vậy thì khai Thẩm Lệnh Nghi .”
“Nói, bậy gì ?”
Giọng Đồ thị run rẩy: “Thẩm Đại cô nương đối xử với còn hơn con ruột…”
“Con ruột?”
Lục Chiêu Nhược chua chát: “Từ khi con gả Thẩm gia, Thẩm Lệnh Nghi vẫn luôn chê bai nhà đẻ của con là “cái khí chất nghèo hèn của tiểu môn tiểu hộ, khiến nhức đầu”. Gần đây nàng bỗng dưng ân cần với , chẳng qua vì con đưa tiền cho nàng đ.á.n.h bạc, nên mới lợi dụng mà thôi.”
Đồ thị mặt , hừ lạnh một tiếng.
“Nếu nàng thật sự thiết với hơn cả con ruột, tự bỏ tiền hiếu kính ? Ngược còn xúi giục kẻ trộm?
Vì tên trộm một mực khẳng định là do sai khiến? Mà là Thẩm Lệnh Nghi sai khiến? Chẳng lẽ tên trộm đó là do tìm? Thật sự là do sai khiến?”
Đồ thị vội : “Nói bậy! Sao thể là sai khiến ?”
Mèo Anh Đào
Thái độ Lục Chiêu Nhược bình thản: “Vừa mẫu cũng , theo tội danh của , sẽ lưu đày ba ngàn dặm, đ.á.n.h gậy gãy sống lưng, còn lao dịch một năm.”
Đồ thị toát mồ hôi lạnh.
Lục Chiêu Nhược tiếp tục: “ nếu chỉ là khác xúi giục, thêm việc là mẫu của con, nhiều nhất chỉ cần bồi thường tiền của mười ba tấm lụa. Con tự sẽ chuyện với huyện lệnh, xin ông khoan thứ cho . Còn Thẩm Lệnh Nghi mới là kẻ chịu lưu đày ba ngàn dặm, đ.á.n.h hai mươi trượng, lao dịch một năm.
Mẫu thể tự lựa chọn.”
Lục Bá Hoành quỳ xuống đất, giọng khàn đặc: “Mẫu ! Người còn nàng lừa đến bao giờ? Sao thể cùng ngoài ức h.i.ế.p chính trong nhà?”
Lục Chiêu Nhược đôi mắt đỏ hoe của trưởng, nỗi chua xót trong lòng dần hóa thành một dòng ấm áp.
“Ca ca…”
Nàng thầm gọi một tiếng trong lòng.
[Đợi khi rời khỏi Thẩm gia, nhất định sẽ cùng lên kinh nhậm chức, tận mắt đề danh bảng vàng.]
[Còn Lý Niệm Nhi…]
Bàn tay giấu trong tay áo của nàng khẽ siết c.h.ặ.t.
[Kiếp , tuyệt đối để cưới ả độc phụ đó nữa!]