lúc , vệ quân Vương Vũ vội vàng chạy tới: “Thống lĩnh! Lục nương t.ử mang đồ ăn tới bãi đá .”
Bãi đá ngầm, mái lều tạm.
Một tảng đá lớn dùng bàn ăn, bên cạnh trải chiếu cỏ mới đan.
Lục Chiêu Nhược bày từng món trong hộp thức ăn , cả cua nhồi quýt và hoàng t.ửu hâm nóng.
Vỏ quýt vàng óng, thịt cua trắng trẻo, rau cần ngâm giấm xanh mướt, sắc hương hòa quyện.
Ban Lăng thở một trắng xóa, xoa tay : “Thế mà cua nhồi quýt ? Giữa trời băng tuyết thế mà Lục nương t.ử còn món ! Ngửi thôi khiến bụng đói cồn cào.”
Lục Chiêu Nhược đáp: “Quýt lấy trong hầm chứa, còn cua thì càng qua đông càng béo, là cua bắt băng ở phía đông thành đấy.”
Ban Lăng: “Món chắc tốn ít bạc. Mấy ngày cô mang đồ ăn đến, gầy cả vòng . Hôm nay đột nhiên nhớ tới việc mang cơm, còn cả một bàn thịnh soạn thế ?”
Lục Chiêu Nhược mỉm : “Không tốn bao nhiêu. Hôm qua chưởng quỹ , Ban tướng quân đặt một lô y phục mùa thu. Ngài chiếu cố việc ăn của tiệm như , trong lòng cảm kích, nên món cua nhồi quýt để tỏ chút lòng thành.”
Nghe , Ban Lăng lén liếc về phía Tiêu Dạ Minh đang nơi đường chân trời.
Tiền đặt y phục đều là do Tiêu thống lĩnh bỏ , mà hưởng phần nhân tình .
Hắn khẽ ho một tiếng, vẻ nghiêm túc: “Lục nương t.ử khách sáo …”
Bên bờ biển, Tiêu Dạ Minh sừng sững như núi, áo choàng đen gió biển kéo căng thành những đường sắc lạnh, bay phần phật.
“Tiêu thống lĩnh nếm thử ?”
Lục Chiêu Nhược nâng giọng: “Nghe món cua nhồi quýt là món ngài thích nhất.”
Ánh mắt Tiêu Dạ Minh khẽ động.
Sao nàng đó là món thích?
Ban Lăng gắp một đũa, nhai : “ đó thống lĩnh, ngài ăn thì lát nữa hết bụng đấy!”
Tiêu Dạ Minh bước tới, nhưng cố ý chọn chỗ xa Lục Chiêu Nhược nhất.
Hắn cúi mắt nhận bát đũa, đầu ngón tay tránh né chạm nàng, cất giọng trầm khàn: “Đa tạ.”
Lục Chiêu Nhược hỏi: “Tiêu thống lĩnh thấy món hợp khẩu vị ?”
Hắn đáp gọn: “Cũng .”
Ban Lăng vội đỡ: “Lục nương t.ử đó thôi, thống lĩnh chúng xưa nay kiệm lời khen . Lần quan gia ban rượu, cũng chỉ một câu “uống ”.”
Lục Chiêu Nhược cũng để tâm. Người mắt sẽ nhờ quân công mà phong chư hải Hầu, thống lĩnh bộ thủy sư.
Trong lòng nàng thực sự kính phục .
Mèo Anh Đào
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-51.html.]
mang đồ ăn đến, nàng còn mục đích khác.
Nàng khẽ thở dài: “Thật hôm nay mạo tới là còn một chuyện nhờ.”
Ban Lăng lập tức đập bàn bật dậy, chén canh cũng rung lên: “Lục nương t.ử cứ ! Chẳng lẽ tên vô nào nợ tiền cửa tiệm? Ta lập tức dẫn …”
“Có theo dõi .”
Lục Chiêu Nhược tiếp: “Mấy ngày gần đây, lúc về nhà, nha thấy bám theo phía . Ban đêm cũng ngủ yên…”
“Cái gì?”
Ban Lăng tròn mắt, hùng hổ : “Tên khốn to gan nào dám nhòm ngó Lục nương t.ử ?”
Hắn xắn tay áo, dáng vẻ như lao đ.á.n.h một trận ngay: “Ta lập tức dẫn mai phục, nhất định bắt tên đó, xem mặt mũi thế nào!”
“Khụ!”
Tiêu Dạ Minh sặc một ngụm rượu.
Lục Chiêu Nhược lo lắng hỏi: “Tiêu thống lĩnh chứ?”
Hắn rũ mắt che giấu thần sắc, hạ thấp giọng: “Không …”
Ban Lăng vẫn còn phẫn nộ: “Lục nương t.ử cứ yên tâm! Ta lập tức bố trí canh chừng, nhất định lôi cổ tên đó !”
Hắn xoa cằm, chợt nảy một ý: “Hay là thế , giả tỳ nữ, theo Lục nương t.ử về nhà. Đợi tên lộ mặt, hừ hừ…”
Hắn động tác bắt giữ, nháy mắt : “Đến lúc đó cho nếm thử “Ban thị cầm hoa thủ”!”
Ban tướng quân giả tỳ nữ?
Ánh mắt Lục Chiêu Nhược và Tiêu Dạ Minh đồng loạt chằm chằm Ban Lăng.
Thân hình vạm vỡ, vai rộng lưng to, râu ria lởm chởm, bàn tay thô ráp.
Khóe miệng Tiêu Dạ Minh khẽ giật giật.
Lục Chiêu Nhược lấy tay áo che miệng, cố nén : “Ban tướng quân thật nghĩa khí.”
Nói xong, nàng khẽ cúi : “Vậy xin phiền Ban tướng quân.”
Ngón tay Tiêu Dạ Minh siết c.h.ặ.t chén rượu, như tiếng rạn nứt khe khẽ.
Trong lúc ngửa đầu uống rượu, khóe mắt lướt qua gương mặt tái nhợt vì sợ hãi của Lục Chiêu Nhược.
Hắn vốn định nhân lúc trời tối lặng lẽ hộ tống nàng về để đảm bảo an , ngờ khiến nàng kinh hãi.
Bản đúng là đáng c.h.ế.t!