Ta thủ tiết 30 năm, ngươi ở bên ngoài có một đàn con cháu? - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-04-22 23:18:18
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Im lặng hơn mười bước, Lục Chiêu Nhược cuối cùng cũng mở lời : “Tiêu tướng quân định canh mấy xuất phát?”

Hắn đáp gọn: “Giờ Dần.”

Lục Chiêu Nhược , hàng lông mi khẽ động.

Nàng phía biển xa đen kịt, khẽ : “Ngày mai là ngày trăng tròn, thủy triều bắt đầu dâng mạnh, thể đẩy thuyền , nhanh đỡ tốn sức. Mà giờ Dần là lúc trời tối nhất, trăng đều thấy rõ, biển và trời đều là một màu mực đen, thích hợp nhất để ẩn giấu hành tung.”

Trong lòng nàng hiểu rõ.

Hắn chọn xuất phát tối nay, một là vì hôm qua giúp nàng nên trì hoãn thời gian, hai là mượn con nước lớn ngày mai, thuận theo dòng chảy mà nhanh ch.óng đến sào huyệt giặc Oa.

Chọn lúc giờ Dần, kịp đón con nước sáng sớm, thể nhân lúc đêm tối nhất lặng lẽ rời bến, tránh tai mắt của Thị Bạc Ti thông đồng với giặc.

Quả thật là một tướng tài suy tính sâu xa, khéo tận dụng thiên thời, địa lợi.

Tiêu Dạ Minh nàng năm bước, ánh mắt lướt qua tấm lưng thanh nhã của nàng, trong mắt khỏi thoáng qua một tia kinh diễm.

“Lục nương t.ử thật am hiểu hải sự.”

Lục Chiêu Nhược mỉm : “Thiếp chỉ là lấy tâm của kẻ buôn mà cân nhắc lợi hại theo thời thế thôi. Sự mưu tính của tướng quân mới thật khiến khác khâm phục.”

Tiêu Dạ Minh thêm gì.

Quả thật là kiệm lời.

Mèo Anh Đào

Lục Chiêu Nhược thầm nghĩ, rõ ràng Tiêu Dạ Minh còn trẻ, thậm chí còn nhỏ hơn nàng một tuổi, giọng luôn như từng trải lâu năm, trầm khàn như thời gian mài mòn? Là do quanh năm dãi nắng dầm mưa biển, vì lo toan bất kể ngày đêm?

Sau đó, hai đều im lặng.

Lục Chiêu Nhược cảm thấy khí chút gượng gạo, sớm để Đông Nhu đưa A Bảo về .

Bỗng nhiên, chân nàng giẫm một chỗ lõm.

“Á…”

Nàng khẽ kêu một tiếng, thể mất thăng bằng, ngã sang một bên.

Trong chớp mắt, một cánh tay nhanh ch.óng vòng qua eo nàng, vững vàng kéo nàng .

Nàng kịp đề phòng, ngã lòng , má áp lên lớp y phục lạnh.

Gió đêm như chợt lặng , trong khoảnh khắc tĩnh mịch chỉ còn rõ nhịp tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập mạnh từng nhịp từng nhịp, gấp gáp mà nặng nề, khiến tai nàng tê dại.

Nàng thậm chí còn cảm nhận ấm truyền qua lớp vải.

Toàn Tiêu Dạ Minh cứng đờ, thở như cú va chạm cho rối loạn.

Đến khi trong lòng khẽ cử động, mới bừng tỉnh buông tay, lùi liền hai bước kéo giãn cách, trong lòng bàn tay vẫn còn lưu cảm giác mềm mại nơi eo nàng.

Vành tai đỏ bừng, giọng cũng phần định: “Thất, thất lễ. Lục nương t.ử trẹo chân ?”

Lục Chiêu Nhược thử dồn trọng tâm lên cổ chân, một cơn đau nhói lập tức ập đến, nàng khẽ hít sâu một , thể chao đảo.

Nàng cau mày nhỏ: “E là trẹo .”

Tiêu Dạ Minh , chút do dự, lập tức quỳ một gối xuống khoảnh đất mặt nàng.

“Đắc tội.”

Hắn trầm thấp hai chữ, một tay cẩn thận đỡ lấy cổ chân nàng, tay dùng lực xoa nắn.

Đầu ngón tay mang theo nóng đặc trưng của luyện võ, nội lực ngầm vận, xuyên qua da thịt, dịu chỗ sưng đau nơi cổ chân nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-120.html.]

Lục Chiêu Nhược chỉ cảm thấy một luồng khí ấm áp bao lấy chỗ thương, cơn đau nhói quả nhiên nhanh ch.óng dịu , nhưng cổ chân vẫn thể tiếp tục .

“Đa tạ tướng quân, cơn đau đỡ nhiều , chỉ là…”

Nàng còn dứt lời, thấy Tiêu Dạ Minh dậy, lưng về phía nàng, cúi xuống.

“Việc gấp câu nệ, xin thứ cho Tiêu mỗ mạo .”

Giọng trầm khàn vững vàng, tấm lưng toát ý tứ cho phép từ chối: “Đêm khuya, thể chậm trễ, xin cho phép Tiêu mỗ cõng nương t.ử một đoạn.”

Phố khuya vắng lặng, ánh đèn mờ ảo.

Lục Chiêu Nhược chỉ chần chừ trong thoáng chốc, nhẹ nhàng tựa lên lưng .

Thân hình qua thanh nhã, nhưng vai lưng vững chắc ngoài ý .

Hơi ấm truyền qua lớp y phục nhè nhẹ lan đến, khung xương tưởng chừng gầy ẩn chứa sức lực thể nghi ngờ.

Ngay lúc vững vàng dậy, khẽ nâng nàng lên, ánh mắt Lục Chiêu Nhược vô tình rơi lên bên cổ , nơi đó dán một miếng cao t.h.u.ố.c nhỏ, tỏa mùi d.ư.ợ.c liệu nhàn nhạt, thoang thoảng lành lạnh.

Cũng thương ở đó như thế nào?

Tiêu Dạ Minh bắt đầu bước .

Hai nhất thời gì, chỉ còn tiếng canh đêm xa xa, cùng nhịp thở rõ ràng của cả hai.

Lục Chiêu Nhược chợt nhớ đến Thẩm Dung Chi, trong ký ức, dường như từng cõng nàng, ngay cả nắm tay cũng hiếm hoi.

Nàng mím môi, nở một nụ chua xót.

Có lẽ do men rượu tan, hoặc cũng thể do tấm lưng quá vững chãi, nàng bất giác khép mắt, lúc nào .

Tiêu Dạ Minh nhận thở vai dần nhẹ, nghiêng đầu , thấy hàng mi nàng buông xuống, ngủ say.

Khóe môi bất giác cong lên, vẻ lạnh lẽo quen thuộc trong mắt tan , đó là vài phần nhiệt khí thiếu niên hiếm thấy.

Hắn liền thả chậm bước chân, sợ nàng tỉnh giấc.

Từ An Lạc Lâu đến Lục Ký Tú Lâu vốn xa, thật lâu, thật lâu.

Đến khi gió nổi lên phía , sợ lưng nhiễm lạnh, mới tăng tốc đôi chút.

Đông Nhu lo lắng chờ cửa Lục Ký Tú Lâu từ sớm, thấy cảnh liền vội bước tới, hạ giọng gọi: “Nương t.ử, ?”

Tiếng gọi khiến Lục Chiêu Nhược tỉnh .

Nàng khẽ giật , mới nhận đến thêu lâu.

Tiêu Dạ Minh cẩn thận đặt nàng xuống, định rời .

Lục Chiêu Nhược bỗng khẽ gọi: “Tiêu tướng quân…”

Tiêu Dạ Minh dừng bước, , bóng đêm càng tôn thêm phần thẳng tắp cho dáng .

Ánh mắt Lục Chiêu Nhược ôn hòa, khẽ : “Thiếp ở đây, lặng chờ tin .”

Đáy lòng như chạm nhẹ, một luồng cảm xúc ấm áp lặng lẽ lan , giọng cũng bất giác dịu : “Nếu thể hành động thuận lợi, Tiêu mỗ trở về, nhất định sẽ đến báo tin cho Lục nương t.ử tiên.”

Ánh mắt dừng gương mặt nàng một thoáng, lập tức chắp tay hành lễ: “Cáo từ.”

Nói xong, dứt khoát xoay , bóng dáng nhanh ch.óng hòa màn đêm sâu thẳm.

 

Loading...