Ta thủ tiết 30 năm, ngươi ở bên ngoài có một đàn con cháu? - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-04-22 21:54:54
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc ăn, Đồ thị chằm chằm đôi đũa gắp thức ăn của Lục Chiêu Nhược, mắt như tóe lửa.

Nàng những uống hết một bát canh gà lớn, còn xới thêm hai cơm, ăn hết nửa đĩa thịt kho.

Một nữ nhân trở về nhà đẻ, theo lẽ thường vốn nên cùng mâm, mà nàng còn ăn uống thoải mái như ?

Đồ thị nghiến răng tức giận, thầm nghĩ: [Đã kiện nhà chồng đến tan cửa nát nhà, còn thể ăn ngon lành như thế?]

nhớ khi Lục Chiêu Nhược còn xuất giá, mỗi bữa nàng cũng chỉ ăn nửa bát, nay khẩu phần như , chẳng khác gì quỷ đói đầu thai.

Đây là ăn sạch gia sản ?

Đồ thị xót của đến run cả , mắt như hiện chút tiền học phí ít ỏi của Lục Viễn Danh, cùng tiền lương Lục Bá Hoành dành dụm để cưới vợ, tất cả đều đang từng miếng cơm của Lục Chiêu Nhược nuốt sạch.

Chát!

nhịn nữa, ném đũa xuống bàn.

Lục Chiêu Nhược đang định thu dọn bát đũa, liền ngẩng đầu, chỉ thấy Đồ thị mà như : “A Ninh thế là định cắm rễ ở nhà đẻ ?”

chỉ đĩa thức ăn trống : “Hoàn cảnh trong nhà thế nào ngươi cũng đấy, chút tiền của phụ ngươi nuôi gia đình khó khăn.”

ho khan một tiếng, hắng hắng giọng: “Huống hồ, ngươi là về nhà , hàng xóm sẽ dị nghị, chỉ trỏ lưng. Đến lúc đó, trưởng ngươi cưới vợ sinh con? Nhà t.ử tế nào dám gả nữ nhi Lục gia chúng ?”

Lục Bá Hoành đập bàn, bật dậy: “Mẫu ! Nhi t.ử hiện giờ ý định cưới vợ, hơn nữa, nếu đến bàn chuyện hôn sự mà ngay cả chút lòng bao dung cũng …”

Giọng chợt trầm xuống: “Hạng nữ nhân hẹp hòi như , con cưới cũng !”

Đồ thị tức đến run , đ.ấ.m đ.ấ.m vai : “Nghiệt chướng! Ngươi chọc ngươi tức c.h.ế.t ?”

đầu trừng Lục Chiêu Nhược, trong mắt gần như b.ắ.n lửa: “Ngươi nhất định hại Lục gia tuyệt hậu mới chịu ?”

Lục Chiêu Nhược cúi mặt, tiếp tục thu dọn bát đũa.

Đồ thị thấy càng thêm giận dữ, tiến lên đẩy mạnh vai nàng: “Đừng tưởng chút việc là thể ở lì nhà đẻ! Ngươi mặt dày vô sỉ như …”

Lục Chiêu Nhược lạnh giọng cắt ngang: “Con sẽ ở lâu khi nào?”

Đồ thị nhất thời cứng họng, há miệng mà nên lời.

“Hôm nay con trở về chỉ là đoàn tụ với gia đình một đêm.”

Mắt nàng ửng đỏ: “Dù là cũng là m.á.u mủ của con.”

Nàng hít sâu một , tiếp: “Ngày mai con sẽ rời , cũng sớm chỗ để .”

Đồ thị nuốt khan, vẻ mặt chút lúng túng nhưng vẫn cứng miệng : “Dù trong nhà cũng tiền dư, ngươi đừng hòng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-116.html.]

“Mẫu !”

Mèo Anh Đào

Lục Bá Hoành nhịn nổi nữa, tức giận : “Tiểu khi trở về rõ sẽ ở lâu! Muội dự định mua Cẩm Tú Lâu cũng từng nghĩ đến việc xin một đồng!”

Hắn tức đến run , đau đớn chật vật: “Người hà khắc tính toán như , còn chút nào tấm lòng từ bi của một ?”

Đồ thị căn bản lọt lời con trai, chỉ bắt mấy chữ “mua cửa tiệm”, mắt lập tức sáng lên, vội kéo tay áo Lục Bá Hoành truy hỏi: “Có là Cẩm Tú Lâu lớn nhất thành Cát Châu ? Cái mà Lâm thị tái giá với Trần chưởng quỹ đang định sang nhượng? Ít nhất cũng hơn nghìn lượng bạc đấy chứ?”

Nói xong, bà đ.á.n.h giá Lục Chiêu Nhược từ xuống , trong mắt là nghi ngờ: “Ngươi lấy nhiều bạc như ?”

bỗng lạnh một tiếng, giọng the thé ch.ói tai: “Hay lắm! Ta mà, ngươi dám kiện Thẩm gia, hóa sớm giấu riêng một khoản tiền lớn như ! Ngay cả ruột cũng giấu kín, tính toán thật cao tay!”

Lục Chiêu Nhược cúi mặt, đáp .

Đồ thị càng thêm đắc ý, ưỡn thẳng lưng : “Ngươi mua Cẩm Tú Lâu, chi bằng để mẫu lo liệu , còn hơn để ngoài hưởng lợi! Ngày mai sẽ …”

“Đủ .”

Lục phụ vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng, giọng lớn nhưng trầm , cho phép phản bác: “Sản nghiệp của A Ninh, để nó tự quyết. Bà xen .”

“Cái gì gọi là sản nghiệp của nó?”

Đồ thị đột nhiên cao giọng, gần như hét lên: “Nữ t.ử vô tài mới là đức! Một nữ nhân hòa ly trở về nhà đẻ thì hiểu gì về kinh doanh? Đến lúc đó thua lỗ sạch sành sanh! Nó mang họ Lục, sản nghiệp đó đương nhiên là của Lục gia!”

đổi sang vẻ mặt tươi , tiến gần Lục Chiêu Nhược, dịu giọng : “A Ninh , hai biểu bên nhà cữu cưu con đều chữ, cũng tính toán. Người nhà vẫn hơn ngoài, chi bằng gọi họ tới…”

Lục Chiêu Nhược đột nhiên dậy, đầu , thẳng về phía bếp.

Đồ thị sững một thoáng, lập tức thét lên: “Ngươi thái độ gì ? Ta còn xong! Đứa con bất hiếu , lạnh lùng vô tình như thế?”

Ngày hôm , Lục Chiêu Nhược rời khỏi Lục gia, dẫn Đông Nhu, Lục Nhi, Thạch Đầu, Nê Thu Tam và Thạch Ma T.ử thẳng đến Cẩm Tú Lâu.

Cẩm Tú Lâu ở nơi phồn hoa, là một trong những cửa tiệm đắc địa bậc nhất thành Cát Châu, theo giá thị trường ít nhất cũng đáng giá nghìn lượng bạc.

Thê t.ử tái giá của Trần chưởng quỹ là Lâm thị am hiểu việc kinh doanh, đang cần tiền gấp nên chỉ định giá bốn trăm lượng, vội vàng sang nhượng.

Tin truyền , tất nhiên kéo ít kẻ dòm ngó đến.

Chủ hiệu thêu Chu Ký bên cạnh cũng tin tìm đến, tính ép giá xuống, chỉ trả ba trăm lượng để nuốt trọn miếng mồi béo bở .

Không ngờ Lục Chiêu Nhược mở miệng giá năm trăm lượng.

Một là để áp chế Chu Ký, cho nhân lúc cháy nhà hôi của; hai là nàng thấy Lâm thị cô đơn nơi nương tựa, nên sinh lòng thương xót, nguyện bỏ thêm một trăm lượng để còn chỗ dựa.

Chu đông gia bên cạnh , chỉ cảm thấy vị Lục nương t.ử điên , thầm nhạo nàng là kẻ ngốc lắm tiền.

 

Loading...