Trương thị chợt bừng tỉnh, rít lên: "Hóa ngươi vẫn luôn ! Thảo nào hôm đó ngươi nhất quyết chịu nhận nuôi nó… Vậy chuyện con tiện tỳ Lý Xuân Yến… lắm! Tất cả đều là do ngươi tính toán từ ! Ngươi thật độc ác…"
"Ưm!"
Ánh mắt Tiêu Dạ Minh quét qua, vệ bên cạnh lập tức dùng vải bịt kín miệng Trương thị, chặn những lời nguyền rủa còn kịp thốt của bà .
Lâm Ánh Ngư đứa bé đang trong lòng Lục Nhi, cuối cùng cũng thể giữ vẻ trấn tĩnh giả tạo ban nãy, nàng hoảng hốt sang Thẩm Dung Chi, nhưng chỉ thấy vẫn cố giữ dáng vẻ phong nhã, song mặt chỉ là bất lực ảm đạm.
Trong đầu Thẩm Dung Chi đang nghĩ: [A Ninh đến mức , chẳng qua là vì cưới thêm khác ở ngoài, nhất thời ghen tức khó nguôi nên mới phản ứng dữ dội như .]
Hắn tự cho rằng hiểu rõ nàng, dẫu cả hai cũng tình nghĩa thanh mai trúc mã, tình cảm bao năm thể dứt là dứt? Đợi nàng nguôi giận, nhất định sẽ nỡ đẩy đường cùng.
Đoàn áp giải khỏi Thẩm trạch, đến đầu ngõ khiến hàng xóm xung quanh nhao nhao dừng , ngó nghiêng quan sát.
Ngoài ngõ, tín của Tiêu Dạ Minh là Vương Vũ nghiêm chỉnh chờ, trong tay dắt sẵn mấy con tuấn mã cao lớn.
Vừa thấy Tiêu Dạ Minh bước , lập tức tiến nhanh lên .
Tiêu Dạ Minh nghiêng , với Lục Chiêu Nhược: "Đường gần, mời Lục nương t.ử lên ngựa."
Nói , đích nhận lấy con ngựa lông đỏ sẫm hiền lành nhất từ tay Vương Vũ.
Lục Chiêu Nhược khẽ sững .
Nàng ngờ vị Tiêu thống lĩnh ít , khí chất lạnh lùng chu đáo như , còn chuẩn cả ngựa cho nàng.
Ngày thường dường như còn chẳng buồn nàng lấy một ?
May từ nhỏ nàng cưỡi ngựa, nên cũng khách sáo, khẽ gật đầu: "Đa tạ Tiêu thống lĩnh."
Nàng nhờ Đông Nhu đỡ, dứt khoát tung lên ngựa, tà váy khẽ bay theo gió, động tác lưu loát tự nhiên, hiển nhiên là quen cưỡi ngựa.
Thân thủ gọn gàng mắt khiến trong mắt Tiêu Dạ Minh thoáng qua một tia kinh ngạc khó nhận .
[Lục tỷ tỷ chỉ tài văn chương xuất chúng, tính tình thanh nhã kiên cường như trúc, mà còn phong thái khí sảng khoái đến .]
Hắn khẽ hạ mắt.
Dáng vẻ của nàng, còn rực rỡ hơn cả những gì từng nghĩ.
Mà Thẩm Dung Chi cũng thấy cảnh Lục Chiêu Nhược tung lên ngựa.
Hắn từ nhỏ nàng theo trưởng Lục Bá Hoành học cưỡi ngựa, nhưng vì từng tỏ ý thích nữ t.ử quá phô trương, nàng liền chạm đến yên ngựa, dây cương nữa.
Giờ đây thấy nàng ngay ngắn lưng ngựa, y phục bay nhẹ trong gió, nữ t.ử hiền thục dịu dàng năm xưa dường như đột nhiên lột bỏ lớp vỏ cũ, một thứ hào quang xa lạ mà rực rỡ đang lan tỏa khắp nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-103.html.]
Hắn ngẩn ngơ mãi, trong lòng thể tự chủ mà dấy lên một tia kinh diễm phức tạp.
Dường như đến lúc , mới thật sự rõ dáng vẻ vốn của nàng.
Lục Chiêu Nhược vững lưng ngựa, ánh mắt bình tĩnh lướt qua đám Thẩm gia đang loạng choạng chân, thần thái ung dung điềm tĩnh vô cùng.
Tiêu Dạ Minh hiệu, Vương Vũ trao dây cương của một con ngựa khác cho trưởng của Lục Chiêu Nhược.
Lục Bá Hoành lập tức chắp tay, dõng dạc : "Đa tạ Tiêu thống lĩnh!"
Ngay đó cũng nhanh nhẹn tung lên ngựa, bên cạnh .
Tiêu Dạ Minh và Vương Vũ cũng lượt nhảy lên lưng ngựa.
Cố Tiện bên cạnh thấy liền kêu lên: "Ê! Ngựa của ? Còn thì ?"
Hắn vòng quanh mấy con ngựa một lượt, ngẩng đầu Tiêu Dạ Minh đang vững lưng ngựa, nhướng mày bất mãn.
Ánh mắt thản nhiên của Tiêu Dạ Minh quét qua : "Việc dường như liên quan đến Cố đông gia, cần cùng đến châu nha ."
Cố Tiện tức đến giậm chân: "Sao liên quan? Sao thể bỏ lỡ vở kịch lớn thế ?"
Hắn hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi: "Tiêu Dạ Minh, thật nghĩa khí!"
Nói xong, hậm hực , phất tay với tùy tùng của : "Đi! Mau chuẩn xe ngựa cho ! Chọn xe nhanh nhất!"
Đoàn rẽ khỏi ngõ đến phố lớn, lập tức thu hút ánh của nhiều qua đường.
Chỉ trong chốc lát, dân chúng hiếu kỳ tụ tập , chỉ trỏ bàn tán.
"Mau kìa! Là Đại lang quân Thẩm gia! Chẳng buôn bán trở về từ hải ngoại, phong quang vô hạn ? Sao quan sai áp giải ?"
"Ủa? Sao con nô tỳ ôm một đứa bé? Là ai sinh ?"
"Nương t.ử bụng mang là ai? Nhìn lạ quá."
"Chẳng lẽ là thất mới nạp của Thẩm lang quân? Đã m.a.n.g t.h.a.i ?"
"Ôi chao, hai lão nhân Thẩm gia cũng ở phía kìa! Đây… rốt cuộc xảy chuyện gì ? Không ban danh “trung thương”, vinh sủng ngập trời ?"
" , còn thưởng vạn quan tiền đồng, ba nghìn mẫu ruộng! Phú quý như trời sập xuống còn kịp hưởng, cả nhà thành tù nhân ?"
Mèo Anh Đào
"Nhìn trận thế , e là phạm đại tội …"
Lại thấy Lục Chiêu Nhược, giọng cao hơn vài phần: "Người lưng ngựa chẳng là Thẩm gia Lục thị ? Sao nàng cưỡi ngựa? Bên cạnh chẳng trưởng của nàng, Lục Võ Giải nguyên ?"