Cuối cùng, màn tỉ thí giao hữu cũng khép một cách êm .
Khi theo chân cha trở về phòng, Thẩm Hoài An vẫn còn chìm trong suy nghĩ, hề nhận sắc mặt khó coi của hai .
"Thẩm Hoài An, con thật sự chọc tức !" Vừa đóng cửa phòng, Thẩm Hồng gầm lên, giọng đầy vẻ hận sắt thành thép: "Con vì hành động bốc đồng của con mà suýt nữa thì phá hỏng buổi tỉ thí hôm nay ? Con rảnh rỗi quá mà gây sự với đồ của ?"
"Con gây sự lúc nào cơ chứ." Thẩm Hoài An hồn, thờ ơ đáp .
"Chẳng con là đứa xúi bẩy đám t.ử ép Lục Ngôn Khanh lên đài biểu diễn ?" Thẩm Hồng gắt gỏng: "Nhìn cũng trạc tuổi con, lỡ như kiếm thuật của bằng t.ử sơn trang chúng , con định để bẽ mặt thế nào đây?"
"Thế thì ? Kỹ năng kém cỏi cũng đổ cho con ?" Thẩm Hoài An ngoảnh mặt , lẩm bẩm phản bác.
"Con!" Thẩm Hồng giận tím mặt: "Dù con ý định bái sư, cũng đừng đắc tội với chứ. Chúng chỉ quen mỗi một vị tiên trưởng , con mà phật lòng , lỡ mệnh hệ gì thì xem ai sẽ cứu con!"
Bình thường trong những tình huống thế , hai cha con nhà họ Thẩm sẽ cãi nảy lửa, còn Thẩm phu nhân sẽ đóng vai trò hòa giải dập lửa.
, mặc cho Thẩm Hồng trừng mắt quát tháo hơn chục giây, Thẩm Hoài An vẫn im lặng chịu trận.
Thiếu niên ngoảnh mặt , ngập ngừng thốt lên một câu lí nhí: "Vậy... nếu con bái sư thì ?"
"An Nhi, con đổi ý định ?" Thẩm phu nhân kinh ngạc hỏi.
"Con thấy bản lĩnh. Hơn nữa..." Thẩm Hoài An lầm bầm: "Cứ ở mãi nhà cũng chẳng học hỏi gì thêm."
Điều quả thực sai. Thẩm Hoài An lĩnh ngộ tinh túy của Thiên La kiếm pháp, thứ còn thiếu chỉ là kinh nghiệm và sự từng trải. Nếu tiến xa hơn con đường võ học, sớm muộn gì cũng rời khỏi nhà du ngoạn, hoặc tìm một minh sư để bái thọ.
Nghe nhi t.ử , hai vợ chồng trang chủ đưa mắt .
"Nếu con thực sự bái sư, một chuyện rõ ." Thẩm Hồng trở nên nghiêm túc: "Hoài An, con đường tu tiên đòi hỏi cắt đứt vướng bận với chốn hồng trần, con hiểu điều đó ?"
Cùng lúc đó, tại một tiểu viện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-thu-nhan-cac-dai-lao-thoi-nien-thieu-lam-do-de/chuong-55.html.]
Lục Ngôn Khanh đối diện Ngu Sở, hai thầy trò đang cùng đ.á.n.h cờ.
Hắn cầm quân cờ, vẻ mặt chút thất thần, đ.á.n.h sai liên tiếp mấy nước mà vẫn hề .
"Tâm trí ngươi đang rối bời." Ngu Sở lướt qua bàn cờ, nhướng mày : "Nhìn xem mấy nước của ngươi, thật là loạn cào cào."
Lục Ngôn Khanh buông quân cờ trắng xuống, nhỏ giọng đáp: "Sư tôn... trận tỉ thí hôm nay, t.ử mất mặt."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Mất mặt chỗ nào? Bọn t.ử Thiên La Sơn Trang đều trố mắt ngạc nhiên đấy thôi." Ngu Sở hững hờ đáp, đặt một quân cờ xuống bàn.
"Nếu nhờ tay giải vây, e rằng t.ử thực sự..." Lục Ngôn Khanh mím môi, thêm một nước cờ tiếp: "Xét về kiếm thuật, Thẩm Hoài An quả thực hơn t.ử nhiều."
"Cậu giỏi hơn ngươi là lẽ đương nhiên. Người là Thiếu trang chủ của một danh môn võ lâm, lớn lên cùng với đao kiếm từ thuở bé tí. Ngươi mới tập kiếm bao lâu chứ?" Ngu Sở thản nhiên phân tích.
Lục Ngôn Khanh im lặng đáp.
Dù hiểu rõ nguyên nhân, nhưng việc một thiếu niên kém tuổi vượt mặt, nhờ sư phụ tay giải quyết rắc rối do kỹ năng yếu kém của bản gây , vẫn khiến Lục Ngôn Khanh cảm thấy vô cùng hổ thẹn và tự trách.
Hắn hiểu rõ hơn ai hết, đồ chính là bộ mặt của sư phụ, huống hồ hiện tại Ngu Sở chỉ duy nhất là t.ử.
Lòng Lục Ngôn Khanh ngổn ngang trăm mối, chợt giọng Ngu Sở vang lên: "Ngươi cần quá khắt khe với bản . Con đường tu tiên là hành trình kéo dài hàng chục, hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm. Hiện tại ngươi mới tu luyện đầy năm năm, hà cớ gì nóng vội?"
"Sư tôn, t.ử đang cố an ủi. t.ử là đồ duy nhất của , tương lai còn là đại sư . Vậy mà t.ử bộ dạng thế , thực sự là..."
"Lục Ngôn Khanh, ngươi cứ thích chuyện bé xé to thế?" Ngu Sở vỗ trán đau đầu: "Trên thế gian hàng trăm hàng ngàn bậc sư tôn, là xuất sắc nhất ? ngươi bao giờ thấy vì thế mà cảm thấy áy náy tự ti rằng đủ khả năng dạy dỗ ngươi ?"
Lục Ngôn Khanh luống cuống giải thích: "Đệ t.ử ý đó..."
"Ta chỉ mong ngươi hiểu rằng, tu tiên chỉ là rèn luyện sức mạnh, mà quan trọng hơn cả là rèn luyện tâm tính." Ngu Sở thở dài khuyên răn: "Khi ngươi sống đủ lâu, ngươi sẽ nhận thế gian thiếu gì thiên tài, thiên tài chẳng gì là ghê gớm, nhưng hầu hết bọn họ đều quá mức nôn nóng. Những kẻ thực sự đạt thành tựu vĩ đại, đều là những kiên định với bản tâm, ngoại cảnh tác động, và kiên nhẫn đến cùng con đường chọn."