Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 77: Khách đến nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:04:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời sẩm tối, Tô Liên Y đắp t.h.u.ố.c lên mặt Đại Hổ xong thì liền lấy sổ sách , thắp đèn lên bắt đầu đối chiếu.

Hiện tại, xưởng rượu Tô gia gần như do một tay Tô Hạo và Tô Liên Y gánh vác. Tô Hạo lo bên ngoài, còn Tô Liên Y phụ trách bên trong. trong xưởng ai cũng hiểu rõ, thật sự gánh cả xưởng rượu là ông chủ Tô Hạo, mà là Tô Liên Y – luôn ẩn , phô trương.

Sổ sách đối với buôn bán là chuyện vô cùng quan trọng. Không chỉ liên quan đến lời lỗ, mà còn phản ánh trực tiếp các quyết định kinh doanh đúng đắn . Từ những con thể nhiều vấn đề.

Trong thời đại hiện đại, máy tính hỗ trợ mà vẫn cần chuyên trách thống kê, huống hồ là ở thời cổ đại, từng cuốn sổ đều khiến Tô Liên Y đau đầu hoa mắt. Không từ khi nào, nàng dùng bàn tính thành thạo, tiếng lách cách vang lên ngớt, tay trái thì chậm rãi lật từng trang giấy.

Ngoài sân vang lên tiếng xe ngựa. Theo một tiếng “hự” kéo cương, xe dừng .

Từ chiếc xe ngựa sang trọng, hai bước xuống – một chủ một tớ, đều là những công t.ử trẻ tuổi.

Người chủ mặc một chiếc trường bào bằng gấm màu tím sẫm, thắt lưng đai đen, khí chất điển hình của công t.ử con nhà quyền quý. Vừa bước xuống xe, liếc khuôn viên nhà nông sạch sẽ gọn gàng mặt, liền đ.á.n.h rơi luôn chiếc quạt quý đang cầm trong tay, “bốp” một tiếng rơi xuống đất. Đôi mắt đào hoa trợn to kinh ngạc, đôi môi mỏng đầy gợi cảm cũng ngẩn , há hốc khép .

Diệp Hoan bên liếc thiếu gia nhà một cái, tất nhiên hiểu rõ phản ứng bất thường của là vì cái gì, liền lười biếng buông một câu: “Thiếu gia, bây giờ về vẫn còn kịp đó.”

Cơ thể Diệp Từ khựng . Thật sự một thoáng định đầu bỏ chạy. nghĩ đến Tô Liên Y lúc thì sáng sủa thông minh, lúc dịu dàng yêu kiều, lúc lạnh lùng như tiên nữ cao cao tại thượng, khi thiện như nhà bên… Dù thế nào thì nữ t.ử , cũng khiến ngứa ngáy trong lòng.

Tuy nổi danh phong lưu, nhưng cũng chỉ là ngâm thơ đối câu với mấy tiểu thư khuê các, từng thật sự tay, càng bao giờ ý định chiếm hữu ai. Còn bây giờ… Tô Liên Y là đầu tiên khơi dậy trong thứ d.ụ.c vọng đó.

Nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ: “Về… về cái gì mà về! Kêu phu xe đầu về !”

Diệp Hoan sững : “Thiếu gia, chắc cần căng . Bảo phu xe ngủ tạm trong xe một đêm là …” Hắn nghĩ thầm: thiếu gia đây là… cắt đứt đường lui của ?

Mà đúng thật, Diệp Từ chính là cắt đường lui. Hắn sợ chịu nổi khổ cực, nửa đêm trốn về khách điếm cao cấp nhất huyện Nhạc Vọng, trong gian phòng sang trọng nhất. Không ! Vì Tô Liên Y, cái gì cũng thể nhịn!

“Bảo phu xe về! Nếu ngươi còn thêm lời nào nữa… thì theo xe luôn !” Diệp Từ nghiến răng nghiến lợi, giọng run lên vì tức giận.

Diệp Hoan nhún vai. Thôi , thiếu gia tự đào hố nhảy xuống còn cho cản thì cản gì? Hắn đầu dặn dò phu xe, ngạc nhiên nhưng vẫn theo lời dặn của chủ nhân.

Tiếng vó ngựa và bánh xe vang lên, chiếc xe ngựa trống rời theo con đường cũ, để hai lẻ loi cổng nhà dân.

“Còn chờ gì nữa? Gõ cửa !” Diệp Từ về phía sân và cánh cổng, mặt đầy ghét bỏ, cứ như sợ quần áo sang trọng của sẽ bụi bẩn bám , nên tuyệt đối chịu nhúc nhích lấy nửa bước.

Diệp Hoan bất đắc dĩ, trong lòng khẩy: Đã tán gái mà còn bày đặt giữ phong thái công t.ử, thật là nực . Tuy trong lòng nghĩ thế, nhưng ngoài mặt dám thể hiện, liền tiến lên gõ cửa, miệng gọi: “Có ai ở nhà ? Đây là nhà của Tô Liên Y cô nương ?”

Lúc đó, Tô Liên Y đang chăm chú tính sổ, thấy gì. Ngược , Đại Hổ rõ mồn một. Hắn đẩy cửa bước thẳng ngoài.

Tuy ánh trăng bạc chiếu xuống, nhưng trong sân vẫn khá tối. Diệp Từ và Diệp Hoan chỉ thấy trong bóng tối lờ mờ một hình xuất hiện. Cao lớn lực lưỡng, loại thư sinh mảnh khảnh, mà là vai u thịt bắp, vạm vỡ như mãnh hổ. Cả hai lập tức giật nảy .

Đến khi ngẩng đầu rõ mặt , cả hai hẹn mà cùng rú lên một tiếng.

“Ma—á—!!!” Người hét đầu tiên là Diệp Hoan. Hắn phắt , toan nhảy bổ lên Diệp Từ thì thiếu gia nhanh tay đẩy .

“Ngươi… ngươi là là ma?!” Diệp Từ tuy sợ đến trắng bệch cả mặt, nhưng dù cũng từng thấy đời, mất mặt như Diệp Hoan. Hắn cố nén sợ hãi, lớn tiếng quát hỏi. Vì rõ: là phúc thì họa, là họa thì tránh cũng chẳng xong. Nếu thật sự là yêu ma quỷ quái gì đó, thì thường cũng chẳng trốn nổi.

Đại Hổ đang đắp mặt nạ t.h.u.ố.c bắc, ban đầu định nhíu mày , nhưng lập tức nhớ tới lời dặn dặn của Tô Liên Y, lúc đắp mặt tuyệt đối biểu lộ cảm xúc, cho nên đành nén ý cau mày, lạnh nhạt hỏi: “Các ngươi là ai?”

Đến gần hơn, Diệp Từ cuối cùng cũng rõ mặt đối phương, nhẹ nhõm thở phào: Thì . Chẳng qua mặt mũi bôi thứ gì đó nên mới trông như ma quỷ. Hắn cúi , túm cổ áo Diệp Hoan đang xụi lơ đất kéo dậy, lễ độ : “Xin hỏi đây là nhà của Tô Liên Y cô nương ? Tại hạ họ Diệp, là bạn cũ của Tô cô nương.”

Đại Hổ cũng diện mạo của Diệp Từ, quả nhiên là dáng vẻ công t.ử trai: mắt phượng môi hồng, ăn mặc chỉnh tề sang trọng, tay còn phe phẩy chiếc quạt xếp thanh lịch, rõ ràng là một tên công t.ử ăn chơi trăng hoa.

Trong lòng lập tức dâng lên ác cảm, lạnh giọng : “Là nhà nàng . trời khuya, tiện tiếp khách. Có gì thì mai hãy đến.”

Diệp Từ cảm nhận rõ địch ý trong lời , liền nheo mắt hỏi: “Ngươi là ai?”

Hai nắm tay Đại Hổ siết c.h.ặ.t, trong mắt ánh lên vẻ lạnh lùng: “Là phu quân của nàng.”

“...” Diệp Hoan liếc Đại Hổ cao lớn vạm vỡ, khẽ bĩu môi tặc lưỡi mấy cái: đúng là một tên nhà quê thô lỗ.

Diệp Từ thì nhướng mày đầy thách thức: “Ngươi là phu quân nàng , chuyện đó khoan hãy . Tại hạ đến tìm Liên Y, chúng là tri kỷ, nếu tin, ngươi cứ hỏi thử.”

Giọng điệu đầy kiêu căng và khinh thường, thậm chí còn mang ý khiêu khích trắng trợn.

Đại Hổ ngang nhiên gọi tên “Liên Y” đầy mật, trong lòng sớm nổi giận. gây chuyện lộ phận, chỉ đưa nắm đ.ấ.m to như b.úa sắt lên, chỉ thẳng tên công t.ử mặt: “Ta cưới Tô Liên Y đàng hoàng, danh chính ngôn thuận. Đây là nhà của . Nếu ngươi điều thì mau cút . Bằng … đừng trách khách khí.”

Sát khí lặng lẽ toát từ thể Đại Hổ khiến Diệp Hoan hoảng hốt lùi liền mấy bước.

Tên đàn ông vạm vỡ , phát luồng sát ý từng thấy, khiến lạnh toát cả sống lưng.

Đây là loại sát khí gì chứ? Là loại chỉ ở những kẻ liều mạng, từng bước từ cõi c.h.ế.t, từng vung đao chiến trường, thứ sát khí của kẻ từng g.i.ế.c chớp mắt!

Lúc Diệp Hoan tin chắc: Người đàn ông nhất định từng g.i.ế.c , chỉ một mà là nhiều. Có khi còn từng chiến trường nữa kìa!

Chỉ những kẻ lăn lộn nơi chiến trường, coi mạng như cỏ rác, mới thể mang thứ khí thế bá đạo đến ngạo mạn như .

Trong mắt đàn ông , và thiếu gia… . Căn bản chỉ là hai khúc gỗ vô tri.

Diệp Hoan , thì Diệp Từ… tất nhiên cũng .

Diệp Từ hề lùi bước. Dù bề ngoài trông như một công t.ử ăn chơi chẳng học hành, nhưng thực là kẻ tính cách vô cùng kiên cường, càng là chuyện thể, càng thử thách đến cùng.

Hắn tùy ý ném chiếc quạt về phía cho Diệp Hoan giữ, khẽ xoay xoay vai cho giãn gân cốt: “Được thôi, cũng xem thử ngươi, cái tên thích giả thần giả quỷ , rốt cuộc bao nhiêu bản lĩnh.”

Lâu động tay động chân, ngờ vì một cô nương mà tay, thú vị đấy!

Đại Hổ ngờ đối phương thực sự đ.á.n.h, khẽ bật : là kẻ sợ là gì.

Hắn giơ tay chộp lấy cánh cổng sân, chỉ "rắc" một tiếng vang dội, cánh cửa gỗ dày liền bẻ gãy bằng một tay, đó tiện tay vứt sang bên, đỡ mất công mở cửa.

Diệp Hoan chứng kiến cảnh đó mà thét: Trời ơi lạy ông nội ơi, là mãnh thú ? Cái sức lực đó là chứ?

Diệp Từ thì chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi, chỉ ánh mắt thường ngày vẫn ngạo mạn chơi bời giờ đây trở nên trầm tĩnh, sẵn sàng chiến đấu.

Trong nhà, Tô Liên Y soát xong một quyển sổ sách, đặt cuốn sổ và bàn tính sang bên, tranh thủ vài động tác dưỡng mắt để phòng cận thị.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, nàng giật , vội bước thì thấy hai đàn ông đang đối đầu căng như dây đàn.

Nàng lập tức chạy , đến cổng nhận ngoài sân: “Diệp Từ? Khuya thế , ngươi tới đây?”

Diệp Từ thấy ngày đêm mong nhớ, ánh mắt u ám và sát khí khi nãy liền tan biến, bằng nụ rạng rỡ như ánh xuân, đôi mắt đào hoa khẽ híp :

“Liên Y, là thế … Ta chuyện gấp tìm ngươi, đợi đến mai thì kịp, nên đành tới luôn.”

Diệp Hoan bên , trong lòng âm thầm lườm chủ t.ử một cái: Thiếu gia ơi, ban nãy còn rảnh rỗi luyện tay chân cơ mà, gấp cái gì ? Chuyện gấp cái nổi gì chứ?

Tô Liên Y chuyện gấp, liền vội vàng bước tới: “Có chuyện gấp ? Vậy mau .”

Nói , nàng đưa tay mở cổng… nhưng nắm một cái… hụt!

Kinh ngạc quanh: “Đại Hổ, cửa nhà chúng ?”

Cửa á? Đương nhiên là Đại Hổ bẻ gãy khi nãy .

Đại Hổ liếc mắt đống mảnh vỡ của cánh cổng đất, một lời, xoay thẳng nhà rửa mặt, gỡ lớp mặt nạ t.h.u.ố.c bắc đang đắp dở.

Diệp Từ ngoắt , giật chiếc quạt từ tay Diệp Hoan, mở phe phẩy mặt như thể từng chuyện gì: “Haha, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!”

Tô Liên Y mời hai trong: “Rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ rượu Tô gia xảy vấn đề gì ?” Giọng nàng lập tức nghiêm túc.

Diệp Từ chút lúng túng. Trời ạ, gặp nhắc chuyện ăn?

“Không , rượu Tô gia chất lượng tuyệt vời, lượng giao đều đủ cả. Các chưởng quầy tay đều hài lòng lắm, còn tăng đơn đặt hàng nữa kìa, thể xảy chuyện ?”

Nói tới đây, mắt đảo một vòng, bỗng bật ý tưởng: “ đúng! Ta tới gấp như là vì việc , cần gấp bốn ngàn vò!”

Tô Liên Y sững : Bốn ngàn vò!?

Diệp Từ mới đặt bốn ngàn vò rượu vẫn đang trong quá trình ủ, giờ thêm bốn ngàn vò nữa?

Sắc mặt nàng đổi: “Chuyện đó… Diệp công t.ử…”

“Ơ kìa, gọi là Diệp công t.ử nữa? Lần chẳng chúng , nên một cách gọi cố định mà?” Diệp Từ nhanh ch.óng chỉnh .

Diệp Hoan bên mà chỉ đào hố chui xuống. Đi theo một thiếu gia như , đúng là… mất mặt quá!

Tô Liên Y ngập ngừng gật đầu, chút bối rối: “Vậy… Từ, là như thế , đơn hàng đó… thể cho hoãn mấy ngày ? Hai mươi… , mười tám ngày ? Nếu ngươi đồng ý, sẽ lập tức đến xưởng rượu, tập hợp nhân công để bắt tay ngay.”

Ủ rượu cần ít nhất mười lăm ngày, mà việc chuẩn nguyên liệu, để nguội, ủ lên men, đóng thùng chất xe… tất cả đều cần thời gian. Mười tám ngày, e là còn gấp lắm.

Diệp Từ thấy nàng tưởng thật thì vội vàng xua tay: “Không cần, cần , ngươi đừng vội. Cái đơn … thật cũng… gấp lắm .”

Không thể để Tô Liên Y vì chuyện mà chạy tăng ca ở xưởng rượu , chẳng công toi đến đây ?

Tô Liên Y cau mày: “Từ, rốt cuộc là gấp… gấp?”

Diệp Hoan trong bụng âm thầm mắng chủ t.ử một câu: Thiếu gia đúng là thất đức, rảnh rỗi quá sinh nông nổi, chạy đến đây phiền Tô cô nương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-77-khach-den-nha.html.]

Diệp Từ hổ, nhưng đảo mắt một cái, liền lấy vẻ bình thản: “Là thế … Lúc chạng vạng, một chưởng quầy bên nhận đơn hàng lớn, cần gấp bốn ngàn vò rượu. Ta nghĩ ngay đến rượu Tô gia, nhưng ai sai phái nên tự mang theo Diệp Hoan, thuê xe chạy đến đây. Ai dè đến nơi mới nhớ … hình như bên xưởng vẫn còn bốn ngàn vò đặt , đúng ?”

Tô Liên Y gật đầu: “ thế.”

Diệp Từ toe, phe phẩy quạt: “Vậy chẳng là trùng hợp quá còn gì! Dùng luôn đơn để giao cho bên khách mới. Khi nào xuất hàng ?”

Tô Liên Y thở phào nhẹ nhõm: “Năm ngày nữa, đúng hẹn giao hàng.”

Diệp Từ khỏi khâm phục Tô Liên Y, nàng việc luôn nghiêm túc, chỉn chu, , bao giờ thất hứa. Ngay cả ngày hẹn giao hàng, cũng sớm muộn, luôn chính xác từng li.

“Haha, là xong .” Nói đoạn, bắt đầu đảo mắt đ.á.n.h giá quanh sân.

Chậc chậc chậc… để mỹ nhân ở một nơi như cái sân nông gia thế , đúng là thiệt thòi quá. Người thường “Kim ốc tàng kiều”, một cô nương như Tô Liên Y, nhan sắc tài trí đều , đáng ở trong lầu son gác ngọc mới .

Tô Liên Y theo ánh mắt , khẽ nhíu mày, ?

“Vậy… xin hỏi Diệp công t.ử, còn chuyện gì khác ?”

Diệp Từ khựng , hì hì: “Không gì… chỉ là bận bịu quá nên vẫn ăn tối.”

Diệp Hoan hét lên: Thiếu gia! Rõ ràng nhớ là ngài ăn một bữa sơn hào hải vị, yến sào vi cá đấy thôi!? Quên hả?

nghĩ đến nắm đ.ấ.m của thiếu gia, quyết định im lặng.

Tô Liên Y lúc cuối cùng cũng yên tâm, nở nụ dịu dàng quen thuộc:

“Cảm ơn Từ nghĩ tới xưởng rượu Tô gia đầu tiên, còn vì mà bỏ lỡ bữa tối… Liên Y thật sự áy náy. mà… nơi thôn quê , t.ửu lâu quán gì . Nếu Từ chê, để bếp, nấu vài món đơn giản, ?”

Diệp Từ thì mừng rơn, ngờ lộc ăn món Tô Liên Y tự tay nấu:

“Liên Y đúng là nữ nhân hiếm , đại sảnh, xuống phòng bếp!” Hắn tán dương dứt lời, ánh mắt long lanh như ban cho báu vật.

Tô Liên Y chỉ mỉm lắc đầu: “Dưới gốc cây bàn ghế, hai chủ tớ các ngươi qua đó nghỉ một lát nhé. Diệp Hoan, phiền ngươi lấy chiếc khăn bên cạnh lau sơ qua.”

Thật bộ bàn ghế đó sạch sẽ .

“Được, Tô cô nương cứ lo việc của .” Diệp Hoan đáp, chạy tới lấy chiếc khăn, xem xét kỹ bắt đầu lau chùi từng li từng tí. Phải rằng, thiếu gia nhà mắc bệnh ưa sạch sẽ lắm.

Diệp Từ thì cứ mãi đắm đuối theo bóng dáng cao thanh của Tô Liên Y bếp. Nàng đang rửa rau, cắt gọt, động tác nhẹ nhàng, nhịp nhàng, duyên dáng đến mê .

Trong lòng khỏi thầm cảm thán. Trước đây từng nghĩ phụ nữ thêu thùa, vẽ tranh là nhất. hôm nay, cảm thấy phụ nữ đang sắn tay áo, tay cầm d.a.o, tay đảo chảo vì thương mà nấu ăn, mới là cảnh tượng mỹ lệ nhất trần đời.

Nhất là khi đang vì… chính mà nấu nướng.

Chậc chậc, nam nhân nào cưới nàng, thật sự là tu mấy đời phúc phần, giống như lúc đây!

Diệp Hoan lúc bước đến bên Diệp Từ, hạ giọng nhắc khẽ: “Thiếu gia… giữ gìn hình tượng một chút. Mắt ngài sắp bay dính lên Tô cô nương mất đó.”

Lời dứt Diệp Từ tặng cho một trận đ.ấ.m đá nhẹ… theo kiểu thương”.

Lúc , Đại Hổ rửa sạch lớp mặt nạ t.h.u.ố.c bắc mặt.

Dù tình trạng cải thiện nhiều nhưng những vết sẹo to vẫn lồi lõm hằn sâu, cả khuôn mặt vẫn như một đầm lầy mưa, chẳng thể trong một sớm một chiều mà chữa khỏi .

Hắn bước khỏi nhà, ở cửa, nheo mắt chủ tớ Diệp Từ đang đùa vui vẻ.

Trong mắt , ánh lên sự thù địch mãnh liệt.

Diệp Từ cảm nhận luồng ánh mắt đầy sát khí , liền dừng tay, phe phẩy quạt, đầu với vẻ mặt khinh thường, đáy mắt đầy khiêu khích.

Diệp Từ nhạt trong lòng: Hạng thô tục xí như , xứng với Liên Y của ?

Không sai, Tô Liên Y là của !

Đại Hổ đang cố nén cơn giận trong lòng, bởi vì đoạn đối thoại giữa hai , cách xưng hô mật đến mức khiến tim thắt .

Bất chợt, trong lòng dâng lên một suy đoán kinh hãi: Ngày đó Liên Y từ chối … Chẳng lẽ… là vì nam nhân ?

Trước mặt Tô Liên Y, hai xảy xung đột trực tiếp nữa.

Chỉ đó, lặng lẽ đối mặt, từ xa , quan sát . Một lặng kéo dài bằng thời gian uống hết một tách , cho đến khi giọng của Tô Liên Y vọng từ trong bếp:

“Đại Hổ, tới giúp một tay ?”

Trong lòng Đại Hổ như ánh nắng xuyên qua tầng mây đen u ám: Không cần nhiều lời, chỉ một câu , cũng đủ ai ai sơ.

Hắn thèm liếc Diệp Từ thêm nào, bước nhanh về phía bếp, nơi khóe môi ngày thường vẫn nghiêm túc lạnh lùng, giờ khẽ cong lên một đường cong nhỏ: “Ừm.”

Tô Liên Y đang xào rau, một món mới bưng khỏi bếp, đầu nhỏ với : “Giúp mang món . Có thể ngươi , tên Diệp Từ đó là khách lớn của xưởng rượu nhà , coi như quý nhân, tiếp đãi chu đáo một chút.” Nàng hạ giọng dặn dò như một thói quen.

Nét cong nơi khóe miệng Đại Hổ càng sâu thêm, thậm chí còn nhảy lên vì vui mừng: “Ngươi là khách?”

Hắn nhịn mà hỏi , như thể xác nhận nữa để lòng an tâm.

Tô Liên Y nghi hoặc liếc một cái: “ , là khách hàng lớn của xưởng rượu, mới đặt bốn nghìn vò. Bây giờ tới nhà khách, chẳng là khách thì là gì?”

Hôm nay Đại Hổ thật chút là lạ…

“Nhà ”…?

Hai chữ cứ văng vẳng trong đầu Đại Hổ, khiến đôi mắt sâu thẳm bỗng mềm mại hơn mấy phần.

“Ừm.” Hắn nhẹ nhàng đáp, bưng đĩa thức ăn bàn gốc cây.

Người ngoài lẽ , nhưng chỉ Đại Hổ , lúc đang vui! Rất phấn khích!

Còn Diệp Từ, thấy cảnh Tô Liên Y bếp, Đại Hổ thì giúp đỡ, càng thêm chướng mắt, trong lòng thầm lẩm bẩm: Chẳng lẽ hai thật sự là phu thê? đồn họ chỉ là phu thê danh nghĩa… Hơn nữa, với trực giác của về nữ nhân bao năm nay, hẳn là thể sai mới đúng chứ?

Diệp Từ cũng lon ton chạy tới, vui vẻ : “Còn việc gì cần nữa ? Để giúp nhé.”

Vừa đưa đôi tay thon dài, trắng trẻo vốn nuông chiều từ bé phía .

Diệp Hoan cảnh tượng , chẳng khác nào thấy ma. Thiếu gia nhà … thật sự… sắp cái công việc mà ngày thường luôn khinh thường nhất ?!

Tô Liên Y đôi tay của Diệp Từ, khẽ mỉm : “Không cần . Các ngươi vất vả đường xa đến đây, thể để các ngươi nhúng tay ? Nghỉ ngơi cho .”

Nàng nhẹ nhàng từ chối, cách dùng từ khéo léo, mất mặt.

Ngay lúc , Đại Hổ về lấy món kế tiếp, lặng lẽ kiên nhẫn chờ Tô Liên Y dọn món thứ hai khỏi bếp.

Thế là Diệp Từ đành trơ mắt cảnh tượng nàng nấu bưng, một khí hòa hợp, ăn ý đến mức khiến ngứa mắt vô cùng.

Muốn chen , nhưng cách nào, chỉ thể đó, sốt ruột đến mức ngứa cả lòng.

Cuối cùng, món canh cũng lò, bữa cơm tối đơn giản xem như tất.

Trên bàn, Diệp Từ ăn ngớt khen ngon, rõ là vì món ăn thật sự đậm đà, nấu nó quá mức động lòng . Tóm , ăn một cách tận hưởng vô cùng, ánh mắt còn lấp lánh. Diệp Hoan bên cạnh, chỉ độn thổ vì mất mặt cho chủ t.ử.

Còn Đại Hổ thì bàn. Hắn ở góc khuất, dùng ánh mắt giám sát để dõi theo đang ăn như hổ đói .

Tô Liên Y khẽ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Đại Hổ, trong lòng bất giác khẽ thở dài.

Đại Hổ thích nàng ?

Có lẽ là nàng dám chắc, đó thật là tình cảm thực sự ? Dưới cùng một mái nhà, nam đơn nữ chiếc, dù gì cũng dễ nảy sinh chút cảm tình. đôi khi, cái gọi là cảm tình … chỉ là một loại ảo giác.

Còn nàng thì ? Nàng thích Đại Hổ ? Không… Có thể chỉ là cảm động, thể chỉ là sự nương tựa khi cô đơn, vẫn thể gọi là tình yêu.

Nàng là hiện đại, tiểu thư cổ đại sống trong khuê phòng chẳng gì về ái tình. Nàng gì. Nàng mù quáng tin thứ tình cảm lãng mạn mơ hồ của thời phong kiến. Nàng từng giao thiệp với ít phú thương, quan to quyền quý, nhưng phần lớn đều là đa thê. Cái gọi là “một vợ một chồng” chỉ tồn tại ở mấy nơi nghèo khó như thôn Tô Gia mà thôi.

Nếu như vài ngày nàng còn do dự, thì mấy hôm nay, đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

Đại Hổ nhiệm vụ trong , bên cạnh chỉ mỗi nàng là nữ nhân, nên thứ gọi là “cảm tình” , thể cũng chẳng khách quan gì. Là vì cô đơn nên tìm bầu bạn?

Sau , nếu khôi phục phận, liệu hối hận ?

Giống như mấy binh sĩ Mỹ đóng quân tại Nhật, cô đơn quá thì tìm cô gái Nhật bạn, cuối cùng rút quân phủi tay bỏ .

Ngay cả khi về chịu trách nhiệm với nàng, thì nàng cũng đủ tự tin để tin sẽ vì nàng mà vứt bỏ thế tục, điều khác thường. Huống chi… bản nàng còn chắc, cảm xúc là tình yêu nam nữ, chỉ đơn thuần là cảm giác nương tựa khi cô đơn.

Thôi thì… để thời gian trả lời. Tình cảm vốn thể cưỡng cầu. Chuyện trái tim, cần thời gian để lắng đọng.

Lúc Đại Hổ cảm nhận ánh mắt của Tô Liên Y đột nhiên thu , lòng như khựng một nhịp, dâng lên một nỗi hụt hẫng vô cớ.

Diệp Từ đang trầm trồ ngớt: “Liên Y, món ăn … thật sự quá ngon!”

 

 

Loading...