Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 73: Cởi hay không cởi? (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:04:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cởi cởi, đó mới là vấn đề lớn...
“Đại Hổ , từ khi ngươi tới Tô gia, Tô Phong tự thấy từng bạc đãi ngươi. Có sai ngươi vài việc vặt, nhưng từng đ.á.n.h, từng mắng. Nếu ngươi thực lòng coi là cha, thì mau cởi .” Tô Phong nghiêm mặt .
Quả thật, Tô Phong đối với ngoài thì ngang ngược cộc cằn, nhưng với nhà luôn hết lòng bao dung. Trong nhà, quát tháo Đại Hổ nhất xưa nay vẫn là “nguyên chủ” Tô Liên Y.
Mặt Đại Hổ đỏ bừng, đến mức cả đám mẩn mặt cũng che nổi làn đỏ . Cơn đỏ dâng lên tận cổ. Hắn vội sang Tô Liên Y, ánh mắt cầu cứu, đây?
Tô Liên Y định lên tiếng, Tô Phong trừng mắt cảnh cáo, lạnh lùng chỉ tay về phía bộ quần áo đặt đất. Nàng đành câm nín nuốt ngược lời bụng. là… gậy ông đập lưng ông thật !
Đại Hổ cũng khỏi thán phục, gừng càng già càng cay, Tô Phong đúng là thấu chiêu trò. Làm ông nàng giấu đồ trong đó?
Thật , Tô Liên Y hiện tại đúng là đáng thương. Nàng hề “nguyên chủ” đời cái tật là giấu đồ. Mà Tô Phong thì quá quen với cái trò từ lâu, hôm nay chẳng qua chỉ là vô tình vạch trần đúng lúc, khiến “thông minh” của nàng tan tành thôi.
Nàng áy náy nháy mắt với Đại Hổ, ngụ ý rõ: Ủy khuất ngươi , nhưng tiên lừa lão già cái , … vẫn nghĩ cách gì hơn.
Đại Hổ cạn lời, nhưng đành chịu, rốt cuộc cũng cúi đầu… cởi.
“Thằng nhóc !” Tô Phong trừng mắt, rõ là giận vui.
Tô Liên Y nghiến răng, cũng đành bắt chước Đại Hổ, ngoan ngoãn leo lên giường, kéo chăn lên, … cởi. May mà đó nàng và Sơ Huỳnh sáng chế một thứ gọi là “nội khố” — thứ quần lót sơ khai — nên vẫn còn chút “bảo danh dự”.
Sắc mặt Tô Phong lúc rõ rành rành bốn chữ: Thế tất ! Ông khoanh tay, hất cằm: “Còn thiếu cái gì nữa thì ? Hai đứa trẻ ranh, trí nhớ còn bằng ông già như ! Mau lên, còn về ngủ!”
Tô Liên Y nghiến răng kèn kẹt, trừng mắt: “Ông còn là ‘ông già’ hả? Có ai già mà vô liêm sỉ như ngươi ?”
Tô Phong thì nổi giận ngay, chỉ tay mắng: “Này con nhãi…”
Thì trai cũng lúc khiến khốn đốn lối thoát…
Tô Phong trừng mắt, gằn giọng: “Con nhãi ranh, bảo là ‘già mà mất nết’? Nương ngươi mất gần mười năm , từ đó đến nay, liếc mắt đàn bà nào khác ? Nếu mà là ‘già mà mất nết’ thì đời chẳng còn thằng đàn ông nào hồn cả!” Câu , Tô Phong thực sự thể vỗ n.g.ự.c mà đảm bảo.
Tô Liên Y chịu thua: “ mà… ai cha mà ép con cái kiểu ?”
Tô Phong dậm chân thở hổn hển: “Nếu hai đứa các ngươi sống với đàng hoàng, cần can thiệp chắc? Ngươi tưởng thích mấy chuyện chắc? Mặt mũi đây cũng hổ gần c.h.ế.t ! Thành thì sống như vợ chồng thực sự, ngủ riêng là cái kiểu gì, là thằng Đại Hổ nó… ?”
Đại Hổ giật . Không gì tổn thương nam nhân bằng nghi ngờ chuyện .
“Ta… .” Hắn lúng túng đáp.
Tô Phong khoanh tay: “Được cái gì mà ? Nếu thì đúng bổn phận đàn ông ! Còn nếu thì ly hôn cho sớm, đừng để con gái lỡ thì!”
“…” Đại Hổ im re, chẳng phản bác câu nào.
“Đừng vòng vo nữa, nhanh lên! Hay tay luôn?”
Tô Liên Y giơ hai tay ôm n.g.ự.c, thở dài một bất lực. “Đại Hổ… ủy khuất cho ngươi … ôm… .” Nàng thầm nhủ trong lòng: Tất cả chỉ là diễn thôi, diễn kịch mà!
Đại Hổ khẽ run lên hai cái, trong đầu bất chợt hiện lên cảm giác trơn mềm tối qua, khuôn mặt thoắt cái đỏ bừng. Hắn ngượng ngùng xoay , do dự đưa tay nhẹ nhàng đặt lên Tô Liên Y.
Phản ứng sinh lý càng dữ dội hơn, đến cả thở cũng dám thở mạnh. Dù cố nín thở, thì mùi hương dìu dịu cô gái trong lòng vẫn lặng lẽ len mũi, thiêu đốt tâm trí. Toàn căng c.h.ặ.t như dây đàn, cơ bắp siết đến nỗi ngay cả Tô Liên Y cũng thể cảm nhận rõ ràng.
Tô Liên Y cũng chẳng khá hơn. Sự nóng bỏng và cứng rắn từ thể khiến nàng hoảng hốt, đầu óc trống rỗng một lúc lâu. Mỗi cánh tay vô tình chạm l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc , nàng đỏ mặt, tim đập dồn dập, chỉ dám cúi đầu, sợ khác nhận biểu hiện khác thường của …
Trong bầu khí ngượng ngùng và mờ ám , Tô Phong tỏ vô cùng hài lòng. Ông gom quần áo của hai đứa, miệng còn khe khẽ ngân nga khúc hát lững thững bước ngoài. “Cạch” một tiếng giòn tan, then cửa bằng sắt khóa , chỉ còn hai trong căn phòng kín mít, lúng túng và còn khó xử hơn cả tối qua.
Tô Phong khỏi, Tô Liên Y lập tức bật dậy khỏi vòng tay Đại Hổ, vội vàng kéo chăn quấn kín lấy .
Không khí trong phòng nóng hầm hập, như bụi than li ti bay lượn, mỗi thở hít cũng mang theo cái nóng rát, như thiêu đốt cả buồng phổi.
“Đại Hổ… xin ngươi, khổ ngươi …” Tô Liên Y lí nhí , giọng nhỏ đến mức như tiếng muỗi kêu.
Vòng tay trống rỗng. Cảm giác mềm mại trơn mịn phút chốc biến mất, chỉ còn là trống trải và cảm giác hụt hẫng.
Hắn trả lời nàng, nhưng cũng trách nàng. Việc Tô Phong ép buộc như , đúng là phần vì Tô Liên Y, nhưng cũng một phần vì nhiệm vụ của , một nhiệm vụ thể để lộ. Cho dù xảy chuyện gì quá đáng hơn nữa, cũng sẽ nhẫn nhịn vì nhiệm vụ.
Trước đây Tô Liên Y quất roi giữa phố, cũng vì lý do mà c.ắ.n răng chịu đựng, phản kháng một lời.
“Ừm.” Suy nghĩ một hồi, cuối cùng Đại Hổ vẫn nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Trong phòng, bầu khí rơi tĩnh lặng ngượng ngùng. So với đêm qua, đêm nay càng oi bức khó chịu. Với xưa vốn quen mặc áo ngủ chỉnh tề, thì cảnh da thịt trực tiếp chạm chăn đệm như thế quả thật khiến đỏ mặt, tim đập loạn nhịp, cũng hiểu là ám cỡ nào.
Chỉ cần nghĩ đến việc Tô Liên Y cũng như , đang ngay bên cạnh, mấy che chắn. Đại Hổ cảm thấy cổ họng khô khốc, m.á.u nóng cuồn cuộn, thở cũng nặng dần. Là nam nhân, những phản ứng vốn là bản năng, cũng thể khống chế nổi.
Tô Liên Y thì hai má đỏ bừng, bên cạnh là một thể nóng hổi như lò than, dù chạm , nàng vẫn thể cảm nhận rõ rệt nóng đang thiêu đốt cả thần trí.
Trong lúc cả hai đều đang rối bời, Đại Hổ cuối cùng cũng kìm , cất tiếng khẽ hỏi, giọng run: “Về … đây?”
Lời vụng về lúng túng, nhưng trong lòng vang lên một thanh âm nhỏ: Nếu ép đến bước … thì chi bằng, cứ thuận theo ý trời?
Dù thì, hai đều hôn phối, nam cưới, nữ gả. Lấy phận và xuất của , tuyệt đối hề kém cạnh gì Tô Liên Y. Huống chi, cũng từng chê nàng xuất thương hộ thấp kém.
Nàng là nữ t.ử xa lạ đầu tiên từng tiếp xúc. Hắn thường nhớ đến nàng, mỗi khi thấy nàng thì lòng vui vẻ thôi, luôn trò chuyện cùng nàng. Hắn cũng chẳng rõ cảm xúc gọi là “thích” .
phần lớn là... thích .
Tô Liên Y khẽ gãi đầu, lẩm bẩm: “Không , lão già càng lúc càng quá quắt. Ngày mai nhất định chuyện t.ử tế với ông . Không thể cứ thế dày vò mãi. Ban ngày chúng cũng việc , nếu đêm nghỉ ngơi, sợ là ảnh hưởng đến công việc ngày mai.”
Tuy ngoài miệng vẻ lý lẽ phân minh, nhưng trong lòng rối như tơ vò.
Bỗng Đại Hổ cất tiếng gọi, giọng trầm khác thường: “Tô Liên Y.”
Tô Liên Y trong lòng chấn động, sợi dây thần kinh như kéo căng đến cực điểm, vô thức nuốt khan một ngụm nước bọt: “Ừm?”
“Nhìn , trả lời một câu hỏi.”
Đây là lời suy nghĩ thật lâu mới , ngữ khí vô cùng nghiêm túc.
Tô Liên Y vẫn ôm c.h.ặ.t lấy chăn, từ từ ngẩng đầu . Ánh mắt Đại Hổ lúc khác hẳn khi, trong sự kiên định , phảng phất chút bối rối, lẫn một tia ngượng ngùng khó thành lời.
Gương mặt … bình thường hai vốn giữ cách, nàng cũng từng kỹ. Giờ đây cùng một chiếc giường nhỏ, cách đến một thước, từng đường nét khuôn mặt hiện rõ mồn một mắt nàng.
Đại Hổ thấy Tô Liên Y đang nghiêm túc , lời định thốt khỏi miệng nghẹn nơi cổ họng.
Hắn vốn : Nếu nàng ghét bỏ , thì cứ tiếp tục như cũng . Dù gì cũng chẳng mong cầu điều gì ở thê t.ử , chỉ cần sống như thế mãn nguyện , nguyện ý sống trọn đời cùng nàng.
Sau , vinh hoa phú quý của tuyệt đối sẽ để nàng thiếu một phân. Hắn ham nữ sắc, càng chẳng kẻ lăng nhăng. Hắn cũng chẳng khinh rẻ thương hộ, dù xuất quan gia. Nếu nàng tiếp tục ăn buôn bán, cũng sẽ cấm đoán bắt nàng giấu mặt giữ .
Hắn thật nhiều… nhưng đến lúc chẳng nổi câu nào.
Cuối cùng, Đại Hổ nghiến răng, hít sâu một , quyết liều mạng … thì ngay khoảnh khắc đó, c.h.ế.t tại chỗ.
Tô Liên Y – còn quấn chăn kín mít như cái bánh chưng – đột ngột vươn một cánh tay trắng như tuyết, mềm mại như nước, thon dài như rắn, nhẹ nhàng đưa về phía .
Đại Hổ lập tức nín thở, trừng mắt , dám động đậy. Cứ thế mặc kệ nàng chạm … Giờ phút , nàng gì, cũng bằng lòng.
Chỉ cảm thấy bàn tay mềm mại chạm nhẹ gò má , khuôn mặt chi chít vết mẩn đỏ chẳng lấy gì dễ coi. Ấy mà nàng chẳng hề ghét bỏ, càng né tránh.
Ánh mắt nàng chân thành đến kỳ lạ, chăm chú vô cùng. Thân từng chút từng chút một tiến sát gần, cách giữa hai càng lúc càng gần.
Lẽ nào… nàng định… hôn !?
Một câu bất chợt vang lên trong đầu Đại Hổ, khiến càng thêm căng thẳng. Trong lòng thầm thề, nếu thực sự cùng Tô Liên Y xảy điều gì, nhất định sẽ chịu trách nhiệm, cả đời , nàng chính là thê t.ử của . Hắn nhất định sẽ đối với nàng, bảo vệ nàng trọn kiếp.
Hương thơm dịu nhẹ càng lúc càng gần, từng chút từng chút áp sát, mang theo lạnh nhè nhẹ lướt qua mặt, khiến giật thảng thốt. Sao để nàng chủ động? Hắn là nam nhân, yếu đuối đến thế?
Cắn răng hạ quyết tâm, khẽ nhấc tay, định vòng qua eo nàng.
“Đừng động, rõ.” lúc Đại Hổ chuẩn theo lời Tô Phong mà “ chuyện đàn ông nên ”, Tô Liên Y đột ngột buông một câu như thế.
Đại Hổ sững , cánh tay khựng giữa trung, cứng đờ tại chỗ, chẳng dám động đậy
Tô Liên Y nhíu mày, nheo mắt chăm chú khuôn mặt , miệng lẩm bẩm: “Ban đầu cứ tưởng là thiên bào sang*… nhưng giờ kỹ vẻ giống. Chẳng lẽ chỉ là viêm da mãn tính thông thường? mà nghiêm trọng thế thì thật hiếm thấy. Khổ nỗi chẳng rành da liễu chút nào…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-73-coi-hay-khong-coi-2.html.]
(*) Thiên bào sang (天疱疮): tên một loại bệnh da mãn tính, thể hiểu là "mụn nước tự miễn" trong y học hiện đại.
Đại Hổ ngẩn , hiểu mô tê gì: “Ngươi… đang cái gì ?”
“Thì mặt ngươi đấy.” Tô Liên Y thản nhiên đáp: “Bệnh bắt đầu từ năm mấy tuổi?”
Sắc mặt Đại Hổ lập tức ngượng chín. Vừa nãy còn tưởng… còn tưởng rằng nàng… nàng định…
“Sao thế?” Tô Liên Y ngạc nhiên hỏi .
“… Ba tuổi.” Hắn thở dài một tiếng, thành thật đáp.
Tô Liên Y gật gù hiểu . Thường gặp nhất chính là thứ gọi là “mụn tuổi dậy thì” thật chính là trứng cá. Trứng cá là một loại viêm da mãn tính khi tuyến bã tiết quá nhiều dầu, chủ yếu phát ở tuổi thanh thiếu niên, mà phần lớn tuổi dậy thì sẽ tự giảm hoặc khỏi hẳn.
Ngay từ đầu thấy mặt Đại Hổ, nàng nghi ngờ nghĩ tới “thiên bào sang”. Thiên bào sang là một loại bệnh da mãn tính bọng nước, cơ chế là kháng thể tấn công trực tiếp tế bào sừng, mất kết dính giữa các tế bào , gây tróc lớp gai trong da.
Tất cả những điều , nàng chỉ qua sách vở. Khi học từng qua, nhưng từng chuyên tâm nghiên cứu.
Thiên bào sang tất nhiên khó trị hơn trứng cá nhiều. Có những ca nghiêm trọng, y học hiện đại cũng còn bó tay. Mà xét theo kinh nghiệm lâm sàng ít ỏi của nàng, thì mặt Đại Hổ giống trứng cá thông thường, nhưng nàng cũng dám chắc đó là thiên bào sang.
Là bệnh gì quan trọng bằng chuyện để chữa. Dù thực sự là thiên bào sang nữa… nàng cũng đành chịu.
Mặt Đại Hổ lúc chi chít mụn lớn mụn nhỏ, mụn đỏ , trắng , đa phần trông như mụn nước, cái mủ, cái chảy m.á.u, cũng cái chỉ là u cục, giữa ch.óp một chấm đen nhỏ li ti.
Đây rốt cuộc là thứ gì chứ? Tô Liên Y vò đầu bứt tai, khổ não thôi.
Đến lúc , khi nàng đang nghiêm túc suy nghĩ về bệnh tình của , Đại Hổ cảm thấy dở dở , trong lòng rối bời chẳng rõ nên vui buồn.
Vui? Là bởi vì khuôn mặt khiến khổ sở suốt hơn chục năm, gặp qua bao danh y, uống đủ loại thang t.h.u.ố.c, vẫn chẳng ăn thua. tin Tô Liên Y, nàng chữa bệnh nan y của Tôn Đại Hải, cứu cả lão gia Lý phủ từ cửa t.ử về, thì nhất định cũng thể chữa khỏi mặt !
Buồn? Tất nhiên là vì…
“Há miệng .” Tô Liên Y bất chợt .
“Hả?” Đại Hổ hiểu mô tê gì.
“Há to , xem khoang miệng.”
Tuy chẳng trong miệng gì để nàng xem, nhưng Đại Hổ vẫn ngoan ngoãn há miệng.
Tô Liên Y dùng tay trái khẽ nâng cằm , nghiêng ngó một lúc quan sát lớp rêu lưỡi. “Được . Trước đây ngươi từng khám chứ? Có ai ngươi hỏa vượng ?”
“Ừm… .” Đại Hổ đáp, ngượng.
“Đại tiện thế nào? Có táo ?” Phụ nữ mà nội tiết rối loạn thì thường sinh viêm da, nàng rõ nam giới thì , nhưng lúc chỉ còn nước “liều mạng chữa bừa” thôi.
“…” Đại Hổ im như tượng.
“Sao thế? Khó ?” Tô Liên Y nghiêng đầu , giọng nghiêm túc: “Ngươi đừng ngại, đang hỏi bệnh đấy.”
Đại Hổ bất lực đáp: “Bình thường.”
“Mỗi ngày một ?” nàng hỏi tiếp.
“Ừ.” Hắn giờ gần như mất hết kiên nhẫn.
“Có khô ? Hay là…”
“BÌNH! THƯỜNG!” — Đại Hổ nghiến răng, nghiêm mặt, từng chữ rít khỏi kẽ răng.
“Được , hỏi nữa.” Tô Liên Y xua tay rút lui. Vì đột nhiên mải nghĩ đến bệnh tình, bầu khí hổ ban nãy cũng nhẹ ít.
Sau đó, cả hai cùng rơi im lặng… cho đến khi chìm giấc ngủ.
…
Sáng hôm , Tô Phong đúng là cha “tâm”, dậy từ sớm, ném quần áo của hai đứa qua cửa sổ mới lo chuyện nấu cơm.
Tô Liên Y là dậy . Đêm qua nàng ngủ cũng coi như ngon giấc, lẽ là do hôm thật sự quá mệt, nghỉ ngơi t.ử tế. Nhân lúc Đại Hổ vẫn còn ngủ say, nàng nhanh ch.óng dậy mặc quần áo bước ngoài.
Thực , chính Tô Liên Y cũng nhận , việc thể trần như nhộng, ngủ chung giường, chung chăn với một nam nhân cũng trần như nhộng, mà vẫn thấy yên tâm chút lo lắng, sợ xâm phạm, đó là điều kỳ lạ. Có lẽ, tận sâu trong tiềm thức, nàng dành cho Đại Hổ một niềm tin nhất định.
Vừa khỏi cửa, Đại Hổ — tưởng đang say ngủ — liền mở mắt. Quầng thâm mắt rõ mồn một: Hắn chợp mắt suốt đêm. Nằm cạnh con gái yêu thương, trong tình huống như . Nếu thật sự ngủ mới là chuyện lạ. Suốt một đêm là một màn hành xác trong âm thầm.
Sáng hôm đó, bầu khí bàn ăn mấy dễ chịu. Suốt bữa, Tô Liên Y luôn cha — Tô Phong — bằng ánh mắt chất vấn. Cuối cùng, nàng buông thìa, nghiêm giọng: “Cha, nghĩ… vài chuyện, chúng cần rõ với .”
Dù là trong nhà thì cũng cần nhẫn nhịn. như , nhịn đủ thì cần nhịn nữa.
Tô Phong thấy khí thế hôm nay của con gái khác hẳn khi, trong lòng cũng phần chột . Ông nhỏ giọng xoa dịu: “Ăn cơm , gì thì ăn xong .”
Vị đại lão gia Tô gia hôm nay chẳng còn chút uy phong nào, giọng mềm nhũn.
Tô Liên Y lắc đầu, dứt khoát: “Chuyện còn giải quyết, mà ăn nổi cơm? Cha, nay trưởng thành, thậm chí còn thành . Cách cha can thiệp cuộc sống như , là quá đáng ?”
Tô Phong lập tức phản bác: “Không tại hai đứa ngươi…”
“Chúng ?” Tô Liên Y lập tức ngắt lời ông, sắc mặt lạnh lùng: “Ta với Đại Hổ là phu thê, từng thời gian, chuyện gì cần xảy cũng xảy . Ngươi là theo lời Tiểu Sơ kể , lẽ nào ngươi và Đại Hổ cái việc đó ngay mặt Tiểu Sơ mới coi là thật ? Cha sống từng tuổi đầu , lời trẻ con mà tự suy xét cho lẽ?”
“ là lúc bọn ngủ riêng, nhưng đó là vì xem sổ sách đến khuya, sợ phiền Đại Hổ nên mới tự giác tách ngủ. Cha, ngươi thật quá đáng! Còn nữa, đừng dọa kiểu “ sẽ rời khỏi thôn Tô Gia” nữa. Mấy lời đó uy h.i.ế.p . Vì, nếu cha còn tiếp tục như , rời khỏi thôn là ngươi… mà chính là !”
“Ngươi… ăn với cha kiểu đó?” Tô Phong tuy cừng miệng, nhưng trong lòng bắt đầu thấy chột .
“Vì ngươi sai nên mới như !” Tô Liên Y đáp dứt khoát. “Ngươi thử nghĩ xem, khi nương còn sống, gia gia bao giờ đối xử với nương như ?”
“Không… nhưng …” Tô Phong còn kịp hết, con gái cắt ngang.
“Là vì cha nghĩ quyền, nên gì thì , ? ngươi dựa mà chắc chắn chúng ‘’? Hai sống với , thành , điều quan trọng là thể dựa dẫm lẫn trong cuộc sống, là sự tin tưởng, là tình cảm… Chẳng lẽ trong mắt ngươi, hôn nhân chỉ là để thỏa mãn nhu cầu sinh lý ?”
Tô Phong là cổ hủ, con gái những lời thẳng thắn đến trần trụi như , khuôn mặt già nua lập tức đỏ ửng, ngượng ngùng thấy rõ. “Thôi thôi thôi, ngươi thì giỏi , quản nổi ngươi nữa. Tối nay tới nữa, ?”
Đại Hổ cũng cảm thấy mất tự nhiên, khỏi nhớ đêm hôm qua.
Tô Liên Y khẽ gật đầu: “Được, cha, mấy chuyện vô bổ thế , ngươi đúng là nên can thiệp. Ta cãi ngươi, nhưng ngươi ép quá thì đành thôi.”
“Ngươi… thôi , chấp nhặt với cái đứa con ranh như ngươi.” Tô Phong cãi con gái, đành cúi đầu lặng lẽ ăn cơm. Trong lòng ông chút sợ, sợ rằng Tô Liên Y thật sự như lời , rời bỏ thôn Tô Gia. Ông hiểu con gái , là .
“Cha, tối qua cha gọi là ‘con ranh con’, nhưng là do cha sinh mà. Nếu là ranh con, cha là gì?” Tô Liên Y buông lời bình thản, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
“Ngươi… ngươi…” Tô Phong nghẹn lời, tức đến mức .
Khóe môi Đại Hổ nhếch lên, cúi đầu ăn cơm. Trong lòng chút vui, cuối cùng Tô Liên Y cũng bắt đầu phản kháng. Hắn nàng là cách từ lâu, chỉ là vì quá quan tâm đến tình nên luôn cố nhẫn nhịn mà thôi.
…
Cuối cùng thì cha già họ Tô cũng chịu ngừng can thiệp chuyện riêng trong nhà của Tô Liên Y, khiến nàng thở phào nhẹ nhõm. Sau khi tiễn đến xưởng rượu, Tô Liên Y liền về huyện thành.
Sau khi đối sổ xong xuôi, nàng dọn dẹp đồ đạc nhưng lập tức rời , mà yên tại chỗ, tay vô thức vẽ vời vài nét giấy, trong đầu đang suy nghĩ về bệnh tình của Đại Hổ.
Nàng giỏi chữa bệnh ngoài da, nhưng nguyên lý trị bệnh chẳng ngoài hai điều: trong và ngoài. Trong là điều hòa cơ thể, thanh nhiệt giải độc. Ngoài là dùng t.h.u.ố.c, hoặc đắp d.ư.ợ.c cao để tiêu viêm, rút mủ.
Tô Liên Y rành trung y, nhưng trong đầu lóe lên một , Chu đại phu. Chu đại phu hành nghề nhiều năm, y thuật cao minh. Nàng thể đến thảo luận cùng ông, tiếp tục áp dụng phương pháp “kết hợp Đông – Tây y” như chữa bệnh cho Lý lão gia, xem thể điều chế bài t.h.u.ố.c hiệu quả .
Nghĩ thì ngay, nàng nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, trực tiếp đến Lý phủ.
Chu đại phu đang mặt, Tô Liên Y mừng rỡ, hai liền bắt tay nghiên cứu, chẳng khác nào cùng tìm cách chữa trị bệnh tình của lão gia.
Sau hai canh giờ vùi đầu nghiên cứu, cuối cùng họ cũng bốc một thang t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c dùng để uống, tác dụng thanh nhiệt giải độc từ bên trong. Tô Liên Y dự định sẽ điều thêm một loại d.ư.ợ.c cao dùng để đắp ngoài, chích vỡ các mụn mủ, dẫn m.á.u và mủ ngoài, đó đắp mặt nạ t.h.u.ố.c để tiêu viêm, sát trùng.
Không những phương pháp hiệu quả , nhưng như vẫn : “Chữa ngựa c.h.ế.t như chữa ngựa sống”.
Ngay lúc Tô Liên Y chuẩn cáo từ về, thì một tiểu nha hớt hải chạy đến, tìm nàng gấp, rằng Đào di nương mời nàng đến gặp mặt.