Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 70: Lời mời

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:03:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Âu Dương gia?

Lúc nhận thiệp mời, Tô Liên Y nghĩ mãi cũng nhớ nổi quen Âu Dương gia như thế nào.

Mở thiệp xem, kỹ nội dung mới , thì là Âu Dương gia tổ chức một buổi tụ hội thương nhân, đặt trong bối cảnh hiện đại thì chính là... một buổi tiệc xã giao – PARTY. Nghĩ đến đây, nàng thầm phán đoán: Chắc là tụ tập đám công t.ử nhà giàu phô trương thanh thế mà thôi. Nàng thật sự chẳng thời gian để chen chân mấy trò phù phiếm . Một ngày mười hai canh giờ, nàng còn ước gì mười lăm canh giờ để dùng!

Sau khi phân công công việc ở xưởng rượu đó, Tô Liên Y liền đ.á.n.h xe lừa tiến về huyện thành.

Mất Thắng Tửu gian lận, dân chúng về với rượu Tô gia, đúng như thường : Người tiêu dùng lúc nào cũng vô liêm sỉ!

“Ôi, Tô tiểu thư, ngươi đến .” Kiều Lục thấy Tô Liên Y xuất hiện, vội vàng bước khỏi quầy nghênh đón.

Trên khuôn mặt Tô Liên Y vẫn là nụ tiêu chuẩn quen thuộc: “Ừm, Kiều đại thúc vất vả . Buổi sáng hôm nay buôn bán thế nào?”

“Cũng tạm . Từ lúc khai trương đến giờ bán mười vò Tô t.ửu, hai vò d.ư.ợ.c t.ửu. Có hai t.ửu quán đến thanh toán khoản nợ vài ngày , một nhà sáng nay lấy năm mươi vò, nhà đặt ba mươi vò, sẽ đến lấy buổi chiều.” Kiều Lục cẩn thận bẩm báo, từng chữ bỏ sót.

Tô Liên Y khẽ gật đầu, chuẩn lên tầng hai để đối chiếu sổ sách. ngay khi đặt chân lên bậc thang, nàng như chợt nhớ điều gì, dừng đầu hỏi: “Kiều đại thúc, ngươi Âu Dương gia ở thành An Tế ?” Dù quyết định , nhưng trong lòng vẫn chút tò mò.

“Biết chứ. Âu Dương gia ở thành An Tế lịch sử mấy trăm năm, từ triều đại gây dựng cơ nghiệp. Tuy mấy chục năm gần đây tham gia thế sự, nhưng thanh danh vẫn vang dội. Hằng năm, Âu Dương lão gia đều tổ chức một buổi tụ hội tinh , trong giới thương nhân, ai nhận thiệp mời đều xem là vinh hạnh lớn. Bởi Âu Dương lão gia mời, chỉ đầu óc thông minh, mà còn phẩm hạnh đoan chính. Vì thế, nhiều tranh đến vỡ đầu cũng mong cầu một tấm thiệp .”Kiều Lục kiên nhẫn giải thích.

Tô Liên Y sững sờ, từ cầu thang bước xuống, từ trong n.g.ự.c áo rút bức thiệp sáng sớm nay mới nhận , đưa tới mặt ông: “Kiều đại thúc, ngươi xem giúp , là cái ?”

Kiều Lục hai mắt trợn tròn, cung kính đưa hai tay đón lấy. Chỉ phong thư giấu nổi nét ngạc nhiên, đến khi mở xem rõ nội dung thư mời, càng mừng rỡ đến phát sáng: “Tô tiểu thư, chúc mừng ngươi! Đây chính là thư mời tham dự buổi tụ hội tinh của Âu Dương gia thành An Tế. Không hổ là Tô tiểu thư, thể Âu Dương gia đích mời, thật sự là quá !”

Tô Liên Y chút nghi hoặc, Âu Dương gia mời nàng gì? Nàng cũng chẳng thương nhân lớn gì, cùng lắm chỉ một t.ửu điếm Tô gia, mà t.ửu điếm lẫn xưởng rượu còn là của ca ca, nàng nhiều lắm cũng chỉ là một trợ thủ nho nhỏ.

“Ồ, .” Tô Liên Y thản nhiên , đưa tay nhận thư mời, xoay định lên lầu.

Trải qua mấy tháng tiếp xúc, Kiều Lục tự nhận phần nào hiểu vị tiểu thư . Vị tiểu thư họ Tô bề ngoài thì ôn nhu như ngọc, nội tâm cứng rắn như thép, một con hổ mang gương mặt , chẳng tranh giành với đời, chuyện cũng thường nhẹ nhàng hóa giải, đụng chạm ai là đụng chạm. Lấy hiểu

Kiều Lục vội bước theo mấy bước, hối hả khuyên nhủ: “Tô tiểu thư, cô nhất định đấy!”

Bằng kinh nghiệm từng trải, ông đoán tám chín phần là nàng sẽ .

Tô Liên Y đầu , nhoẻn miệng rạng rỡ: “Kiều đại thúc, ngươi lời thật lời giả?”

Kiều Lục khựng, nghiêm túc đáp: “Dĩ nhiên là lời thật.”

Tô Liên Y gật đầu, giọng thành khẩn như thể đang bàn chuyện buôn bán: “Vậy thì thật lòng với ngươi, ngươi đoán đúng , .”

Kiều Lục dở dở : “Tô tiểu thư , đây là cơ hội ngàn năm một đó! Biết bao nhiêu bỏ cả đống tiền cũng chẳng mua nổi tấm thiệp mời . Nó chỉ là biểu tượng phận, mà còn là chìa khóa để giao thiệp với các thương nhân danh tiếng khắp nước Loan. Bao nhiêu cơ hội ăn đều từ đó mà !”

Tô Liên Y nhịn bật : “Thân phận? Thân phận của là Tô Liên Y, cần biểu tượng gì cũng vẫn là Tô Liên Y. Còn chuyện ăn , chỉ cần quản xưởng rượu và cửa hàng rượu của là đủ. Mở rộng thị trường là việc của Tiền Hội và ca ca , cần lo.”

Nói nàng định lên lầu.

“Tô tiểu thư…” Kiều Lục vẫn cam tâm, còn định khuyên tiếp.

Tô Liên Y đầu , đôi mắt sáng rỡ: “Kiều đại thúc , từng bỏ một tiền lớn để mua tấm thiệp mời ?”

Kiều Lục thấy nàng như hứng thú, liền mừng rỡ: “ ! Tấm thiệp mời đúng là ngàn vàng khó cầu. Có năm, một vị đại thương còn trả hẳn ngàn lượng hoàng kim, mà vẫn mua nổi!”

Ánh mắt Tô Liên Y lóe lên tia tinh nghịch: “Vậy... vị năm nay còn ? Nếu , bán cho.”

“……” Kiều Lục thật sự dở dở , gì.

“Tô tiểu thư … chuyện thể ! Nếu ngươi bán tấm thiệp mời , chẳng những bỏ lỡ cơ hội , mà còn thể đắc tội với nhà Âu Dương đó!”

Tô Liên Y nhún vai, giọng thản nhiên: “Vậy thì… thấy gì thú vị cả.” Dứt lời, nàng chẳng buồn để tâm thêm, tự nhiên bước lên lầu hai, nơi vẫn còn cả đống sổ sách chờ nàng xử lý.

Gần đây, Tô Liên Y học cách dùng bàn tính. Nhiều cứ tưởng phép tính dọc là nhanh, nhưng chỉ khi tính vài con thì mới thế. Còn khi tính cả đống cộng trừ thì bàn tính mới thực sự phát huy sức mạnh, nhanh và chính xác hơn nhiều.

Mới chuyên tâm việc một lúc, thì đến giờ trưa.

Quán rượu lo cơm nước. Tô Liên Y thuê một đại tẩu gần đó, trả tiền theo tháng, đến giờ ngọ thì sẽ đúng hẹn mang cơm tới.

Giờ là giờ cơm trưa, Lôi T.ử bê mâm thức ăn lên lầu. Tô Liên Y ngay tại tầng hai ăn đơn giản vài món, ăn xong liền tiếp tục đối chiếu sổ sách.

Tô Liên Y vốn tưởng hôm nay cũng sẽ là một ngày trôi qua yên bình. đến giờ mùi, bên quán rượu bỗng náo loạn cả lên, tìm chủ nhân của xưởng rượu Tô gia.

Tô Liên Y mơ hồ chuyện xảy , nhưng chỉ khẽ chau mày, cúi đầu tiếp tục đối sổ.

Nàng mới học xong bàn tính, tay nghề nhanh, một phần vì sổ sách quá nhiều, một phần cũng nhân cơ hội luyện thêm. Kiều Lục là một quản sự giỏi, những việc rắc rối vụn vặt thế , Tô Liên Y yên tâm giao cho ông xử lý.

Thế nhưng đến thời gian uống cạn chén , tiếng cãi vã lầu những dịu , mà còn ầm ĩ hơn.

Cuối cùng, Kiều Lục đành lên lầu, mặt mày đầy vẻ khó xử và áy náy: “Tô tiểu thư… xảy chuyện , lão hủ xử lý nổi. Người đến là chưởng quầy của Vạn Trân Lâu, trong rượu của Tô gia phát hiện một… một con chuột to, nên tới đây đòi công đạo.”

Tô Liên Y ngẩn , buông quyển sổ trong tay xuống: “Chuột?”

“Vâng… là thật.” Kiều Lục gật đầu, vẻ mặt khổ sở.

Tô Liên Y đơn giản thu dọn sổ sách, chỉnh áo váy xuống.

Dưới lầu, một trung niên mặc trang phục chưởng quầy, mặt mũi căng thẳng, đang lớn tiếng đập bàn, phía còn hai tiểu nhị theo hầu. Người trả rượu, những thế, còn tiền bộ rượu từng đặt từ đến nay.

Nhìn thấy Tô Liên Y bước xuống, trung niên thu một chút hung hăng, giọng cũng trở nên khách khí hơn đôi chút: “Tô tiểu thư, tại hạ là chưởng quầy của Vạn Trân Lâu. Làm ăn buôn bán, quý nhất chữ ‘hòa’, nhưng , tại hạ thật sự thể đến tận nơi để đòi công bằng. Vạn Trân Lâu là sản nghiệp của Lý gia, phía dặn rõ là chỉ dùng rượu Tô gia, nên bọn tại hạ cũng dốc lực mà phối hợp. Nào ngờ hôm nay xảy chuyện lớn như , khiến chúng khó xử vô cùng. Nếu khách nhân chuyện gì bất trắc, gánh trách nhiệm đầu tiên chính là tại hạ đây. Nghe danh Tô tiểu thư là rộng lượng, hôm nay chúng cũng xem thử, Tô tiểu thư định xử lý chuyện thế nào?”

Tô Liên Y kiên nhẫn lắng hết một lượt những lời của chưởng quầy họ Trương, đó khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn như như : “Xin hỏi quý tính của chưởng quầy là gì?”

Người trung niên giận vẫn còn tan, nhưng vẫn giữ lễ nghĩa: “Ta họ Trương.”

Tô Liên Y khẽ gật đầu, gương mặt vẫn là nụ tiêu chuẩn: “Trương chưởng quầy, cảm giác của ngài, thể hiểu. Nếu thực sự chuyện, thì mũi chịu sào đầu tiên chính là chưởng quầy. Không khéo còn gánh vác trách nhiệm quan phủ. Ngài tức giận chạy đến đây đập bàn đòi lý lẽ, là điều dễ thông cảm.”

Một câu , hề lời trách móc, như nước ấm chảy qua lòng . Chưởng quầy Trương khựng — đúng là ông quá nóng nảy. Vào cửa nhà , hỏi rõ trắng đen om sòm la hét, quả thực mất phong độ, cũng mất cả thể diện.

Làm ăn buôn bán, ai chẳng , gây chuyện ở quán rượu của khác thì cũng chẳng giải quyết vấn đề gì.

Mà ngay đó, Tô Liên Y chủ động mở lời, chẳng những truy cứu, mà còn khéo léo cho ông một bậc thang để bước xuống.

Trương chưởng quầy hít sâu, cố nén giận, giọng cũng dịu nhiều: “Vậy… Tô tiểu thư xem nên xử lý ?”

Tô Liên Y vội, cũng giận, lời mềm mỏng mà rõ ràng: “Về chất lượng rượu Tô gia, dám bảo đảm. Bởi mỗi vò rượu khi xuất xưởng đều kiểm tra kỹ càng. Việc , tám chín phần là hiểu lầm. Chi bằng… Trương chưởng quầy dẫn xem tận mắt, chứ?”

Trong lòng Trương chưởng quầy vẫn cảm thấy chẳng thể nhầm lẫn gì , chuột là chuột, còn to như thế, chẳng lẽ nhầm? thái độ của Tô tiểu thư, ông cũng chẳng tiện từ chối, đành gật đầu đồng ý, dẫn nàng đến Vạn Trân Lâu.

Kiều Lục ban đầu cũng định theo, nhưng Tô Liên Y ngăn . Nàng quyết định một .

Từ quán rượu Tô gia đến Vạn Trân Lâu tính là xa, nhưng cũng hẳn gần. Bốn chuyện, Tô Liên Y thì im lặng, chậm rãi bước , đầu óc bắt đầu xoay vòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-70-loi-moi.html.]

Chuột? Thật sự là do xưởng rượu Tô gia sơ suất? Nếu thật là như , hậu quả nhẹ. nếu … thì là cố ý giở trò.

Người là ai?

Lẽ nào là… Lý Ngọc Đường?

Nghĩ tới đây, ánh mắt Tô Liên Y trầm xuống.

Không hiểu vì , nàng cảm thấy chuyện giống phong cách của Lý Ngọc Đường. Hắn tuy kiêu ngạo tự phụ, nhưng hạng chơi trò hạ lưu như thế. Nếu hạ bệ đối thủ, Lý Ngọc Đường sẽ chọn cách lợi dụng thế lực phía , như việc tung Thắng Tửu để cạnh tranh. Những việc âm thầm hãm hại, tự tổn hại danh tiếng như chuột c.h.ế.t trong rượu… giống thủ đoạn của .

Vậy thì… là ai tay?

Bên , tại Lý phủ.

Hôm nay là ngày báo sổ của tiệm vải Lý gia. Các đại chưởng quầy từ huyện Nhạc Vọng cùng các huyện lân cận đều đổ về phủ, để báo cáo tình hình buôn bán thời gian gần đây. Thư phòng của Lý phu nhân chật ních , vài đại chưởng quầy đường xa chen chúc tại sảnh.

Quản gia Toàn Khang đang một bên hỗ trợ, thì bỗng một tiểu đồng từ ngoài hớt hải chạy gọi gấp.

Toàn Khang hiệu bằng ánh mắt, ý bảo im lặng chờ đợi, nhưng tiểu đồng vẫn nhất quyết thúc giục.

Lý Phúc An bất đắc dĩ gật đầu hiệu, Toàn Khang mới bước khỏi thư phòng.

Vừa ngoài, ông thấp giọng quát: “Không thấy hôm nay là đại sự ? Chuyện gì mà báo cáo với gấp thế?”

Tiểu đồng cúi đầu nhận , giọng đầy hối hận: “Quản gia, tiểu nhân sai chuyện , tiểu nhân thật sự dám tự quyết... Là... là Vạn Trân Lâu! Trong rượu Tô gia chuột c.h.ế.t. Chưởng quầy Trương của Vạn Trân Lâu là nổi tiếng cẩn trọng, tính khí nóng nảy, hiện giờ chạy thẳng tới quán rượu Tô gia gây sự !”

Người trong Lý phủ đều rõ mối quan hệ thiết giữa Tô Liên Y và quản gia Toàn Khang. Nhất là từ khi lão gia Lý Phúc An đổ bệnh, Toàn Khang càng thêm kính trọng cô nương họ Tô. Nếu là chuyện nhà khác, bọn hạ nhân tất nhiên sẽ chẳng can thiệp, nhưng nay là chuyện của Tô cô nương, đương nhiên thể chậm trễ.

Toàn Khang giật , phản ứng đầu tiên là: Tô cô nương hãm hại !

Chưởng quầy Trương là thẳng thắn ai ai cũng , nếu thật sự trong rượu chuột, kể cả Lý lão gia mặt, e rằng ông cũng dùng rượu Tô gia.

Huống hồ, Vạn Trân Lâu cũng là một t.ửu lâu lớn trong huyện Nhạc Vọng, tuy sánh với Phong Thiện Lâu, nhưng cũng kém là bao.

Thương nhân trong huyện nhạy tin. Nếu chuyện định tội, thì các t.ửu lâu khác sẽ chẳng ai dám nhập rượu từ Tô gia nữa.

Nếu thực sự là hãm hại… thì chuyện lớn !

Toàn Khang theo Lý lão gia ăn lâu, thủ đoạn cạnh tranh ông thấy ít. nếu thật sự kẻ phá rối, thì dù Lý gia đè tin xuống, đối phương vẫn sẽ tìm cách truyền ngoài, khiến thanh danh Tô gia sụp đổ trong một đêm.

Ý thức mức độ nghiêm trọng, Toàn Khang vội vã thư phòng, chờ đến lượt, trực tiếp ngắt lời các chưởng quầy đang báo cáo, cúi ghé sát tai Lý Phúc An, thấp giọng kể rõ sự tình.

Lý Phúc An xong cũng chấn động: “Là... là do Ngọc Đường ?”

Đó là phản ứng đầu tiên của ông, tuy trong lòng nghi ngờ con ruột, nhưng Lý Ngọc Đường mới thua thiệt tay Tô Liên Y, nếu về động cơ, quả thực rõ ràng.

Toàn Khang vội vàng xua tay: “Lão gia, nhị công t.ử sẽ chuyện . Chuyện bẩn thỉu như , thiếu gia bao giờ dính !”

Lý Phúc An sắc mặt trầm xuống, nhưng vẫn gật đầu nhẹ: “Ừm... đúng, với tính cách của Ngọc Đường, nó thèm loại chuyện bỉ ổi thế .”

Ông suy nghĩ chốc lát dặn: “Đại Toàn, nơi cần ngươi nữa. Mau đến Vạn Trân Lâu, tra rõ chân tướng. Bất luận thế nào, cũng nghĩ cách bảo vệ Liên Y.”

Trong lòng Lý Phúc An cũng rối bời. Không chỉ vì Tô Liên Y là con gái của Hứa Quế Hoa, là mà ông từng hứa sẽ chăm sóc, mà còn bởi... nàng thực sự cứu mạng ông.

Nếu hôm nay nhiều việc níu chân, ông đích tới đó. Giờ đành trông cậy Toàn Khang.

Toàn Khang gật đầu: “Vâng, lão gia yên tâm. Lão nô nhất định tận lực.”

Dứt lời, ông xoay rảo bước rời khỏi phủ, thẳng đến Vạn Trân Lâu.

Cùng lúc đó, một nơi khác trong huyện Nhạc Vọng – một biệt viện yên tĩnh.

Đây là nơi ở riêng của Lý Ngọc Đường. Những lúc về phủ, thường lưu nơi .

Lúc trong viện đang một vị khách quý, tam công t.ử Diệp gia, Diệp Từ, giàu nhất kinh thành.

Hai đang bàn chuyện hợp tác giữa Lý gia và Diệp gia. Dù trong lòng chẳng ai ưa ai, nhưng là con cháu thương hộ, bàn chuyện ăn đều đặt lợi ích lên đầu, để tình cảm chen .

Bên ngoài, Mặc Nông sắc mặt , gõ nhẹ cửa, hạ giọng: “Thiếu gia, chuyện gấp.”

Nếu thật sự là chuyện động trời, Mặc Nông sẽ dễ gì quấy rầy chủ nhân.

Nghe thấy thế, Lý Ngọc Đường định dậy ngoài. Diệp Từ cất giọng như khi, vẫn là vẻ cà lơ phất phơ, ánh mắt xếch ngạo nghễ, mang theo châm chọc: “Nhị công t.ử Lý gia thật bận rộn, lúc nào cũng bí mật. Hay bày chiêu gì trong bóng tối để khó dễ ? Ánh nắng thì tươi sáng, mà ánh sáng đó ít hạng chẳng dám ngẩng đầu.”

Lý Ngọc Đường tức đến run rẩy. Hắn Diệp Từ đang mỉa mai chuyện Thắng Tửu, kế hoạch ép Tô Liên Y mà cuối cùng thất bại. nhất thời chẳng phản bác .

“Có gì cứ , đường đường chính chính, chẳng giấu!” Lý Ngọc Đường gầm lên giận dữ.

Mặc Nông bất đắc dĩ, thiếu gia khiêu khích trúng, đành rõ: “Hồi thiếu gia, t.ửu lâu Vạn Trân Lâu danh nghĩa Lý gia phát hiện chuột c.h.ế.t trong rượu Tô gia. Chưởng quầy Trương đang gây rối, ép Tô cô nương hủy đơn hàng và trả bộ tiền rượu mua đây.”

Diệp Từ xong, giật kinh hãi, đây rõ ràng là hãm hại!

Hắn từng đặt bốn nghìn vò rượu từ Tô gia, vận chuyển xa xôi một nhỏ, kể cả khâu đóng gói giao hàng đều mỹ. Trong đơn hàng lớn như thế, một hai vò rỗng là chuyện thường. Vậy mà phía Tô gia từng để xảy sai sót, thể thấy họ việc kỹ.

Thế mà, rượu bán khắp nơi thì , chỉ rượu bán trong huyện gặp chuyện? Điều quá rõ ràng là dở trò.

Diệp Từ liếc Lý Ngọc Đường, ánh mắt đầy giễu cợt. Ý tứ rõ rành rành: Chẳng là ngươi đó ?

Lý Ngọc Đường tức đến phát điên: “Không ! Lần thật ! Sao dùng trò bẩn thỉu như chứ?!”

Diệp Từ nhướng mày: “Phải ... liên quan gì đến ?” Miệng thì , nhưng trong lòng cực kỳ lo lắng.

“Đi! Tới Vạn Trân Lâu!” Lý Ngọc Đường màng đến chuyện ăn nữa, lập tức lao khỏi cửa. Hắn lập tức đến hiện trường, nếu , e là gột sạch nổi tội danh .

Diệp Từ cũng theo , Lý Ngọc Đường ngăn .

Tại Vạn Trân Lâu, sóng gió càng lúc càng lớn.

Trên lầu hai, trong gian “nhã gian” lớn nhất, thật khác gì một phòng khách xa hoa.

Trong phòng là non bộ, cầu gỗ, suối nhỏ róc rách, bày trí thanh nhã. Tường treo thư họa danh gia, nền lát đá ngọc, bóng loáng như gương.

Bên trong bày một bàn gỗ lim đỏ dài, xung quanh là các ghế chạm trổ tinh xảo: mẫu đơn, kỳ lân, xa hoa…

Loading...