Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 53: Tìm người
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:01:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần Tô Liên Y mắc bệnh lẽ ngẫu nhiên. Việc xuyên từ hiện đại về cổ đại khiến nàng chịu một phen kinh hoảng, cộng thêm cả tháng trời tâm trí và thể xác đều mệt mỏi, cơn bạo bệnh kéo tới dữ dội, mãi đến mười ngày mới xem như chút chuyển biến .
Trong mười ngày , đương nhiên ngày nào Sơ Huỳnh cũng đến chăm sóc. Ngay cả Ngô thị cũng còn đồng việc, dẫn theo Tiểu Cẩm đến chăm sóc bên giường. Mười ngày , Tô Liên Y cuối cùng thể xuống giường, nhưng cũng bệnh kiệt sức ít.
Hiện tại, thể nàng tuy chút tiều tụy, nhưng vóc dáng trở nên thon thả và cao ráo hơn, chẳng còn ai gọi nàng là “mập mạp” nữa .
Tô Liên Y cảm giác như tái sinh, khỏi nhiều thầm cảm thán sự phát triển vượt bậc của y học hiện đại. Một trận cảm nặng như , nếu ở hiện đại, cùng lắm là vài mũi tiêm, vài chai dịch truyền là xong. ở đây, thể kéo dài tới mười ngày nửa tháng, thậm chí thể vì cảm mạo, hoặc kiết lỵ mà c.h.ế.t. Thật sự quá đáng sợ.
Dưới sự năn nỉ mãi của nàng, Ngô thị cuối cùng cũng đồng ý ở lì bên cạnh nàng nữa, về ruộng đồng việc. Còn Sơ Huỳnh thì dứt hẳn việc học, chuyên tâm ở bên cạnh nàng, khiến Tô Liên Y vô cùng cảm động. Nàng cũng đây là thứ bao nhiêu xúc động ở thế giới nữa.
Nhớ lúc còn việc trong bệnh viện, một y tá trẻ thích mấy tiểu thuyết xuyên . Cốt truyện thường xoay quanh nỗi khổ sâu nặng, đó nữ chính xuyên về cổ đại, đấu trí đấu lực đủ kiểu. Nàng từng ngờ tới, chuyện “mốt” như xuyên , xảy với một luôn thời như . Lại càng thể ngờ, và việc nơi đây thể khiến nàng rung động nhiều đến thế.
Ở hiện đại, nàng c.h.ế.t một cách oan uổng, từng đau lòng. ở dị giới kỳ lạ , từng tảng băng trong lòng như đang dần dần tan chảy, còn cơ hội để nàng hoài nghi nữa, mà chỉ thể cố gắng việc để những xung quanh nàng một cuộc sống .
…
Nắng vàng rực rỡ, sang mùa hạ.
Chưa tới giữa trưa, khí trời bắt đầu nóng bức. Bộ y phục dài tay dày dặn nay bằng đồ ngắn tay mỏng nhẹ.
Tô Liên Y và Sơ Huỳnh cùng bóng cây lớn ở góc sân, vài món đồ thủ công. Họ đang sửa những bộ y phục rộng thùng thình của nàng, cắt bớt cho hơn. Tô Liên Y chăm chú học hỏi từ Sơ Huỳnh, dù tiến bộ ít, nhưng so với tay nghề của Sơ Huỳnh thì vẫn còn kém xa.
“Liên Y, bây giờ ngươi thật sự gầy nhiều đấy. Ngươi xem , cắt một mảng lớn luôn .” Sơ Huỳnh cầm miếng vải cắt , trong giọng giấu vui mừng.
Tô Liên Y bộ quần áo đang chăm chú may vá, sang bộ quần áo do Sơ Huỳnh may, thở dài đầy buồn bã, đưa tay xoa xoa mắt: “Thôi , lẽ vốn khiếu nữ công.”
Nàng nghiêm túc , mà tay nghề vẫn kém Sơ Huỳnh một khá xa.
Sơ Huỳnh bật khúc khích, vô cùng tự tin với tay nghề của : “Liên Y đừng vội, công mài sắt ngày nên kim. Cứ từ từ luyện tập là sẽ quen thôi.”
Tô Liên Y gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: May đồ vải thì nàng kém thật, nhưng nếu đổi là khâu vá da … chắc Sơ Huỳnh chắc bằng .
Hai đang trò chuyện nhàn nhã thì Tô Bạch tới nơi.
“Tỷ tỷ, về đây.” Thân hình mập mạp của Tô Bạch lắc lư, vài bước thở hổn hển.
“Ừm, Lý phủ động tĩnh gì ?” Tô Liên Y thu vẻ thong dong , sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc.
Tô Bạch chạy đến bên chum nước múc một gáo nước sống uống cạn.
“Ta đúng lời tỷ dặn, đút lót đám gia nhân canh cổng của phủ Lý gia, tin ba hôm , lão gia phủ Lý gia rời phủ, đến thành Đông Ninh dưỡng bệnh ở chỗ Tri phủ lão gia họ Tào.”
Nghe , Sơ Huỳnh vốn Tô Liên Y kể sơ qua chuyện những ngày qua, lập tức sốt ruột: “Liên Y, lão gia phủ Lý gia ở nhà, bây giờ?”
Tô Liên Y mỉm : “Ngốc , chính vì lão gia trong phủ mới dễ việc. Nếu ông còn ở trong phủ, chuyện mới thật sự khó xoay xở.”
“Hả?” Tô Bạch kinh ngạc: “Tỷ chẳng sốt đến lú chứ? Người thích rượu nhà là lão gia Lý gia mà. Ông ở đó thì còn ai chống lưng cho nhà nữa, bảo là dễ hơn?”
Tô Liên Y đặt bộ đồ đang may dở xuống, cầm ấm rót cho ba vài chén ấm, đẩy về phía Sơ Huỳnh và Tô Bạch từ tốn : “Tô Bạch, gì cũng dùng đầu óc, suy xét kỹ lưỡng cảnh xung quanh khi hành động. là lão gia phủ Lý gia thích rượu nhà , thể chống lưng cho , nhưng ông đang bệnh nặng. Trước khi kịp gặp , khi nhị công t.ử phủ Lý gia cản . Khi những đạt mục đích mà còn dễ khiến đối phương cảnh giác.”
Tô Bạch gật đầu lia lịa như giã tỏi, tuy hiểu hết nhưng với thì lời của tỷ tỷ nhất định sai.
“Thế... lão gia phủ Lý gia chạy tới thành Đông Ninh , chúng bây giờ?”
“Chuyện thì dễ thôi.”
Đôi mắt lạnh lùng của Tô Liên Y thoáng hiện vẻ gian xảo.
“Chúng thể đến thành Đông Ninh tìm ông . Ta đoán chắc rằng Lý Ngọc Đường mơ cũng ngờ rằng việc đưa lão gia Lý gia chính là cho chúng một cơ hội lớn.”
Sơ Huỳnh đến đó liền hiểu , vỗ tay reo lên: “Tuyệt quá! Biết ngay là Liên Y sẽ cách mà! Cứ để cho tên Lý Ngọc Đường tự chuốc lấy thất bại, khiến tức c.h.ế.t cho !”
Tô Liên Y bật khúc khích: “Sơ Huỳnh, đừng độc miệng như thế, coi chừng dạy hư đứa nhỏ trong bụng đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-53-tim-nguoi.html.]
Sơ Huỳnh thì sắc mặt tái , vội vã đưa tay xoa cái bụng nhô cao: “Bảo bối đừng sợ, bảo bối đừng sợ, nương chỉ đùa thôi, nương độc ác .”
Tô Bạch cảnh tượng trẻ con của Sơ Huỳnh, nhịn lườm một cái: “Tỷ, bước tiếp theo chúng gì?”
Tô Liên Y trầm ngâm giây lát : “Đi, chúng đến xưởng rượu. Việc tiếp theo còn nhờ đến lão Mã nữa.”
…
Sau khi khóa cổng sân và dỗ Sơ Huỳnh về nhà nghỉ ngơi, Tô Liên Y cùng Tô Bạch liền đến xưởng rượu của Tô gia.
Do phủ Lý gia “tạm thời” cắt đứt việc lấy rượu từ Tô gia, nên xưởng rượu còn náo nhiệt như thường ngày. Hai công ngoài sân đ.á.n.h cờ, lão Mã cạnh xem, còn Tô Hạo thì cửa phòng tính toán sổ sách.
“Ca, bọn tới .” Tô Liên Y bước trong.
Tô Hạo thấy và đến thì vui, lập tức cất giọng gọi thê t.ử là Giang thị chuẩn rượu thịt để chiêu đãi, nhưng Giang thị hề vui vẻ gì, viện cớ là còn buôn bán gì, tiền để mua đồ ăn đãi mấy đến “ăn chực”.
Tô Bạch tức giận đến nắm c.h.ặ.t t.a.y: “Cái con đàn bà c.h.ế.t tiệt , đúng là bắt nạt ca hiền lành! Nếu nó là đàn bà, cho nó ăn đòn !”
Tô Liên Y cũng bất lực: “Tô Bạch, đó là việc trong nhà ca, chúng xen .”
Dù nhưng trong lòng nàng cũng thấy bất bình Tô Hạo.
“Ca, đừng bận nữa. Đệ và ăn ở nhà .”
“Vậy , thật khéo .” Tô Hạo chút lúng túng, nhưng cũng bất lực với thê t.ử trong nhà.
“Mã đại thúc, thật tới là để gặp ngươi.” Tô Liên Y .
Lão Mã ngạc nhiên: “Gặp ?”
“Vâng.” Tô Liên Y bước gần, hạ thấp giọng .
“Mã đại thúc, tối nay phiền ngươi đưa một chuyến, chúng gặp Vương thúc.”
Lão Mã lập tức hiểu : “Được, chỉ cần giúp gì, nhất định sẽ tới nơi tới chốn.”
“Vậy thì cảm ơn Mã đại thúc nhiều.”
…
Tối hôm , khi xe lừa chở Tô Liên Y đến huyện thành thì là canh ba.
“Liên Y , ban ngày việc , lúc nửa đêm thế?” Lão Mã khó hiểu hỏi.
“Vì ban ngày tai mắt của Lý Ngọc Đường, đoán chắc thể ngờ chúng hành động buổi tối.” Tô Liên Y trả lời.
“Ừm, vẫn là nha đầu Liên Ysuy nghĩ chu .” Lão Mã thêm nữa, tiếp tục đ.á.n.h xe, chẳng mấy chốc tới cổng phủ Lý gia.
Lão Vương mở cửa, dè dặt hỏi:
“Lão Mã, Liên Y cô nương , đêm khuya thế hai tới… việc gì ?”
Chẳng lẽ đến tìm Lưu ma ma?
Tô Liên Y nhẹ nhàng bước xuống từ thùng xe, vóc dáng cao ráo yểu điệu, gương mặt thanh thoát dịu dàng, ánh trăng trông như tiên nữ.
“Chào Vương thúc, tới, là gặp vị đại phu đang chữa bệnh cho lão gia Lý phủ.”