Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 52: Thí nghiệm

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:01:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau Tô Liên Y mới , đúng như nàng đoán , lúc Đại Hổ cõng nàng trở về thì Sơ Huỳnh cùng những khác đang học bài trong sân. Sơ Huỳnh thấy nàng ngất liền theo trong phòng. Trong khi Đại Hổ mời đại phu, Sơ Huỳnh giúp nàng quần áo.

Trời tối đen, Tô Liên Y uống hết bát t.h.u.ố.c mới sắc, thở dài một nhẹ nhõm.

Đại Hổ nàng sai đưa Sơ Huỳnh về. Vừa bước cửa thấy Tô Liên Y bên bàn ở đại sảnh, tay ôm bát t.h.u.ố.c, mắt đăm đăm mấy viên đá đặt bàn, trông như đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì. Hắn hiểu, nhưng cũng chẳng hỏi, chỉ im lặng xuống cạnh bàn.

“Những thứ bảo ngươi chuẩn , đều chuẩn xong ?” Nàng hỏi, giọng hồi phục phần lớn, nhưng vẫn còn chút khàn khàn, trong trẻo như thường ngày, mang theo một nét quyến rũ lạ thường.

“Ngươi nên nghỉ ngơi.” Đại Hổ đáp.

TÔ Liên Y đặt bát xuống, : “Ta ngủ cả đêm , cần nghỉ nữa. Huống hồ, chỉ cần trong lòng chuyện là thể yên tâm ngủ . Nằm xuống mà đầu vẫn nghĩ ngợi thì cũng chỉ phí thời gian, chi bằng sớm giải quyết xong việc, mới an tâm mà nghỉ.”

Trải qua một tháng chung sống, Đại Hổ cũng phần nào hiểu rõ Tô Liên Y. Hắn bề ngoài nàng vẻ ôn hòa, thong thả, nhưng khi cố chấp thì chẳng kém ai. Hắn tranh cãi thêm, dậy sân, mang những thứ nàng dặn.

Là hai vò rượu: Một vò là rượu Tô gia, vò còn là rượu thường.

Rượu rót hai chiếc chén khác . Tô Liên Y nâng chén rượu Tô gia lên, nhấp một ngụm nhỏ, mày nhíu , đó uống thêm một ngụm nữa.

Nàng đặt chén xuống, dùng nước trắng chuẩn sẵn súc miệng cẩn thận, cầm chén rượu thường lên, nhấm nháp một ngụm.

“Đại Hổ, ngươi cũng thử xem, xem hai loại rượu gì khác .” Tô Liên Y .

Đại Hổ gật đầu, lấy hai chiếc chén khác, rót rượu, nếm thử.

“Hương vị men rượu thì chênh lệch nhiều, nhưng rượu Tô gia thêm một mùi vị khác. Mùi vị khá đặc biệt, nếm kỹ thì cũng chút thú vị.”

Tô Liên Y gật đầu: “ thế, nhưng cái mùi vị đặc biệt điểm mạnh để bán rượu, trái còn tăng chi phí. Ta hiểu lão gia nhà Lý gia đột nhiên thích rượu Tô gia. Nếu chỉ dựa vị rượu để mở rộng thị trường, thực sự khó.”

Đại Hổ đồng tình: “Ở nước Loan, danh tiếng nhất vẫn là hai loại, Nam Tước và Bắc Mạc. Rượu Vân Vụ núi Tước thì thanh nhã, thơm dịu, uống xong còn lưu hương trong miệng, dư vị lâu dài; còn rượu Bắc Mạc thì mạnh uống sảng khoái. So , rượu Tô gia ngoài vị khác lạ thì ưu điểm gì, vị nhạt, dư vị.”

Tô Liên Y bất đắc dĩ: “Ban đầu còn tưởng bí phương của Tô gia gì đặc biệt, đại ca và gia gia còn sợ lộ công thức. Giờ mới thấy thật nực . Dù lộ, ai mà lấy cái công thức tốn công vô ích để kinh doanh?”

“Vậy ngươi định gì? Khuyên Tô Hạo đóng cửa xưởng rượu ?” Đại Hổ hỏi với vẻ tò mò.

“Không , xưởng rượu là mạng sống của ca , thể đóng là đóng?” Tô Liên Y nhớ vẻ tuyệt vọng của Tô Hạo khi nhận tin Lý gia ngừng mua rượu Tô gia.

“Công thức thì cải tiến, cải tiến cho đến khi thành danh t.ửu (rượu nổi tiếng) là .”

Đại Hổ ngạc nhiên: “Ngươi nấu rượu ?” Dạo gần đây tính tình Tô Liên Y đổi rõ rệt, chỉ trị bệnh lạ, giờ còn định ủ rượu? Nàng còn gì mà nữa đây?

Tô Liên Y — một nữ bác sĩ, tất nhiên nấu rượu. Nàng ngẩng đầu Đại Hổ, đôi mắt bình thản thường ngày lúc tràn đầy vô tội, bĩu môi: “Không , chỉ nghĩ thôi cũng nhức đầu . Cứ bước nào bước nấy.” Có lẽ là do đang bệnh, nên nàng cũng thật thà đôi chút.

Đại Hổ mặt sang chỗ khác, ánh mắt nũng nịu đến mức tim loạn nhịp.

“Vậy ngươi định gì tiếp?”

Tô Liên Y cầm lấy mấy viên đá, đáp: “Luộc đá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-52-thi-nghiem.html.]

“Luộc… đá?” Đại Hổ ngớ . Nếu như những việc đó còn thể hiểu mục đích của nàng, thì giờ thật sự hiểu nổi nữa. Tô Liên Y , cứ theo lối thường tình? Luộc đá gì?

Tô Liên Y đưa tay xoa hai bên thái dương, đầu vẫn đau âm ỉ.

“Ta nghi nước suối Tiên Thủy hương vị đặc biệt là do những viên đá trong hồ ngâm lâu sinh . Nếu tìm nguồn gốc thật sự, thì cần leo núi gánh nước nữa, sẽ giảm nhiều chi phí nhân công, giá thành rượu cũng thể hạ xuống đáng kể.”

Đại Hổ bừng tỉnh: “Ra là , cho dù cải thiện hương vị, nhưng nếu hạ giá thì vẫn thể mở rộng đầu .”

“Ừm, thông minh đấy.” Tô Liên Y nhắm mắt , khóe môi khẽ cong lên.

Đại Hổ mang mấy viên đá bếp. Nồi cọ rửa sạch sẽ, cho đá , đổ thêm nước bắt đầu đun. Theo lời Tô Liên Y thì là để gia nhiệt, thúc đẩy phản ứng hóa học giữa nước và đá.

“Để nấu là , ngươi nghỉ ngơi .” Đại Hổ thấy Tô Liên Y tới, dáng còn loạng choạng, lo nàng chịu nổi.

“Không .” Tô Liên Y kéo một chiếc ghế đến, trong bếp chăm chú đợi nước sôi.

khiến nàng thất vọng là, nước sôi để nguội , vẫn chẳng gì khác với nước thường, cả về màu lẫn mùi vị.

Tô Liên Y giấu thất vọng: “Xem bí phương cũng đơn giản. Ta cần bận tâm nữa, đành đích qua chỗ ca ca thăm dò .” Nói dậy về phòng.

Thuốc cảm hiện đại còn uống vài mới thấy hiệu quả, huống chi là thang t.h.u.ố.c cổ truyền cổ xưa . Tô Liên Y thật sự cảm nặng, phát sốt, đau nhức mẩy, đầu nặng chân nhẹ.

Đại Hổ vội vàng bước lên đỡ lấy nàng, hàng mày rậm khẽ nhíu . Thấy giờ ngoài, dứt khoát ôm ngang nàng, chỉ mấy bước bế phòng.

Nằm trong vòng tay Đại Hổ, mắt Tô Liên Y mở to trừng trừng, dám động đậy. Đêm đen gió lớn, nam đơn nữ chiếc, chút gì ám thì cũng khó tin. Nếu… nếu thực sự ý gì, thì nàng ? Nếu nàng cự tuyệt, liệu dùng vũ lực ?

Đại Hổ vóc cao lớn, rắn chắc, tuy còn trẻ, vẫn mang nét thiếu niên, nhưng chắc do luyện võ từ nhỏ, mùi vị nam tính rõ rệt, khiến tim Tô Liên Y hiểu đập loạn cả lên.

Hắn dùng chân đẩy cửa phòng nàng, Tô Liên Y cảm giác như huyết quản trong não cũng sắp nổ tung, m.á.u dồn hết lên đầu.

Hắn cúi xuống, chậm rãi đặt nàng lên giường, động tác nhẹ nhàng cẩn thận.

Đây là đầu tiên Tô Liên Y tiếp xúc gần gũi với một đàn ông đến . Cả nàng căng cứng như đá, vì đầu óc choáng váng mà nàng cảm giác như đang bay bổng. Nàng cao lớn, đầy đặn, nhưng khi trong lòng Đại Hổ như một con chim nhỏ. Thậm chí chính nàng cũng sinh ảo giác, hy vọng bản thật sự là một chú chim nhỏ, thể dựa , để che mưa chắn gió cho nàng.

Sau khi đặt nàng xuống giường, Đại Hổ kéo chăn đắp cẩn xoay rời .

Ra khỏi phòng, mới thở phào một dài, như giải phóng. Mới khí ngột ngạt đến thế?

Đại Hổ , hương nam nhân trong phòng cũng nhạt nhiều. Lúc Tô Liên Y mới dần dần tỉnh táo . Rốt cuộc đang nghĩ gì ? Sao những suy nghĩ kỳ quái đến thế!?

… Có lẽ, chắc là, phần nhiều là do sốt gây . Ngủ thôi, ngủ dậy sẽ . Đáng sợ thật, cái cứ tưởng tượng lung tung đó tuyệt đối là Tô Liên Y nàng.

Căn phòng yên ắng. Tô Liên Y ngủ , giấc ngủ kéo dài suốt cả đêm.

 

 

Loading...