Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 51: Tin giả

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:01:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ, sức đề kháng của cơ thể giảm sút, dễ mệt mỏi, xu hướng thiếu m.á.u, dinh dưỡng cân bằng, áp lực tinh thần tăng cao. Tất cả đều khiến nguy cơ cảm lạnh cao hơn nhiều so với bình thường. Vì thế, nhiều phụ nữ mới m.a.n.g t.h.a.i nhưng nhận tưởng chỉ cảm cúm thông thường, uống t.h.u.ố.c cảm mới hối kịp.

Mang trong sinh mệnh mới, cơ thể tiêu hao nhiều năng lượng hơn . Mặc dù lượng m.á.u trong thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i tăng lên, nhưng phần tăng thêm chủ yếu là nước, khiến nồng độ m.á.u loãng , từ đó miễn dịch càng suy giảm hơn.

Người xưa dĩ nhiên những điều , nhưng với là một bác sĩ, Tô Liên Y rõ. Nàng với Sơ Huỳnh rằng, chỉ cảm gió, hề mang thai. Thế nhưng cơn buồn nôn cứ cuộn lên từng đợt, khiến nàng mở miệng nổi.

Tô Liên Y giật lấy thìa đường trong tay Sơ Huỳnh, nhét cả muỗng miệng. Để viên đường tan dần, chờ đến khi vị đắng chát trong cổ họng dịu mới từ từ nuốt xuống.

“Liên Y, chúc mừng ngươi nhé.” Nàng chống tay lên bụng bầu, vui vẻ quấn lấy Tô Liên Y, đầu liếc mắt đầy hàm ý về phía Đại Hổ: “Cả ngươi nữa, Đại Hổ, chúc mừng nhé, sắp cha .”

Đại Hổ đỏ mặt đến tận mang tai, lúng túng thôi, gương mặt như sắp bốc cháy: “Không… chuyện đó… …” Trông cứ như nuốt hoàng liên.

Tô Liên Y vội vàng múc một gáo nước lạnh, nuốt xuống ừng ực, cố đè cơn nôn đang trào lên tận cổ. Phải một lúc lâu mới gượng gạo lên tiếng: “Sơ Huỳnh, thai. Cảm mạo và m.a.n.g t.h.a.i chẳng liên quan gì với cả.”

“Làm gì chuyện đó! Trước lúc mới m.a.n.g t.h.a.i cũng cảm đó thôi.” Sơ Huỳnh mặt ửng đỏ, như đang nhớ quãng thời gian ngọt ngào khi .

Tô Liên Y định giải thích vài điều y học, nhưng lời đến miệng nghẹn xuống. Nàng Sơ Huỳnh, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Một cô gái đáng yêu, đơn thuần như chịu cảnh góa bụa? Số phận đúng là chẳng công bằng gì cả.

Nàng đưa tay xoa nhẹ lên đầu Sơ Huỳnh, bàn tay cứng, nhưng giọng mềm ít nhiều: “Con của ngươi nhất định sẽ lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ. Đừng lo lắng.”

Dù Sơ Huỳnh còn phu quân, nhưng nàng thầm hứa với lòng, sẽ bảo vệ nàng đến cùng.

Từng hành động nhỏ của Tô Liên Y đều thoát khỏi ánh mắt của Đại Hổ. Sự ngượng ngùng mặt dần tan , đó là một tia xúc động khó gọi tên.

Bên ngoài sân, tiếng xe lọc cọc vọng tới, là lão Mã đ.á.n.h xe lừa đến. Xe dừng , đầu tiên nhảy xuống chính là Tô Bạch, theo là cha nàng, đến Tô Hạo, tất cả đều vội vã.

“Tỷ tỷ! Cha và ca ca tới !” Tô Bạch hô lớn lao thẳng sân.

Tô Liên Y chỉ ngất xỉu tại chỗ, trừng mắt tức giận với Tô Bạch. là cái miệng lo chuyện bao đồng.

“Cha, ca, hai đến ? Đừng Tô Bạch bừa, con m.a.n.g t.h.a.i .”

“Vớ vẩn! Có , tự con thế nào ? Phải gọi đại phu đến khám mới rõ!”

Tô Phong râu mép dựng ngược, giận giữ sang lão Mã: “Lão Mã, mau tìm một đại phu đến đây!”

Trên xe lừa, Giang thị lề mề trèo xuống, miệng càm ràm: “Đợi chút, đợi xuống xe cái …”

theo tới đây vì lo cho Tô Liên Y, mà là vì Tô Hạo tiêu quá nhiều tiền của Tô gia. Bà sợ Tô Liên Y mượn cớ m.a.n.g t.h.a.i để tiếp tục đòi tiền, nghĩ đến thôi cũng khiến bà bứt rứt.

Tô Phong trông thấy Giang thị là trong lòng bốc hỏa. Làm cha chồng thì tiện mắng con dâu, ông đành trút giận sang con trai: “Đại Hạo, ngươi xem, ngươi thành ngươi mà giờ còn tin vui , còn ngươi thì , đến giờ vẫn chẳng động tĩnh gì! Nếu thật sự thì nạp mấy phòng cho !”

Lời tuy là nhắm Tô Hạo, nhưng ánh mắt đầy gai liếc sang Giang thị. Rõ ràng là "mượn gió bẻ măng", mượn chuyện mắng con để giễu bà con dâu chậm cháu đích tôn cho Tô gia.

Giang thị sốt ruột đến mức giậm chân bình bịch, trừng mắt Tô Liên Y mấy , ánh mắt như thiêu .

“Cha, giờ chuyện của Liên Y là quan trọng nhất, chuyện của để hẵng .” Tô Hạo cũng cảm thấy hổ, vội xua tay phân trần.

Tô Liên Y bỗng chợt nhớ điều gì, sang hỏi: “Đại Hổ, Sơ Huỳnh , ngươi mời đại phu đúng ?”

Đại Hổ lập tức hiểu ý nàng, gật đầu: “Có mời, là vì cảm lạnh.”

“Vậy… đại phu m.a.n.g t.h.a.i ?” Tô Liên Y hỏi tiếp, giọng cố ý cao lên để cả đám ngoài cổng đều rõ.

“Không .” Đại Hổ đáp dứt khoát, chút do dự.

Tô Liên Y , đối diện với cả nhà Tô gia đang chen chúc ngoài cổng, giang hai tay, nhún vai : “Xin cha, ca ca, thất vọng . Chuyện con cái ngay. các tới thì ở ăn bữa cơm chiều nhé.”

Nhìn cả đám , nàng buồn giận, nhưng trong lòng khỏi thấy ấm áp, cảm động.

Tô Phong vẫn bán tín bán nghi, nhất quyết bảo lão Mã mời đại phu đến kiểm tra thêm nữa cho chắc ăn.

Vị đại phu trong làng nữa đến nhà Tô Liên Y. Ông bắt mạch cẩn thận, đó lắc đầu: “Nha đầu Liên Y, ngoài thể trạng yếu thì thai.”

Đại phu họ Tô, là họ hàng xa nên gọi nàng mật là “nha đầu”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-51-tin-gia.html.]

Tô Phong thì thất vọng, nhưng lo lắng cho sức khỏe nữ nhi: “Nghe lão Tam , con Đại Hổ cõng về nhà. Có vì thế mà cảm ?”

Tô Liên Y gật đầu: “Vâng ạ.”

Lúc Đại Hổ cõng nàng về, chắc Sơ Huỳnh và mấy khác còn đang dạy học, chỉ Tô Bạch trông thấy.

“Thôi thì cứ từ từ, cẩn thận giữ gìn sức khỏe cho . Ta về đây.” Tô Phong trách móc gì, chỉ dặn dò định rời .

“Cha, ăn bữa cơm tối ?” Tô Liên Y vội gọi với theo.

“Thôi, ngươi nghỉ ngơi cho .” Nói , ông chẳng đầu mà cứ thế rảo bước, Tô Bạch cũng lặng lẽ theo .

Tô Hạo thì ngược , chắc cũng lâu gặp Đại Hổ, liền bước gần, nhẹ nhàng vỗ vai : “Muội của đúng là bướng bỉnh, nhưng bản tính nó . Đại Hổ, mong ngươi nhẫn nhịn thêm chút.”

Chuyện năm xưa Tô Liên Y giữa đường đ.á.n.h Đại Hổ, ai cũng từng thấy, nên giờ cũng chỉ thể .

“Ừm.” Đại Hổ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, coi như chấp nhận.

Chỉ Giang thị bên cạnh thì hừ lạnh một tiếng, giọng chua ngoa đầy ẩn ý:

“Tưởng thật sự tin vui, hóa là một trận mừng hụt. Này , đừng việc gì dựng chuyện đọa , chúng ai cũng bận rộn chứ rảnh mà chơi đùa với ngươi.”

Sơ Huỳnh thì tức giận lên tiếng:

“Ngươi năng kiểu gì thế? Liên Y mang thai, trong lòng buồn lắm , ngươi còn ở đó thêm dầu lửa. Ngươi mà cũng gọi là nhà ?”

Tô Liên Y khẽ khổ: Nàng buồn gì chứ? Không mừng đến phát là may! Nếu thật sự thai, nàng mới là ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa, bởi vì đến cả cha đứa trẻ là ai cũng .

Giang thị thấy Sơ Huỳnh dám mắng thì lập tức chống nạnh, giọng the thé sắc như d.a.o: “Đây là chuyện Tô gia chúng , ngươi là thứ gì mà xen ? Một quả phụ xui xẻo, mang theo vận đen, thấy thuận mắt.”

“Ngươi…” Sơ Huỳnh nghẹn họng, đáp thế nào.

Tô Liên Y chau mày , giọng lạnh : “Đại tẩu, ngươi nên giữ mồm miệng . Đều là phụ nữ với , việc gì độc địa thế? Ngươi lo lấy lòng đại ca thì thôi, mai sẽ xin cha chủ, cưới thêm vài tiểu cho đại ca. Có con trai con gái, tiện thể nâng một lên bình thê cũng .”

“Ngươi… ngươi… chuyện trong nhà , ngươi quản nổi ?” Giang thị tức đến mức suýt nhảy dựng lên.

Tô Liên Y cảm thấy choáng váng, bên cạnh Sơ Huỳnh và Đại Hổ. thể trạng Sơ Huỳnh yếu đang mang thai, nàng dám để nàng đỡ , bất đắc dĩ chỉ thể khẽ vịn cánh tay của Đại Hổ.

“Quản nổi , ngươi cứ thử xem.” Giọng lạnh lùng như băng, khiến Giang thị bất giác rùng hai cái.

“Ngươi… ngươi…” Giang thị lắp bắp mãi mà câu gì chỉnh.

Tô Hạo bên cạnh cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Thê t.ử điều như , khiến mất hết thể diện.

“Liên Y, mấy đồng ngươi cầm lấy, về tự chăm sóc bản một chút.” Vừa , móc ít bạc trong , đưa cho Tô Liên Y.

Giang thị thấy thế thì lập tức tỏ rõ thái độ bất mãn:

“Tô Hạo! Đây là tiền sinh hoạt của nhà , ngươi cứ cho thế thì sống kiểu gì hả?” Nói liền bệt xuống đất vỗ đùi, chuẩn lóc ăn vạ.

Tô Liên Y vội vàng đẩy tay Tô Hạo : “Ca, cần , Đại Hổ thể nuôi nổi nhà .”

Trong đầu nàng choáng váng, mới ăn một chút nôn hết .

Đại Hổ đến đây, cả khựng , tự dưng cảm thấy trách nhiệm.

Đầu óc Tô Liên Y nặng trĩu, chân tay mềm nhũn, suýt trụ nổi. Giây tiếp theo, nàng cảm thấy một cánh tay rắn chắc ôm lấy , gò má áp lên n.g.ự.c rắn rỏi của . Hai má nàng nóng bừng lên, nhưng cũng còn sức để vùng vẫy đẩy .

Tô Hạo thấy chịu nhận bạc, chỉ đành cất : “Được , nếu thiếu tiền thì cứ với ca. Liên Y, ngươi nghỉ ngơi , bọn về đây.”

Hắn , nếu cứ cố chấp đưa tiền chỉ càng khiến Đại Hổ mất mặt.

“Vâng, ca ca, đại tẩu, thong thả.” Tô Liên Y vẫn trong lòng Đại Hổ, dám ngẩng đầu lên. Hai má đỏ như lửa, trong lòng tràn đầy lúng túng và ngại ngùng.

 

 

Loading...