Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 50: Nguyên nhân bệnh
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:39
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Liên Y ngủ một giấc thật dài. Đầu óc nàng nặng trĩu, cuồng, đau nóng, rõ ràng là đang nghỉ ngơi mà chẳng hề cảm thấy dễ chịu hơn, ngược càng thêm mệt mỏi.
Từng giấc mơ nối tiếp hỗn loạn. Khi thì thời thơ ấu, lúc thì về thời còn học, lúc là cảnh trong công việc, và cả những trải nghiệm ở dị giới nữa.
Giữa lúc mơ màng, một làn mát chạm nhẹ lên trán khiến nàng khẽ mở mắt. Đập mắt là gương mặt một thiếu nữ, tóc dài b.úi caol, cài nghiêng một chiếc trâm gỗ, ngũ quan thanh tú. Đôi mắt to long lanh ánh lên vẻ lo lắng, bất an. Tuy làn da ngăm và lấm tấm tàn nhang, nhưng xét về nét mặt vẫn khiến thấy dễ chịu, ưa .
Tô Liên Y cau mày, đầu óc hỗn loạn, mất một lúc mới nhận là ai: “Sơ Huỳnh? Sao ngươi ở đây?” Giọng khàn đặc, xong mới nhớ, chẳng đang ở núi ? Bị bọ cạp c.ắ.n, Đại Hổ cõng nàng, đó…
Sau đó thì nhớ gì nữa.
“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh , dọa sợ c.h.ế.t! Ngươi ngủ mê suốt cả đêm đó!” Vừa , đôi mắt to của Sơ Huỳnh liền rơi những giọt nước mắt to như hạt châu.
“Con bé ngốc , gì chứ?” Tô Liên Y gắng sức dậy, đau nhức như dần cho một trận, chắc là cảm . Chuyện ở xưởng rượu Tô gia, tuy ngoài mặt nàng tỏ bình tĩnh, nhưng trong lòng tức giận. Cộng thêm một đêm ngủ, trèo đèo lội suối, hẳn là lúc nhiễm lạnh.
“Ngươi… ngươi bệnh, sợ lắm…” Sơ Huỳnh .
Tô Liên Y bật : “Bệnh thì bệnh thôi, gì ghê gớm . Nghỉ ngơi là khỏi.” Nói nàng định xoay xuống giường.
“Ngươi bệnh mà…” Sơ Huỳnh vội vàng ngăn .
“Ngoan, .” Tô Liên Y nhịn , đưa tay xoa đầu nàng : “Đừng nữa, cho sức khỏe. Ngươi sắp mẫu , vẫn còn hậu đậu thế?” Nàng trách nhẹ một câu.
Sơ Huỳnh vội vàng gạt nước mắt, bĩu môi: “Chính ngươi mới là hậu đậu ! Có gì mà để Đại Hổ , tự xuống hồ nước? Con gái con đứa, chuyện mất thể diện như thế chứ?” Cô nàng nghiêm túc dạy dỗ.
Tô Liên Y bật , chậm rãi bước đến mở cửa sổ cho thoáng khí: “Bơi cũng là mất thể diện ?” Nhìn ngoài, trời tối đen.
“Chứ còn gì nữa? Quần áo ướt dính sát , nếu khác thấy thì ?” Sơ Huỳnh vội vàng lấy một chiếc áo khoác, chạy giúp Tô Liên Y choàng lên .
“Ừm, , nhất định chú ý.” Nàng còn sức để tranh cãi, dù dậy nhưng đầu vẫn choáng váng.
“Sơ Huỳnh, nấu cho một bát nước gừng ?”
Nước gừng giúp ấm , toát mồ hôi, là bài t.h.u.ố.c dân gian trị cảm lạnh.
“Đại Hổ bốc t.h.u.ố.c cho ngươi , giờ đang sắc trong bếp đó.” Sơ Huỳnh đáp.
Tô Liên Y ngẩn , ngẩng đầu về phía bếp. Quả nhiên, ánh đèn le lói từ trong bếp chiếu , cửa mở hé, bóng dáng cao lớn của Đại Hổ bên bếp lửa, dùng quạt nan quạt đều cho nồi t.h.u.ố.c đang đun bếp.
Ký ức chợt về mười hai canh giờ . Trên núi, nàng bọ cạp c.ắ.n, còn hai lặn xuống đầm trong tình trạng kiệt sức, chắc lúc đó trúng gió mà ngất. Là Đại Hổ cõng nàng xuống núi, mời Sơ Huỳnh đến chăm sóc. Còn thì bốc t.h.u.ố.c, giờ tự tay sắc t.h.u.ố.c.
Cơn cảm mạo dường như tan biến quá nửa vì sự ấm áp bất ngờ . Không ngờ ở dị thế nhiều đối xử với nàng như , thật khiến cảm động.
“À đúng , Liên Y, cả đêm qua ngươi ăn gì, khi uống t.h.u.ố.c nhất nên lót chút gì đó, bằng sẽ hại dày đấy.” Nói xong, nàng liền lao v.út bếp như một con bướm nhỏ, mang về bát cháo vẫn đang ủ ấm bếp lớn.
Trong bếp, hình như Sơ Huỳnh gì đó với Đại Hổ, liền đầu về phía phòng trong. Ánh mắt hai vô tình chạm , tim Tô Liên Y bỗng đập lạc một nhịp, một cảm giác mơ hồ khó tả lan trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nàng vội cụp mắt, lùi sâu bên trong phòng xuống, vô thức đưa tay lên n.g.ự.c, trong mắt đầy vẻ hoang mang khó tin.
“Liên Y, cháo đây , ngươi ăn một chút nhé.” Sơ Huỳnh tươi rói , hai tay nâng bát cháo đưa tận tay nàng.
Tô Liên Y đón lấy, muôi cháo ấm áp trôi xuống cổ họng, như mang theo cả sinh khí trở về cơ thể vốn đang mệt mỏi.
Cháo cạn đáy bát, Đại Hổ cũng bưng nồi t.h.u.ố.c bước , đặt xuống phòng phía Nam, cẩn thận đổ phần t.h.u.ố.c đậm đặc bát, dùng muỗng khuấy đều vài lượt, mới bưng tận giường cho nàng.
Gương mặt Tô Liên Y đỏ bừng, tim đập thình thịch, đến chính nàng cũng thấy khó hiểu. Cái cảm giác xa lạ … chẳng lẽ chính là điều mà gọi là… rung động?
nàng và Đại Hổ mới chỉ quen hơn một tháng, trò chuyện còn đếm đầu ngón tay, nàng … Chẳng lẽ vì Đại Hổ là đàn ông đầu tiên ngoài đối xử với nàng?
May mắn , lúc Tô Liên Y đang sốt, nên dù mặt đỏ thế nào cũng khiến ai nghi ngờ.
Đại Hổ định đưa bát t.h.u.ố.c tới, bỗng khựng , lúng túng trong thoáng chốc, đặt nhẹ bát lên bàn trang điểm, xoay bước nhanh khỏi phòng, từ đầu đến cuối một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-50-nguyen-nhan-benh.html.]
Đợi Đại Hổ , Tô Liên Y mới thở phào một , cảm giác dễ chịu hơn hẳn.
Tính Sơ Huỳnh vốn vô tư, đơn thuần, chẳng hề nhận sự gượng gạo giữa hai , hớn hở cầm lấy bát t.h.u.ố.c đưa tới: “Mau uống khi còn nóng, nếu thấy đắng quá, lấy cho ngươi chút đường.”
Tô Liên Y ho khẽ hai tiếng để giảm bớt ngượng ngùng, : “Không cần .”
Chẳng chỉ là t.h.u.ố.c thôi ? Một từng bác sĩ như nàng sợ t.h.u.ố.c ? Nghĩ , nàng liền bưng bát lên, uống một cạn sạch.
Vừa mới chạm lưỡi, đến cả nàng dù bình tĩnh thế nào cũng lập tức trợn tròn mắt.
Sơ Huỳnh lập tức bật : “Ta mà, t.h.u.ố.c đắng lắm. Để lấy ít đường cho ngươi!”
Nói xong, nàng như cánh bướm tung tăng chạy vụt .
Tô Liên Y nuốt ực phần t.h.u.ố.c còn xuống, cố gắng nén cơn buồn nôn: “Đại Hổ, ngươi mau đây cho !”
Đại Hổ đang bổ củi ngoài sân tiếng liền nhíu mày, đặt d.a.o xuống bước , vẻ mặt lạnh tanh, trông còn vô tội.
“Ngươi… bỏ bao nhiêu hoàng liên trong t.h.u.ố.c ? … Ọe…”
Đời nàng cũng từng uống t.h.u.ố.c bắc, nhưng bao giờ uống thứ gì đắng đến mức .
Đại Hổ gật đầu như hiểu rõ: “Đại phu bảo dùng hoàng liên để hạ hỏa, nên đem bộ phần còn sắc luôn một thể.”
“Bao nhiêu là bao nhiêu?” Tô Liên Y ôm bụng, dày quặn vì vị đắng.
“Không nhiều, chỉ ba lượng thôi.” Đại Hổ đáp tỉnh bơ.
“Ọe…” Tô Liên Y cuối cùng nhịn nữa, đẩy mạnh lao thẳng ngoài sân. Vốn định chạy hẳn ngoài cửa mà nôn, nhưng tới nơi thì kiềm , bộ cháo lẫn t.h.u.ố.c uống đều trào sạch sẽ.
Đại Hổ sợ đến tái mặt. Chẳng lẽ trong t.h.u.ố.c độc!? Hắn vội vàng chạy theo tới tận cổng sân, vẻ mặt đầy lo lắng.
Sơ Huỳnh cẩn thận bưng thìa đường từ bếp bước , thấy hai đang ở sân thì tò mò chạy gần: “Liên Y thế? Sao đang yên đang lành nôn ?”
Đại Hổ ngơ ngác: “Không … uống xong t.h.u.ố.c thì nôn luôn.”
Tô Liên Y định phản bác: ba lượng hoàng liên, soa ngươi bỏ luôn cả cân cho ! lời đến miệng nghẹn , vì chỉ cần mở miệng là cổ họng trào vị đắng, đành một tay vịn tường, một tay bịt c.h.ặ.t miệng.
Sơ Huỳnh sắc mặt tái xanh của Tô Liên Y, ngẩng lên gương mặt vô tội của Đại Hổ, đôi mắt to khẽ chớp, bỗng sáng bừng như hiểu tất cả: “Ta vì !”
“Vì ?” Đại Hổ vội hỏi, tuy ngoài mặt vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng thật sự hoảng hốt.
Tô Liên Y cũng bịt miệng nàng , tò mò Sơ Huỳnh ngốc nghếch bỗng thông minh đột xuất như thế.
Đôi mắt to của Sơ Huỳnh lập tức cong thành vầng trăng non, rạng rỡ: “Trước cũng từng như , vô duyên vô cớ cảm nôn khan… tám chín phần là Liên Y m.a.n.g t.h.a.i !”
Mặt Đại Hổ đỏ bừng, cứng đờ nên phản bác thế nào: bọn họ còn từng chung giường mà…
Tô Liên Y thì suýt phát điên: m.a.n.g t.h.a.i cái gì chứ! Là nàng ăn quá nhiều hoàng liên mới như ! Quả thực là mà , đúng là “ câm ăn hoàng liên, đắng cũng chẳng kêu ”!
lúc , Tô Bạch chạy tới, tỷ tỷ bệnh nên cuống quýt chạy xem. Thấy ba tụ tập ở cổng sân, vẻ mặt ai cũng kỳ lạ, tò mò hỏi:
“Tỷ tỷ, Sơ Huỳnh tỷ, tỷ… phu, ba đây gì ?”
Sơ Huỳnh vui vẻ giơ thìa đường lên, hớn hở: “Tô Bạch, cho ngươi một tin … Tỷ tỷ ngươi m.a.n.g t.h.a.i đó!”
Tô Bạch sững sờ, mắt chớp chớp gương mặt tái xanh đang bịt miệng của Tô Liên Y, liếc sang gương mặt đỏ bừng lúng túng của Đại Hổ, lập tức xoay , cất chân chạy như bay:
“Tốt quá ! Ta về báo cho cha, tỷ tỷ m.a.n.g t.h.a.i !”
“Không…!” Tô Liên Y cuống quýt, há miệng định giải thích, nhưng khí lọt cổ kéo theo vị đắng ngắt dâng lên: “Ọe…”