Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 49: Đá

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Liên Y cả đêm chợp mắt, còn vắt óc suy tính đủ điều, nên chỉ một chút sơ sẩy khiến một “cao thủ bơi lội” như nàng cũng lỡ tay sẩy chân, sặc nước đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

Đại Hổ hề nguyên nhân, chỉ tưởng tội đều do câu đùa quá trớn của . Hắn cứ tưởng Tô Liên Y vì hổ, đành dùng “cái c.h.ế.t” để chứng minh sự trong sạch.

Hắn từ nhỏ lớn lên trong quân doanh, suốt ngày chỉ quen cầm đao luyện võ, cơ hội va chạm với nữ nhân, hiểu về nữ nhân cũng chỉ đồn đại mà thôi.

Hắn từng , thế gian kiểu phụ nữ gọi là “liệt nữ trinh tiết”, chỉ cần đàn ông xa lạ trộm một cũng đủ thấy nhục nhã, mất sạch mặt mũi, còn mặt mũi sống tiếp. Chẳng lẽ Tô Liên Y chính là loại ? … bình thường chung đụng thấy nàng rụt rè kiểu cách gì chứ…

Đại Hổ bơi giỏi, sức khỏe. Dù hình Tô Liên Y cao dong dỏng, nhưng ở trong tay nhẹ bẫng như con chim nhỏ nép . Hắn lập tức xoay nàng , để mặt úp xuống, một tay đỡ lấy vai, tay thì ngừng vỗ lưng nàng.

Chẳng mấy chốc, Tô Liên Y ho sặc mấy tiếng, nôn vài ngụm nước, thở dần định trở .

“Tô Liên Y, chỉ đùa một câu thôi mà, ngươi nghĩ quẩn như ? Dù đời coi trọng sự trinh tiết của nữ nhi đến thì mạng sống vẫn là quan trọng nhất. Kiến còn ham sống, huống chi là ! Ta chỉ chơi vài câu, cũng thực sự vô lễ với ngươi. Sao vì ánh mắt thiên hạ mà ép đường c.h.ế.t?!”

Đại Hổ vốn là kiệm lời, mà giờ phút như bộc phát, một hết những gì chất chứa trong lòng.

Tô Liên Y bất lực, định mở miệng cãi nhưng đầu óc vẫn choáng váng, thành lời, đành để mặc cho lải nhải. Trong lòng nàng âm thầm ngạc nhiên: Thì Đại Hổ , ngoài cái tính ranh mãnh ngầm, còn giấu một bụng lý lẽ! Bình thường vẻ ít , ai ngờ trong đầu nghĩ những điều vượt cả thời đại !

Thấy Tô Liên Y tỉnh, Đại Hổ cũng thôi vỗ lưng nữa. Ban đầu định đặt nàng xuống đất, nhưng quanh bờ hồ đá lởm chởm, sợ nàng thương, đành do dự một lát để nàng tựa cánh tay . Còn thì gồng tay lên, cố giữ cách, tránh chạm nàng quá nhiều để khỏi mang tiếng.

Một lúc , Tô Liên Y cuối cùng cũng bình tĩnh , gắng gượng dậy, thở một :

“Ta tìm c.h.ế.t… Ta chỉ xuống nước xem thử thành đá đầm rốt cuộc gì đặc biệt.”

Đại Hổ sững : “Ngươi bơi?”

Tô Liên Y gật đầu bất đắc dĩ: “Về lý thuyết thì bơi… Chẳng qua ngươi kéo quá đột ngột, kịp chuẩn nên mới sặc nước.”

Một cơn gió núi thổi tới, tạt lớp áo ướt sũng khiến nàng lạnh run. Tô Liên Y theo bản năng vòng tay ôm lấy để giữ ấm. Đại Hổ liếc theo động tác , lập tức mặt đỏ bừng.

Thì áo quần của Tô Liên Y ướt đẫm, dán sát thể, chiếc áo vốn mỏng càng mỏng hơn, khiến đường cong cơ thể lộ rõ mồn một. Tuy vóc dáng nàng đến mức yểu điệu thướt tha, nhưng chính sự đầy đặn mang một vẻ gợi cảm khó cưỡng.

Đại Hổ vội mặt , dám tiếp. Thế nhưng đường nét chỗ n.g.ự.c nàng vẫn ngừng hiện trong đầu, như thể in dấu mãi phai.

Tô Liên Y thì chẳng để tâm đến phản ứng của . Vừa xoay “tõm” một tiếng, tiếp tục nhảy xuống nước. Đại Hổ hoảng hồn. hồ nước sâu thấy đáy, đáy còn dòng chảy ngầm, mà nàng thì thức trắng cả đêm, mới ngất xỉu, thể lực e rằng chẳng còn bao nhiêu. Nhỡ chuyện gì thì ?

Nghĩ đến đây, chút do dự, lập tức nhảy theo xuống nước.

Dưới làn nước, Tô Liên Y hết sức chăm chú quan sát những tảng đá đáy đầm. xem xem , đá ở đây chẳng khác gì đá núi, dấu hiệu vôi hóa, cũng chẳng vết tích của nhũ đá. Huống hồ nàng học y chứ nào học địa chất, chỉ bằng mắt thường phân biệt loại đá gì?

Trong lúc đang loay hoay, nàng vô tình thấy bên cạnh một khối đá lồi , liền nảy ý, lập tức ngoi lên mặt nước hít đầy một lặn trở xuống, bơi gần, đưa tay định bẻ khối đá đó .

khối đá thì lỏng lẻo, ai ngờ chắc, nàng dốc hết sức cũng nhúc nhích nổi.

lúc Tô Liên Y đang rối óc nghĩ cách, một bàn tay lớn bất ngờ xuất hiện ngay bên cạnh, hiệu cho nàng tránh . Tô Liên Y mừng rỡ, may mà Đại Hổ ở đây!

Chỉ thấy hai tay nắm c.h.ặ.t khối đá, cơ bắp nơi cánh tay cuồn cuộn nổi lên, dùng sức một cái, tảng đá liền bẻ gãy một cách dứt khoát.

Dưới nước chuyện , Tô Liên Y vẫn nhịn mà giơ ngón cái với . Ý khen: Ngươi giỏi lắm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-49-da.html.]

Đại Hổ cầm khối đá, thoáng ngẩn vì cử chỉ giơ ngón tay cái của Tô Liên Y. ngay đó, trong lòng như nụ hoa âm thầm nở rộ, khẽ mỉm đưa khối đá cho nàng.

Tô Liên Y cầm lấy khối đá, bơi lên mặt nước leo lên bờ. Vừa đặt đá xuống đất, nàng bắt đầu vắt bớt nước quần áo. Lớp áo mỏng dính nước, nặng như mang cả nghìn cân. Bên cạnh, Đại Hổ cũng đang cúi đầu vắt áo của , nhưng trong đầu cứ lởn vởn hình ảnh đường cong mê thấy ban nãy.

Áo quần vắt phần nào, Tô Liên Y cúi xuống nhặt khối đá, thử nảy nảy trong lòng bàn tay, thấy ý, liền mỉm : “Đi thôi, xuống núi về nhà thôi.”

Vừa xong, nàng nhịn ngáp một cái, cơn buồn ngủ ập đến dữ dội. Dù nàng cũng bằng sắt, ý chí kiên cường mấy cũng đến lúc thua sức lực.

“Ừm.” Đại Hổ đáp khẽ, lập tức bước tới, lặng lẽ theo lưng Tô Liên Y xuống núi. Ánh mắt cứ đảo tới đảo lui, nhất quyết dám thẳng nàng. Trong mắt lúc , lớp áo mỏng dính chẳng khác nào… mặc!

Tô Liên Y thì chẳng mấy để tâm, dù nàng cũng cổ đại thật sự. Kiếp tuy từng mặc bikini nhưng đồ bơi thì mặc , so còn hở hang hơn bây giờ nhiều.

Lên núi dễ, xuống núi mới khó, huống hồ là sườn núi dốc um tùm cây cỏ thế .

Một tay ôm c.h.ặ.t khối đá gỡ ở hồ Tiên Thủy, tay Tô Liên Y vạch đám cỏ rậm mặt, dò dẫm men theo lối mòn. một hòn đá chân bất ngờ lăn , nàng trượt chân, đổ nhào xuống sườn dốc.

“Á——!” Tô Liên Y hét lên t.h.ả.m thiết, sợ rằng lành ít dữ nhiều. Từ độ cao lăn xuống, c.h.ế.t thì cũng què!

Ngay lúc nàng tưởng tận , cánh tay Đại Hổ phía kịp thời túm c.h.ặ.t. Nhìn bùn đá vẫn còn sạt trôi chân, sống lưng Tô Liên Y lạnh toát, một trận choáng váng nữa ập đến, đầu nặng chân nhẹ như sắp ngất.

“Có… cần đỡ ngươi ?” Đại Hổ lưỡng lự một hồi mới cất tiếng hỏi.

Tô Liên Y lắc đầu, rút tay khỏi bàn tay to như gọng kìm của : “Cảm ơn, cần, tự .”

“Ừm, ngươi .” Nói , Đại Hổ vượt lên , cẩn thận mở đường. Hắn tính nếu Tô Liên Y trượt chân, ít nhất thể kịp chắn từ phía .

Hai tiếp tục xuống núi, rón rén từng bước. Đại Hổ cũng cố chậm hết mức, mắt tuy đường nhưng khóe mắt luôn dõi về phía .

Đột nhiên, Tô Liên Y kêu lên một tiếng ch.ói tai.

“Sao thế?” Đại Hổ vội dừng bước, phắt .

Chỉ thấy Tô Liên Y đang thụp xuống đất, tay ôm lấy cổ chân, gương mặt vốn tái giờ trắng bệch như tờ giấy.

“Hình như thứ gì đó c.ắ.n, đau lắm…” là xui xẻo hết phần , hết trượt ngã giờ c.ắ.n, kiếm cái miếu nào khấn một trận mới ?

Đại Hổ lập tức liếc qua bụi cỏ bên cạnh, kịp thấy một thứ gì đen đen đang chui tọt trong.

“Là bọ cạp.”

Hắn nhanh tay gỡ giày và tất nàng , quả nhiên mắt cá chân sưng đỏ một cục.

“Không , về nhà để nó tự xẹp.”

Vừa , Tô Liên Y c.ắ.n răng lên định bước tiếp, nhưng lúc thể nàng đúng là đầy thương tích, yếu đau.

Đại Hổ nàng, ngập ngừng chốc lát kiên quyết : “Ta cõng ngươi xuống núi.”

 

 

Loading...