Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 48: Hồ nước
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:37
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Hổ khuyên Tô Liên Y nghỉ ngơi một lát. Đây là đầu tiên trong đời chủ động mở miệng khuyên ai điều gì, đúng là phá lệ, đến cả chính cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Tô Liên Y tiện từ chối tấm lòng , đành nhận lời, phòng xuống.
Thế nhưng nàng thể nào ngủ . Bao nhiêu thông tin cứ quanh quẩn trong đầu, chất chồng, tắc nghẽn, như đang ngừng tìm kiếm một lối , một cách giải quyết.
Bên ngoài phòng, Sơ Huỳnh, Tôn Cẩm và Tô Bạch lượt kéo đến. Nghe Đại Hổ rằng Tô Liên Y thức trắng suốt đêm, mới chợp mắt chút, ai nấy đều ngoan ngoãn chiếc bàn đá cạnh sân, nhỏ giọng dạy học và giảng, dám phiền.
Thấy tới đông đủ, lúc Đại Hổ mới yên tâm cầm nông cụ, lặng lẽ rời khỏi sân, đồng việc.
Sơ Huỳnh theo bóng lưng Đại Hổ đang xa dần, đôi mắt to tròn lấp lánh cũng khẽ cong thành hình trăng lưỡi liềm, ngoái đầu liếc về phía phòng của Tô Liên Y, khóe miệng nở nụ đầy ẩn ý.
“Sơ Huỳnh tỷ, ngươi gì ?” Tôn Cẩm tò mò hỏi.
“Không gì . Chúng bắt đầu buổi học hôm nay thôi.” Sơ Huỳnh thu ánh mắt , nghiêm túc giảng bài.
Nửa canh giờ trôi qua, Tô Liên Y vẫn tài nào chợp mắt nổi. Trong lòng một chuyện cứ thôi thúc nàng ngay lập tức. Nàng xoay dậy, bộ quần áo sạch sẽ, rửa mặt qua loa trong phòng đẩy cửa bước ngoài.
“Liên Y, ngươi dậy ? Ngủ thêm một lát nữa .” Sơ Huỳnh thấy Tô Liên Y bước , liền vội vàng lên tiếng.
“Liên Y tỷ, chào buổi sáng.” Tôn Cẩm cũng vội vàng dậy chào hỏi, ngoan ngoãn.
Tô Bạch thì mặt mày cau , liếc xéo Tôn Cẩm một cái. Rõ ràng Tô Liên Y là tỷ tỷ của , tên nhóc giành gọi gì chứ!
“Chào buổi sáng. Hôm nay việc ngoài, các ngươi cứ học hành chăm chỉ. Cửa phòng đóng, nếu cần gì thì cứ lấy.” Tô Liên Y dặn dò xong liền xoay rời khỏi sân, thẳng tới mảnh ruộng nhà .
Trên ruộng, dân làng thấy Tô Liên Y thì còn sợ hãi né tránh như nữa, tuy rõ vì nữ ma đầu bỗng dưng đổi.
Đại Hổ thấy Tô Liên Y đến, liền nhíu mày: “Sao ngươi tới đây?”
Tô Liên Y gật đầu: “Ta ngủ , chuyện nhờ ngươi giúp.”
Đại Hổ ngạc nhiên: “Ừm… .” Giọng điệu cũng mềm mỏng hơn nhiều.
Tô Liên Y về phía núi Tiên Thủy: “Ngươi thể đưa lên núi ? Ta xem thử nước núi Tiên Thủy khác gì so với nước thường.”
Đại Hổ do dự một chút đáp: “Ừ.” Cuối cùng cũng đồng ý, mang nông cụ giao cho phu thê Tôn gia trông giùm, dẫn Tô Liên Y lên núi.
Núi Tiên Thủy cao lắm, nhưng dốc . Mới leo chừng hai mươi mét thì hết đường, chỉ còn cách vạch cỏ rậm mà tiếp.
Đại Hổ nhanh, rõ ràng quen đường, chắc hẳn thường xuyên lên núi. Tô Liên Y cố gắng theo , âm thầm c.ắ.n răng chịu đựng, tụt .
Loáng thoáng thấy tiếng nước chảy, Tô Liên Y đoán chắc gần đến hồ Tiên Thủy.
Quả nhiên, chỉ thêm vài mét, xuyên qua tán lá xanh mướt, cảnh vật bỗng mở mắt. Giữa núi rừng một dòng suối nhỏ đổ xuống từ cao, gom thành một hồ nước. Nước hồ trong vắt, cá, sâu đến mức thấy đáy. Kỳ lạ là nước từ suối chảy đầm nhưng hề tràn , như thể bao nhiêu nước cũng đáy đầm hút hết.
Tô Liên Y xuống bên bờ hồ, thò tay khuấy nhẹ mặt nước. Nàng đoán đáy đầm chắc thông với mạch nước ngầm nào đó, nên nước từ núi cứ thế chảy xuống qua đường ngầm, tràn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-48-ho-nuoc.html.]
Nàng vốc hai tay đầy nước, nhấp vài ngụm, cẩn thận nếm thử nhưng vẫn thấy gì đặc biệt. Đang khó hiểu, nàng bỗng nhớ điều gì đó, thuận miệng hỏi: “Mỗi tối đều thấy ngươi ngoài tắm, ngươi tắm ở ?
Đại Hổ đưa tay chỉ thẳng hồ nước: “Ở đây.”
“…” Tô Liên Y lập tức tái mặt, hai tay đang vốc nước bỗng thả , “roạt” một tiếng, nước ào xuống hồ.
Dù rõ nước luôn luân chuyển, từ suối đổ xuống ngấm , nhưng nghĩ tới cảnh Đại Hổ trần truồng tắm trong đây, còn thì uống nước đó… Tô Liên Y vẫn cảm thấy ghê ghê.
Đại Hổ sắc mặt nàng, liếc qua là đoán nàng đang nghĩ gì, liền nổi hứng trêu chọc: “Thỉnh thoảng cũng… tiện thể luôn ở đây.”
“…” Tô Liên Y ho khan mấy tiếng, mặt càng tái hơn, vội phắt dậy, lùi nửa bước, đôi mày liễu nhíu c.h.ặ.t: “Nước là nước chảy tuần … từ núi liên tục đổ xuống, đáy lối thoát… cho nên… đầm chắc chắn còn… ừm… cái đó của ngươi , nước vẫn là nước mới!
Nàng cố vẻ bình tĩnh giải thích, mà là đang giải thích cho Đại Hổ tự trấn an .
Khóe môi Đại Hổ cong lên, vẻ mặt như đang hưởng thụ bầu khí trong lành núi.
Phải mất một lúc lâu, Tô Liên Y mới nén cảm giác khó chịu trong dày. Tuy Tô Hạo hết bí quyết nấu rượu cho nàng, nhưng từng ám chỉ rằng dòng suối núi chính là chìa khóa quan trọng trong công thức.
Vậy mà khi nếm thử, nàng chẳng cảm nhận điểm gì khác biệt giữa nước suối và nước giếng thông thường. Kỳ lạ, thật quá kỳ lạ.
Nàng nếm nữa, nhưng câu ban nãy của Đại Hổ cứ văng vẳng trong đầu như cái bóng, khiến nàng dám uống tiếp.
Thấy Tô Liên Y dám uống nước trong đầm mà chạy chỗ dòng suối đổ xuống để hứng nước uống, Đại Hổ lưng , cuối cùng cũng nhịn mà bật . Tiếng sảng khoái vang vọng khắp núi rừng.
Tô Liên Y trừng mắt lườm một cái, ánh mắt như ăn tươi nuốt sống. Cái tên , đúng là nham hiểm ranh ma!
Thời gian một chén trôi qua, Tô Liên Y vẫn tìm điều gì cụ thể, nhưng trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ. Chẳng lẽ… là cái đầm vấn đề?
Nàng thụp xuống, đưa tay sờ thử thành đầm, quả nhiên là đá. Chẳng lẽ chính loại đá chứa một chất gì đó, ngấm dần nước, nhiệt độ thường thì phát hiện , nhưng một khi gia nhiệt lên men sẽ xảy phản ứng hóa học, từ đó đổi hương vị rượu?
Nghĩ đến đây, Tô Liên Y sang hỏi: “Đại Hổ, ngươi thể xuống nước thử một chút ?”
Đại Hổ thấy trêu chọc Tô Liên Y thú vị quá, nên cố ý giọng trêu ghẹo: “Sao? Muốn tận mắt xem đàn ông tắm ?”
Tô Liên Y trừng mắt lườm , định cãi , nhưng nghĩ , để xuống nước chi bằng tự xuống cho chắc, vì chỉ nàng mới rõ cần quan sát gì.
Vốn là là , ý lóe lên, chỉ một tiếng “tõm” giòn tan. Tô Liên Y lao xuống nước, động tác nhảy mắt, lặn hẳn xuống đáy đầm để xem kỹ thành đá bên trong.
Đại Hổ giật hoảng hốt. Hắn lập tức hối hận, câu đùa ban nãy quả thực phần quá trớn, vô lễ, con gái nhà lành nào chịu kiểu trêu ghẹo ? nàng nhảy xuống nước thế , chẳng lẽ nghĩ quẩn tự vẫn !?
Không dám chần chừ, cũng vội nhảy “ùm” xuống theo.
Dưới nước, Tô Liên Y đang nín thở, chăm chú quan sát thành đá trong lòng đầm. Bất ngờ, một cánh tay rắn chắc vòng qua eo nàng, mạnh mẽ kéo nàng trồi lên mặt nước. Tô Liên Y hoảng hốt, theo phản xạ há miệng định kêu lên, nhưng quên mất đang ở nước. Dòng nước trong mát lập tức tràn miệng, chảy ngược lên mũi, khiến nàng sặc sụa, mắt tối sầm .
Ngay khoảnh khắc khi mất ý thức, Tô Liên Y chỉ : nàng bơi, đừng kéo nàng lên mà!