Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 44: Cách giải quyết
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:33
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hạo ngẩng đầu lên, giật kinh ngạc: “Liên Y, … gầy thế ? Dạo sống ? Hết tiền tiêu ? Cần bao nhiêu?”
Vừa nãy Tô Hạo vẫn còn chìm trong cú sốc nặng nề nên để ý. Bây giờ mới kỹ bộ dạng .
Tô Liên Y dở dở , chẳng lẽ gầy thì ? trong lòng khỏi cảm động. Tô Hạo quả thực thương hết mực, dù thể hại thê t.h.ả.m vẫn lo tiền tiêu .
“Ca đừng lo, dạo sống . Chuyện xưởng rượu rốt cuộc là , ca kể rõ cho .”
Tô Hạo thở dài: “Ta cũng rõ. Lý phủ mua rượu nhà hơn chục năm nay, bọn họ cần rượu, đưa rượu, từng xảy sai sót gì. Thế mà Lý phủ đến báo, từ nay khỏi đưa nữa… chuyện … hề dấu hiệu gì , haizz…”
Nghe , tim Liên Y như chùng xuống, trong đầu gào thét: Không sai, tám phần là do !
Nếu rượu nhà họ vấn đề, quản sự Lý phủ xông tới đập bàn hỏi tội từ lâu, chuyện nhẫn nhịn cho qua? Còn nếu ông chủ Lý phủ chán uống rượu , thì ban ngày thông báo hoặc khi nhận rượu từ chối cũng , cần gì đêm hôm gấp gáp báo tin?
Nghĩ thì nghĩ , nhưng ngoài mặt Tô Liên Y vẫn bình tĩnh như : “Ca đừng lo quá. Chắc chắn hiểu lầm ở đây, sẽ lên huyện hỏi thử Lý phủ xem . Ca ở nhà nghỉ ngơi .”
Nói dứt, gia đinh bưng bát t.h.u.ố.c xổ tới. Tô Liên Y đón lấy, dịu giọng: “Ca, uống một chút . Chút nữa lẽ chạy nhà xí vài , nhưng thể hạ bớt hỏa độc trong . Ca tuyệt đối ngã bệnh!”
Tô Hạo gật gù, đột nhiên quật cường: “Liên Y, ngươi đúng! Chúng thể chờ c.h.ế.t ! Ta đích đến Lý phủ gặp lão gia, hỏi cho lẽ!”
Nói phắt dậy toan bước ngoài, nhưng Tô Liên Y nhanh tay kéo .
Nàng đỡ ca ca xuống ghế, nhét bát t.h.u.ố.c tay: “Ca, chuyện thể hấp tấp. Binh pháp dạy: , trăm trận trăm thắng. Tuyệt đối kinh động Lý phủ lúc . Ta sẽ dò hỏi , về bàn bạc với ca.”
Tô Hạo ngây !
Nhị Tô Liên Y nuôi từ bé, một chữ bẻ đôi còn , tính tình nóng nảy, gì chuyện chững chạc, kiên nhẫn phân tích rõ ràng thế ? Vậy mà giờ từng câu từng chữ chắc chắn, mạch lạc, còn thấy đáng tin hơn !
“Liên Y… ngươi thật ?” Hắn vẫn bán tín bán nghi.
“Ca cứ yên tâm. Dù ca gặp lão gia Lý phủ cũng chờ sáng mai. Ta chỉ ngóng, dám manh động. Chuyện gì cũng sẽ về bàn với ca. tiên, ca giữ sức khỏe , uống t.h.u.ố.c nghỉ cho ngon giấc.”
Nói tự tay đỡ bát t.h.u.ố.c, giục ca ca uống cạn.
“Đêm nay ca sẽ khổ một chút, nhưng đến nửa đêm thể uống t.h.u.ố.c cầm .”
Thuốc xổ để hạ hỏa? Tô Hạo từ đến giờ bao giờ, nhưng vẫn ngoan ngoãn uống cạn.
“Ca, ca cứ nghỉ ngơi . Ta về ngay.” Nói dứt lời, Tô Liên Y cửa.
Vừa lúc , giọng mắng xé họng vang lên:
“Tô Liên Y, con mặt dày ! Rõ ràng gả mà còn bám lấy nhị công t.ử Lý phủ! Bây giờ hại ca ngươi nông nỗi , còn mặt mũi chạy gặp nữa! Ngươi còn hổ hả?”
Tiếng c.h.ử.i của Giang thị kèm theo tiếng mà ch.ói tai cả đêm.
Tô Liên Y dừng bước, lạnh lùng liếc qua Giang thị: “Sao ngươi đến Lý phủ là để gặp Nhị thiếu gia Lý gia?”
Giọng băng lạnh, mang chút cảm xúc nào, nhưng khiến rùng nổi da gà.
Giang thị thường ngày cũng thuộc loại đanh đá, vì Tô Hạo cứ liên tục đổ tiền nhà mà cãi bao nhiêu : “Sao ? Ngoài , cả thôn Tô gia, cả huyện Vọng Nhạc ai mà ? Nếu vì con tiện nhân hổ như ngươi, nhà chúng đắc tội với Lý phủ ? Một mối ăn đang yên đang lành…”
Chưa kịp để Giang thị mắng xong, Tô Liên Y ngắt lời: “Ta còn gì, ngươi vội kết luận , sớm quá ? Nếu ngươi tài tương lai, thử đoán xem vì Lý phủ lấy rượu nhà Tô gia nữa, đoán thì nhất im miệng . Đàn bà tóc dài kiến thức ngắn thì nên ở yên trong nhà, đập đùi lóc chẳng giải quyết gì, chỉ thêm chuyện, ngươi còn thấy Tô gia chúng đủ loạn ?”
Lời Liên Y chậm rãi, giọng đều đều, gắt cũng cãi, nhưng khiến Giang thị đỏ bừng mặt.
“Ngươi… cần gì ? Ta…” Giang thị định vặc cãi tay đôi, nhưng Tô Liên Y lộ vẻ mất kiên nhẫn.
“Ta rảnh cãi với ngươi. Ngươi cũng lớn tuổi , nên cái gì quan trọng hơn cái gì.”
Nói xong chẳng buồn để ý tới Giang thị nữa, Tô Liên Y thẳng thừng bước khỏi cổng nhà. Đến cửa, nàng dừng , đầu :
“Chăm sóc ca ca cho t.ử tế. Nếu ca ca đau đầu sốt nhẹ gì, món nợ sẽ tính lên đầu ngươi, đến lúc đó ngại dùng bạo lực để giải quyết.”
Cãi thì Giang thị chẳng sợ ai, nhưng Tô Liên Y dọa “dùng bạo lực” thì thật sự sợ. Tô Liên Y mà đ.á.n.h thì liều mạng, đàn ông còn đối thủ, huống chi là bà .
Trong sân, ngoài Tô Hạo , những khác đều mặt. Ai nấy trợn mắt há miệng Tô Liên Y đối đáp từng câu một với Giang thị, ngoài chấn kinh thì chỉ còn kinh ngạc.
Mọi đều sững sờ, chỉ một cạnh tủm tỉm, đó là Sơ Huỳnh.
Tô Liên Y tới bên Sơ Huỳnh: “Ta lên huyện thành việc, bao giờ mới về. Ngươi đừng bướng bỉnh theo, đang m.a.n.g t.h.a.i nên thức khuya.”
Sơ Huỳnh lập tức ngoan ngoãn gật đầu: “Mấy chuyện hiểu mà, để hai phu xe đưa về là , ngươi cứ yên tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-44-cach-giai-quyet.html.]
Xe lừa của Mã lão đầu dừng sẵn cổng, Tô Liên Y nhẹ nhàng nhảy lên xe: “Mã đại thúc, đêm nay phiền ngươi vất vả, chở lên huyện thành nhé.”
“Được, thành vấn đề.” Mã lão đầu vội vã trèo lên, bánh xe lăn nhanh, xe lừa lập tức rời .
Xe lừa khuất , hai phu xe trong sân mới thở phào nhẹ nhõm. Khi nãy khí thế của Tô Liên Y đè ép đến nỗi dám thở mạnh, gì cũng dám .
“Vừa nãy… là Tô Liên Y ?” Một còn sững sờ.
“Chắc… chắc là , nhưng… cứ thấy giống chút nào.” Người theo bóng xe lừa xa dần, lẩm bẩm.
Giang thị thấy xe lừa mất hút, lúc mới dám chỉ tay mắng vài câu, khiến hai phu xe trợn mắt lườm lưng.
Xe lừa chạy vun v.út, Liên Y trong thùng xe trầm ngâm suy nghĩ. Một lúc lâu , nàng bước cạnh Mã lão đầu: “Mã đại thúc, ngươi chở rượu lên Lý phủ nhiều , ai quen ở đó ?”
Mã lão đầu nghĩ một lát: “Có đấy, lão Vương coi cửa Lý gia quen lắm. Nhiều khi giao rượu xong còn uống với lão đôi chén. chuyện thì chắc lão cũng chẳng …”
Tô Liên Y khẽ gật đầu, nàng cũng trông mong một lão gác cổng thể chuyện nội tình gì: “Không , lát nữa dẫn gặp ông là .”
“Được, Liên Y, ngươi cứ , lão Mã gì thì nhất định cho bằng .”
Không hiểu , ông chỉ cảm thấy Tô Liên Y đáng tin cậy.
“Ừm, cảm ơn ngươi.”
Tô Liên Y xong, chui trong thùng xe, thêm câu nào, xe lừa cứ thế lặng lẽ chạy huyện thành.
Huyện thành của nước Loan quốc tuy rộng lớn, nhưng dĩ nhiên sánh nổi những thành thị phồn hoa thực thụ. Thành cũng lính gác cổng, nhưng cấm giờ giới nghiêm, xe lừa chỉ cần qua trạm kiểm tra của lính canh là thành, chạy thẳng đến cửa Lý phủ.
Tối nay, trực gác ở cửa chính là lão Vương. Thấy Mã lão đầu chạy xe tới giữa đêm thế , lão lấy kinh ngạc, tin Lý phủ còn nhập rượu của lò rượu Tô gia nữa, càng sửng sốt hơn.
Mã lão đầu chuyện với lão Vương, Tô Liên Y chỉ lặng lẽ bên , xen nửa câu, nhưng hàng mày khẽ nhíu càng lúc càng c.h.ặ.t.
“Lão Mã , lão Vương giúp ngươi, mà thật sự giúp nổi. Thường ngày đám hạ nhân thấp kém bọn gì gặp các chủ t.ử, càng họ lệnh vì chuyện gì.”
Lão Vương thành khẩn, mặt lộ rõ vẻ bất lực.
Quả thực, là chủ t.ử thì nào chuyện qua cửa ?
Tô Liên Y bỗng cất lời, vẫn giọng điệu thong thả như thường:
“Vương thúc, ngươi cách nào tìm Lưu ma ma ?”
Mã lão đầu , lập tức nhớ chuyện khi , bừng tỉnh ngộ: , Liên Y còn chút giao tình với Lưu ma ma .
“Ngươi đây là…?”
Lão Vương lúc mới để ý cô nương cạnh Mã lão đầu. Khi nãy tối vội vàng, giờ mới kịp kỹ, khỏi thầm tán thưởng. Đây là tiểu thư nhà ai mà khí chất đoan trang, dáng vẻ phúc hậu, mày ngài mắt phượng, váy áo màu biếc may khéo ôm , vải cũng là hàng quý, trông chính là kiểu tiểu thư khuê các đích thực. Mã lão đầu cùng nhân vật thế ?
Mã lão đầu : “Đây là Liên Y đấy, lão Vương ông cũng từng gặp mà, quên nhanh ?”
Nói thì , nhưng trong lòng lão hiểu rõ sự kinh ngạc của lão Vương. Đừng lão Vương, ngay cả chính lão, tận mắt chứng kiến Liên Y đổi như hôm nay, cũng khỏi sững sờ.
“Tô Liên Y?!”
Lão Vương càng thêm sững sờ, tròn mắt Tô Liên Y chằm chằm.
Tô Liên Y bất đắc dĩ thở một :
“Vương thúc, giờ lúc để bàn chuyện là ai. Ngươi thể nhờ tìm Lưu ma ma giúp ?”
“Liên Y cô nương, giờ nửa đêm , đám nha cũng ngủ cả , giờ tìm Lưu ma ma chứ?” Lão Vương lúng túng .
Tô Liên Y khẽ mỉm : “Chuyện dễ thôi.”
Nói đoạn, nàng thò tay áo, móc mấy chục đồng tiền, dúi luôn tay lão Vương:
“Nhờ mấy nha đang trực đêm tìm Lưu ma ma giúp , chỉ Tô Liên Y tìm, tiền coi như chút công vất vả.”
Việc gì thể dùng tiền giải quyết, đều việc lớn.