Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 43: Tô Hạo

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:32
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý gia mua rượu của xưởng Tô gia nữa!? Tô Liên Y cũng kinh ngạc kém!

Xưởng rượu Tô gia vốn chỉ là một xưởng nhỏ dạng gia truyền, tính cả Mã lão đầu cũng chỉ thuê ba , bình thường ngay cả ông chủ là Tô Hạo cũng tự tay . Công thức ủ rượu là bí truyền của tổ tiên để , nước dùng để nấu lấy từ suối trong núi Tiên Thủy, ba đều phân công rõ ràng: Mã lão đầu lo đ.á.n.h xe, hai gánh nước từ núi về, còn ông chủ Tô Hạo tự ủ rượu.

Vì thế, rượu Tô gia lúc nào cũng đắt hơn rượu thường, phần lớn đều bán cho khách quen, mà khách mua nhiều nhất chính là phủ Lý gia.

Giờ phủ Lý gia đột nhiên mua nữa, chẳng sẽ rối tung cả lên ?

“Sơ Huỳnh, ngươi cứ về nghỉ , tới xưởng rượu một chuyến.” Tô Liên Y thậm chí còn chẳng kịp áo, lập tức nhảy lên xe lừa của Mã lão đầu chuẩn .

“Ta cũng ! Cho theo với!” Sơ Huỳnh chịu, bình thường ở nhà một chán c.h.ế.t, giờ cuối cùng cũng cho nàng bám theo, nàng chịu bỏ lỡ.

Tô Liên Y bất đắc dĩ: “Nghe , tẩu t.ử giờ đang phát điên, mà tới kiểu gì cũng ăn đòn, ngươi đang mang thai, lỡ chuyện gì thì ?”

Tô Liên Y thì thôi, càng khiến Sơ Huỳnh sốt ruột hơn: “Không ! Ta ! Ta bảo vệ ngươi, Liên Y là , thể để ngươi đ.á.n.h chứ!” Vừa chẳng thèm để ý cái bụng bầu, loay hoay leo ngay lên xe lừa.

Tô Liên Y chỉ lắc đầu, vội đỡ nàng lên: “Được , chịu thua ngươi! ngươi hứa với , lát nữa chỉ xa , gần. Cái t.h.a.i trong bụng quan trọng hơn, đừng bướng bỉnh.”

Sơ Huỳnh quen ở cạnh Tô Liên Y từ lâu, Tô Liên Y hiểu quá rõ tính nàng : Bề ngoài thì mềm yếu, yếu đuối, chứ một khi cứng đầu lên thì mấy con ngựa cũng kéo nổi.

Nếu giờ cho theo, kiểu gì nàng cũng lén chạy tới, chi bằng để ở bên cạnh mà trông cho chắc.

“Vâng, hứa mà!” Sơ Huỳnh ngoan ngoãn gật đầu chắc chắn.

Mã lão đầu thấy hai yên, liền giục xe lừa phóng thẳng về phía xưởng rượu Tô gia.

Lúc trời tối đen như mực, cả làng yên ắng, dân làng chìm sâu trong giấc ngủ.

Xe lừa chạy xóc nảy lên, Tô Liên Y vội lôi tấm chăn cũ trong thùng xe , kê thêm cho Sơ Huỳnh cho êm, trong lòng thì rối như tơ vò.

Nàng chỉ thấy áy náy vì xưởng rượu vạ lây vì , mà càng thấy khó hiểu: khi 'nguyên chủ' ngày nào cũng bám lấy nhị công t.ử Lý phủ thì chẳng ai cắt rượu, giờ nàng tránh xa Lý phủ hơn tháng , tự dưng lệnh tạm dừng như thế .

Chuyện chỉ hai khả năng: Một là việc Lý phủ ngừng lấy rượu liên quan đến nàng, nguyên nhân khác. Hai là nhị công t.ử Lý gia giận nàng, bèn mượn tay cha ngưng mua rượu để trừng phạt. nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy vô lý, chỗ nào cũng mâu thuẫn.

Xe lừa còn đến xưởng, tiếng đàn bà gào từ xa, tiếng xé gan xé ruột vang lên giữa đêm vắng càng thêm ch.ói tai.

“Đến đấy.” Mã lão đầu chút lúng túng, Tô Liên Y, ánh mắt đầy lo lắng.

“Vâng, phiền Mã đại thúc .” Tô Liên Y thoăn thoắt nhảy xuống xe, động tác dứt khoát, đỡ Sơ Huỳnh đang lách bụng bầu xuống xe. Sơ Huỳnh tươi như chẳng hề gì to tát, cứ như đây chỉ là chuyện vặt.

“Nhớ kỹ, lát nữa ngươi xa , đứa nhỏ trong bụng quan trọng nhất, đừng bướng bỉnh!” Giọng Tô Liên Y bỗng lạnh băng, nghiêm khắc, còn chút dịu dàng thường ngày.

“Ừ, .” Thấy Sơ Huỳnh cũng nghiêm túc, Sơ Huỳnh vội thu nụ , đưa tay ôm bụng, bộ ngoan ngoãn.

Tô Liên Y khẽ gật đầu, đầu tiên bước sân.

Đây là đầu tiên Tô Liên Y tới xưởng rượu Tô gia, cũng chính là nhà của đại ca Tô Hạo. Trước nàng từng tới thăm, nhưng bao giờ nghĩ sẽ đến vì lý do khó xử thế .

Trong sân đèn đuốc sáng trưng, mùi rượu nồng nặc khắp nơi, đất còn vỡ một vò rượu, hai công đang cúi đầu quét dọn mảnh vỡ. Giữa sân, một phụ nữ trẻ tuổi phệt đất, tóc tai bù xù, chẳng còn chút dáng dấp đoan trang, đ.ấ.m đùi gào như điên.

“Ôi ông trời ơi, sống thế mà sống nổi! Giang Bích Lâm cứ tưởng gả về đây sẽ ngày lành tháng , ai ngờ rơi cái nhà lũ lưu manh, một đám sói hoang, bao nhiêu cũng đủ ăn! Tiền vốn ít ỏi nuôi sống cái nhà , cuối cùng cũng con lưu manh Tô Liên Y phá nát ! Sống thế sống nổi...!” Vừa rên rỉ, to mà nước mắt thì chảy chẳng bao nhiêu.

Tô Liên Y ban đầu còn định khuyên đại tẩu bớt giận, nhưng những lời xong, cảm giác áy náy trong lòng lập tức tan biến sạch sẽ, đó là cơn giận bùng lên.

Nàng suýt chút nữa mắng ngay, nhưng nghĩ đến đây là thê t.ử của đại ca Tô Hạo, nhớ lời xưa “nể mặt Phật chứ nể mặt sư”, nàng đành nuốt cơn giận xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-43-to-hao.html.]

Trên chiếc ghế gỗ cũ ở góc sân, một đàn ông cúi gập lưng, hai tay chống lên đầu gối, mặt thì vùi sâu lòng bàn tay, cả toát nỗi tuyệt vọng đến nhói lòng.

Người đó gầy gò, ánh đèn lộ rõ làn da sạm nắng, dáng cao lớn hao hao Tô Phong. Không cần hỏi cũng , đó chính là đại ca Tô Hạo.

Một nữa, trong lòng Tô Liên Y dấy lên nỗi day dứt.

Nghe Mã lão đầu kể, dù Tô Phong, Tô Bạch và cả 'nguyên chủ' thỉnh thoảng gây chuyện, nhưng cũng đến mức cướp bóc dân lành, chi phí sinh hoạt phần lớn vẫn là dựa đồng tiền Tô Hạo kiếm về.

Chỉ một cái sân, vài cái chum rượu, và đôi tay lao động vất vả... Vậy mà Tô Hạo lụng vất vả, lo chu cấp cho cha già, . Tô Hạo quả thực là đàn ông trách nhiệm, đáng để Tô Liên Y kính trọng từ tận đáy lòng.

“Ca, tới .” Một tiếng “ca” , Tô Liên Y gọi từ tâm phục khẩu phục.

Tô Hạo khẽ run , như đang đấu tranh với chính , chầm chậm buông tay, để lộ gương mặt phong sương nét mệt mỏi.

“Liên Y, tới .”

Tô Hạo giống như Tô Phong hồi trẻ, trai, rắn rỏi, đôi mày rậm, sống mũi cao, mắt to, hình cao lớn cường tráng, da đen giòn như gió sương dãi dầu. Mới ngoài hai mươi mà ánh mắt nhuốm vẻ từng trải như đàn ông bốn mươi, đủ thấy gánh nặng cuộc đời đè nặng lên vai chừng nào.

“Con chổi , còn đường vác mặt về ? Mày hại cái nhà tan nát đấy!” Giang thị thấy Tô Liên Y bước , lập tức định lao tới c.h.ử.i bới, nhưng nhớ đến chuyện Tô Liên Y nổi tiếng đ.á.n.h giỏi, sợ đến mức khựng , ngã phệt xuống đất, tiếp tục vỗ đùi rống.

“Sống thế chịu nổi! Ta bỏ phu quân! Ta bỏ phu quân!”

Vì tiếng om sòm mà lông mày Tô Hạo vốn nhíu c.h.ặ.t càng siết c.h.ặ.t hơn, vẻ mệt mỏi càng hằn rõ mặt.

“Đại tẩu, vì cho chính , khuyên tẩu nhất im cái miệng .” Tô Liên Y liếc Giang thị, giọng lạnh như băng. “Muốn bỏ phu quân thì cứ yên lặng mà bỏ. Còn nếu còn dám gào nữa, ca mà ngã quỵ thật, đến lúc đó tẩu bỏ cũng chẳng kịp, chỉ còn nước thành góa phụ thôi!”

Tô Liên Y như tiếng sấm giữa trời quang, khiến Giang thị á khẩu, há mồm mấy cũng nổi một câu.

Nàng buồn quan tâm nữa, bước tới đỡ Tô Hạo: “Ca, đêm khuya sương lạnh, gì thì nhà hẵng .”

Tô Hạo gật đầu chậm rãi, dậy, nhưng chân bước loạng choạng suýt ngã, may mà Tô Liên Y kịp đỡ cánh tay.

“Còn đó gì? Mau đây đỡ ca nhà!” Tô Liên Y lạnh giọng quát hai . Nàng sớm thấy ca vấn đề, nhưng ngờ nghiêm trọng tới .

Hai vội vàng xúm , dìu Tô Hạo trong, để lên ghế. Tô Liên Y cũng nhanh chân theo, đỡ lấy vội bấm huyệt nhân trung: “Ca, đừng nghĩ ngợi gì nữa! Chuyện gì cũng cách giải quyết, ở đây thì thứ đều sẽ . Ca bình tĩnh, đừng tự kiệt quệ!”

Nói thật , nàng cũng đầu đuôi , nhưng lời để ca yên lòng, bằng Tô Hạo mà còn lo nghĩ thêm nữa, chỉ e bệnh còn nặng hơn.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, sắc mặt Tô Hạo tái xanh, môi bầm tím, hai mắt đầy tia m.á.u, chỉ dậy thôi choáng váng, rõ ràng là lửa giận công tâm!

“Ngoài vườn còn sót chút đại hoàng, hoàng liên kim ngân hoa ? Mau mang cho , lấy t.h.u.ố.c thanh hỏa hạ nhiệt cho ca !” Tô Liên Y day huyệt nhân trung lệnh cho hai , giọng dồn dập.

“Hết... hết ...” Hai lắc đầu, trong lòng càng sợ hãi: Trước giờ ai chẳng bảo nữ ma đầu Tô Liên Y chỉ gây chuyện, thế mà nay thấy nàng bình tĩnh, trầm , cũng chắc như đinh đóng cột. Thật sự vẫn là nàng ? Hay là kẻ giả mạo?

“Thế t.h.u.ố.c xổ thì ? Thuốc xổ chắc vẫn còn chứ!” Tô Liên Y cau mày hỏi gấp.

“Có! Thuốc xổ !” Hai lập tức gật đầu.

“Vậy mau pha cho ca uống! Nhanh lên! Đừng pha đặc quá, loãng thôi!”

Hai cuống quýt chạy theo lời nàng, chính họ cũng chẳng kịp nhận nàng răm rắp như .

Tô Liên Y cũng chẳng nghĩ nhiều. Việc quan trọng nhất bây giờ là hạ hỏa cho ca, tuyệt đối thể để cơn giận bốc lên nữa, bằng chắc chắn sẽ đổ bệnh nặng.

“Ca, rốt cuộc xảy chuyện gì? Ca kể chi tiết cho xem, gì thì cùng nghĩ cách. Nếu thật sự là do , Tô Liên Y cho dù cầm roi nhận tội cũng sẽ tự tới phủ Lý gia xin , tuyệt đối để mất xưởng rượu của chúng !”

 

 

Loading...