Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 41: Dạy học
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Bạch ngờ , nhị tỷ của mặt bảo vệ cái tên “cóc ghẻ” như thế. Hồi , cái biệt danh “cóc ghẻ” cũng chính miệng nhị tỷ đặt cho .
Đại Hổ là “cóc ghẻ”, thì thịt ngỗng tự nhiên chính là nhị tỷ Tô Liên Y, dù con ngỗng béo một chút.
“Gọi là tỷ phu .” Tô Liên Y siết mạnh tay, véo tai Tô Bạch thương tiếc.
“Á á á… đau… tỷ ơi, , gọi thì gọi, tỷ phu… tỷ ơi, gọi , tha cho !” Tô Bạch vội vàng chịu thua, dù gọi là gì cũng là tỷ tỷ định đoạt, “cóc ghẻ” “tỷ phu” thì cũng thế thôi.
Tô Liên Y thấy Tô Bạch ngoan ngoãn đổi giọng, mới buông cái tai to tròn của , ánh mắt liếc về phía bóng lưng Đại Hổ.
Lờ mờ thấy cơ lưng căng cứng của Đại Hổ chậm rãi thả lỏng, mãi đến khi bước hẳn trong nhà, nàng mới khẽ thở phào.
“Tỷ cái kiểu ngông nghênh của , tức c.h.ế.t !” Tô Bạch xắn tay áo, bộ dạng hùng hổ như sắp nhào tới liều mạng với Đại Hổ.
Tô Liên Y dở dở , lườm một cái, giọng thấp xuống: “Đừng mà chọc , ngươi đ.á.n.h .”
Tô Bạch kẻ ngốc, nghĩ đến cái hình đầy cơ bắp của Đại Hổ ban nãy, liền ỉu xìu, chỉ còn tức tối nuốt giận.
Tô Phong ngoài chuyện từ đầu đến cuối, trong đầu vẫn quanh quẩn nỗi buồn ban nãy, lặng lẽ sân bệt lên tảng đá to, trông như mất hồn.
Tô Liên Y cầm lấy miếng thịt trong tay Tô Bạch: “Tam , là tỷ ngươi, bao giờ hại ngươi. Nghe lời , tuyệt đối đừng chọc Đại Hổ.”
Tô Bạch gật đầu lia lịa: “Đương nhiên, từ bé lời tỷ, bao giờ cãi mà.”
“Vậy thì .” Tô Liên Y gật đầu, xách thịt bếp, thoăn thoắt rửa rau, cắt thịt, vo gạo nấu cơm. Thò đầu dặn: “Tô Bạch, gọi Hoàng thị sang ăn cơm.”
Tô Bạch ngạc nhiên: “Cái góa phụ á? Từ bao giờ ngươi thiết với nàng ?”
“Đừng mở miệng là ‘góa phụ’! Về gọi là Hoàng Sơ Huỳnh tỷ, nàng còn dạy chữ cho ngươi. Đừng hỗn!” Thấy Tô Bạch kinh ngạc bĩu môi, Tô Liên Y trừng mắt dọa cho cụp tai, đành lóc cóc mời .
Năm , sáu món mặn một món canh, bữa cơm coi như khá thịnh soạn.
Hoàng Sơ Huỳnh vốn đầu ăn cơm ở nhà Tô Liên Y. Nàng sang ăn chực, chẳng vì nghèo đến mức mua nổi thức ăn, mà vì cảm thấy cơm Tô Liên Y nấu hợp miệng. Nhiều đưa tiền cơm nhưng Tô Liên Y đều từ chối, Hoàng Sơ Huỳnh mới góa chồng, tiền bạc giữ phần lớn là tải sản phu quân để , còn để dành nuôi con .
Cơm xong, cha con Tô Phong về nhà , chỉ còn Hoàng Sơ Huỳnh ở giúp Tô Liên Y dọn dẹp. Bụng nàng lúc lớn lắm, dù Tô Liên Y ngăn mấy , nàng vẫn cứ cố vài việc nhẹ tay.
…
Một đêm trôi qua, ngày hôm đến.
Tờ mờ, Hoàng Sơ Huỳnh mặt ăn sáng, cũng là do Tô Liên Y dặn.
Vì cô nàng tính ngốc nghếch, chẳng tự chăm sóc bản , quên bữa, Tô Liên Y cho dù thương thì cũng lo cho đứa nhỏ trong bụng nàng , nên ép ăn bằng .
Bữa sáng còn xong, Tôn Cẩm tới.
“Liên Y tỷ, tới đây.” Tôn Cẩm còn nhỏ, đầu thấy Đại Hổ và Hoàng Sơ Huỳnh nên thẹn thùng dám thẳng.
Tô Liên Y vội đặt bát xuống, dịu giọng: “Đã ăn sáng ? Chưa ăn thì ăn cùng luôn nhé.” Nàng ngờ Tôn Cẩm tới sớm thế, đủ đứa trẻ khao khát học chữ đến mức nào.
“Liên Y tỷ, ăn . Nương bảo mang cái tới cho tỷ.” Cậu bé đưa chiếc giỏ cho Tô Liên Y, bên trong đựng đầy trái cây và rau tươi.
Tôn gia ngày càng khó khăn, chẳng kham nổi một cắc bạc, nên Ngô thị xoay đủ cách, lo lấy chút đồ ăn ngon mang tới cho Tôn Cẩm mang đến, coi như đáp lễ.
Sáng sớm, Sơ Huỳnh cũng khỏi phòng, mắt cong cong, hỏi Tô Liên Y: “Đứa nhỏ là Tôn Cẩm mà ngươi từng nhắc ?”
“Ừ, đúng là nó đó.” Tô Liên Y mỉm , giới thiệu hai . “Cẩm nhi, đây là lão sư dạy chữ cho ngươi , gọi là Sơ Huỳnh tỷ tỷ .”
“Sơ Huỳnh tỷ tỷ.” Tôn Cẩm vội cúi đầu hành lễ, đầy vẻ ơn. Đối với một đứa con nhà nghèo như bé, học cứ như mơ giữa ban ngày.
Tô Liên Y bảo Tôn Cẩm tự sân chơi, còn với Sơ Huỳnh thì trở phòng tiếp tục ăn sáng. Không ngờ đứa nhỏ tự động cúi nhổ cỏ, đôi tay nhỏ xíu nhưng việc chăm chỉ, chẳng mấy chốc nhổ sạch mấy đám cỏ dại mới nhú.
“Cẩm Nhi ngoan thật đấy.” Sơ Huỳnh bóng dáng nó qua cửa sổ, tiếc lời khen.
Tô Liên Y cũng gật đầu:”Ừ, đứa trẻ ngoan thế mà học chữ thì phí cả một đời.”
Hai ăn tấm tắc, chẳng ai để ý tới Đại Hổ vẫn ngây Tô Liên Y, lông mày chau , vẻ ngạc nhiên trong mắt càng lúc càng rõ.
Hắn nghĩ mãi cũng hiểu nổi: Rốt cuộc nàng là Tô Liên Y ? Nếu đúng là nàng, thì tính tình đổi ch.óng mặt như ? Mà nếu , thì giả kẻ lêu lổng để việc , nàng rốt cuộc gì?
Hắn nghi ngờ lòng của nàng, chỉ hiếu kỳ về ý định ban đầu. Không ít định mở miệng hỏi cho rõ, nhưng sợ vặn ngược phận của , đành nuốt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-41-day-hoc.html.]
Bây giờ, ngoài việc thành nhiệm vụ gia tộc giao, hễ rảnh rỗi, nghĩ về Tô Liên Y, càng nghĩ càng rối, càng rối thì càng nghĩ tiếp.
Một ngày mười hai canh giờ, tự dưng dành hẳn nửa ngày để để mắt tới nàng, thế mà còn hề !
...
Ăn sáng xong, Đại Hổ vẫn đồng như thường lệ. Mọi chờ Tô Bạch mãi thấy, Sơ Huỳnh bèn quyết định dạy chữ cho Tôn Cẩm .
Không rõ Sơ Huỳnh kiếm một cuốn sách tên là 《Bách Tử》, đại khái giống 《Bách Gia Tính》 《Thi Kinh》, 《Luận Ngữ》thời xưa, mở giảng giải từng chữ cho Tôn Cẩm. Giọng Sơ Huỳnh nhẹ nhàng ngọt ngào, ngân nga trong góc sân như khúc hát.
giọng hát dễ chịu chẳng dập nổi cơn giận trong lòng Tô Liên Y. Nàng khoanh tay, cầm sẵn một cây roi tre, chặn ngay cổng sân như thần giữ cửa.
“Tỷ ơi, tới đây.” Tô Bạch lò dò bước sân, ngáp .
Chưa ngáp xong, roi tre quất “véo” một cái lên .
“Ái da... tỷ, đ.á.n.h ?!” Tô Bạch nhảy dựng lên, cơn buồn ngủ bay sạch, hai tay ôm cánh tay đau điếng.
Tô Liên Y thu roi , lườm : “Hôm qua dặn giờ rõ ràng, dám đến muộn?”
Tô Bạch xị mặt: “Tỷ ơi, sớm quá... ... dậy nổi mà…”
Chưa kịp hết câu, “véo” thêm một roi nữa quất xuống: “Ái da! Tỷ, sai , mai nhất định dậy sớm mà!”
Tô Liên Y gật đầu: “Biết thì . Ngươi xem Cẩm Nhi , nhỏ hơn ngươi, mà lanh lợi ham học, chắc chắn thành đạt hơn ngươi nhiều.
Tô Bạch tức thì dựng ngược tóc gáy: “Tỷ, lúc nào tỷ cũng bênh ngoài thế? Chẳng lẽ thua một đứa con nít?
Tô Liên Y bật , bước tới gần: “Thì so thử , xem ai học nhanh hơn, ngươi Cẩm Nhi?”
“Hừ, so thì so, ai sợ ai chứ!” Tô Bạch khích tướng, hùng hổ thẳng tới bên bàn.
Nhà Tô Liên Y vốn chẳng thư phòng gì cho sang. Ở nông thôn, ai rảnh mà bày thư phòng. Đang đầu hạ, trời nắng ráo, nắng chút gay gắt mà gió mát, thành Tô Liên Y dọn hẳn cái bàn góc sân, kê bóng cây mà tập , thoải mái dễ chịu vô cùng.
Tô Bạch sấn tới, phịch xuống bên cạnh Sơ Huỳnh, còn quên lườm nàng một cái cháy mặt.
Tô Liên Y mà buồn cạn lời, đứa đúng là đầu gỗ cứng đầu. “Sau Sơ Huỳnh sẽ là lão sư dạy chữ cho ngươi, gặp mặt chào hỏi ?”
Tô Bạch sợ cái uy của nhị tỷ nhà , đành c.ắ.n răng gãi đầu chào khẽ: “Sơ Huỳnh tỷ… chào… chào tỷ.”
Sơ Huỳnh tít mắt, thấy Tô Bạch mũm mĩm, tròn trịa cũng thấy dễ thương: “Chào Tô Bạch nhé.”
“Sau ở cùng Cẩm Nhi cho t.ử tế, chăm nó như ruột ?” Tô Liên Y vẫn quên đe thêm một câu.
“… Biết .” Tô Bạch xị mặt, đành gật đầu chịu trận.
Có Tô Bạch tới, Sơ Huỳnh liền mở sách , bắt đầu giảng chữ, kể nghĩa, giảng cặn kẽ từng câu. Tôn Cẩm tất nhiên là chăm chỉ, Tô Bạch ban đầu còn ngang bướng, nhưng một hồi, phát hiện lời Sơ Huỳnh quả thực lý, cũng răm rắp .
Một giảng, ba , Tô Liên Y thì bên, thích thú hưởng cái khí khai trí mới mẻ , khác hẳn thế giới nàng từng .
...
Trái ngược với cái yên bình chất phác ở thôn Tô Gia, huyện Vọng Nhạc là một huyện thành phồn hoa sầm uất. Phía đông huyện thành một phủ to lớn, chính là nơi ở của nhà giàu nhất huyện, Lý gia.
Mặt trời xế, nắng chiều đỏ như lửa phủ khắp sân viện. Lý Ngọc Đường vất vả suốt một ngày, cuối cùng cũng khép cuốn sổ nợ cuối cùng, cầm chén bên cạnh định uống cho đỡ khát.
“Thiếu gia, nguội cả , để tiểu nhân pha ấm khác nhé.” Một thiếu niên tầm mười sáu mười bảy vội vàng . Hắn tên Mặc Nông, diện mạo tuấn tú, ăn mặc gọn gàng, qua ngay là gia nô cận .
“Không cần.” Lý Ngọc Đường khẽ lắc đầu, giọng trầm nhưng lộ chút mệt mỏi, nhấc chén nguội, uống một , chợt như nhớ gì đó, dừng : “Mặc Nông, con nha đầu Tô Liên Y dạo động tĩnh gì?”
“Bẩm thiếu gia, Tô Liên Y xuống Phương Trì mua khá nhiều rông biển, về thôn Tô Gia.” Mặc Nông đáp ngay.
“Rong biển?” Lý Ngọc Đường cau mày, đặt chén xuống. Từ bí mật sai ám sát Tô Liên Y thất bại, mà nàng cũng chẳng buồn mò tới Lý phủ, thấy khó hiểu vô cùng.
Suốt cả tháng trời đó, rượu từ xưởng Tô gia vẫn đều đặn chở lên huyện, nhưng Tô Liên Y biến mất tăm , càng khiến nghi hoặc khó chịu.
Nhị công t.ử Lý gia xưa nay tính toán đa đoan, quen nắm thiên hạ trong lòng bàn tay, ai ai cũng rõ ràng, nghiên cứu kỹ lường. Nay tự dưng gặp một Tô Liên Y kỳ quặc, chuyện vượt ngoài tính toán, chịu để yên? Thế là đành âm thầm cho dò xét.
Chỉ điều, càng nghĩ, càng bực: Một con nha đầu nông thôn nho nhỏ, khó đoán đến thế? Khiến vô cùng bất an.