Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 39: Hoài niệm
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:28
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Liên Y nhà Tô Phong ở , mặc dù lẽ cái sân đó nên lưu giữ bao ký ức tuổi thơ của nàng.
Địa chỉ là Đại Hổ cho nàng . Trong dãy nhà cũ chen chúc , căn nhà của Tô Phong lọt thỏm, chẳng gì nổi bật, thậm chí còn xập xệ vô cùng. Vậy mà nó là nhà của lão lưu manh “gạo cội” nhất thôn Tô Gia, chính là Tô Phong.
Tô Liên Y căn nhà cũ nát , trong lòng chẳng những cảm thấy chán ghét Tô Phong như , mà ngược , sự căm ghét khi xưa cũng tan ít nhiều.
Nàng nhớ đến căn nhà mới xây của , nhớ đến những tiện nghi đủ đầy ở nhà, cảnh mắt, tự nhiên trong lòng dậy lên muôn phần cảm khái.
Nhà mới dĩ nhiên công lao của đại ca Tô Hạo, nhưng rốt cuộc là ca ca, thể tự quán xuyến hết thứ, lo toan chạy vạy, chắc chắn chính là cha Tô Phong .
Vì con gái mà dốc hết tất cả, còn bản thì sống trong căn nhà tồi tàn . Dù nhân phẩm Tô Phong vấn đề, nhưng về tình thương với con cái, ông cũng chỉ là một cha bình thường như bao cha khác.
Cổng sân khóa, nàng đưa tay đẩy cánh cổng xiêu vẹo, mắt là một bãi chiến trường hỗn độn. Tay là bếp, nhưng dường như bếp ít nhóm lửa, nồi niêu bếp gỉ sét, đất thì vương vãi củi vụn lộn xộn.
Bên trái cổng là chuồng gà, nhưng chẳng còn con nào, chỉ còn cái chuồng trơ trọi nhưđể trang trí.
Lúc là giữa trưa, mà cha con nhà Tô Phong vẫn còn đang say giấc nồng. Tô Liên Y gọi mấy tiếng thấy ai đáp, bèn tự đẩy cửa bước .
Ngay khoảnh khắc , Tô Liên Y cảm giác y hệt như đầu tiên bước nhà , thậm chí còn tệ hơn! Trong căn nhà ẩm thấp tối om , ngoài mùi rác thải nồng nặc còn vương đầy mùi khói t.h.u.ố.c nặng đến sặc mũi. Cửa sổ phủ kín bụi, chắc lâu từng mở thông gió. Bên trong đừng khói t.h.u.ố.c cũ, khói t.h.u.ố.c trong nhà còn đủ cho hai ngươi hít.
Nàng mở toang cửa, ráng sức đẩy cửa sổ , ánh sáng bất ngờ ùa , chiếu rọi căn nhà tối tăm chẳng khác gì đang mở cửa mộ cổ.
Tô Liên Y ngoài thở dốc một hồi mới đủ can đảm bước . Vừa vì tối nên để ý, giờ ánh sáng tràn , nàng mới thấy rõ trong gian phòng sâu bên trong một bàn thờ. Trên bàn thờ, bài vị dựng thẳng: “Linh vị Ái Thê Tô Hứa Thị”.
Hóa là bài vị ruột của xác .
Một nỗi chua xót dâng lên trong lòng Tô Liên Y, nghẹn nơi cổ họng, dường như cái tên bài vị thật sự là ruột nàng . Có lẽ đây là phản ứng theo bản năng của cơ thể , khiến nàng kiềm , vành mắt cũng đỏ hoe, nỗi buồn cứ lặng lẽ lan .
Nàng lấy khăn tay chấm nước mắt, như thì thôi, Tô Hứa Thị , nàng cũng nhận.
Định lấy khăn lau bài vị thì nàng mới phát hiện: dù căn nhà bẩn thỉu hỗn độn đến , riêng bàn thờ và bài vị sạch sẽ một hạt bụi, đầu mũi còn phảng phất mùi hương trầm, đủ vẫn thường xuyên thắp nhang tưởng nhớ. Ai đây? Là Tô Phong ?
“Ai ở ngoài đó?” Giọng Tô Bạch vọng từ trong nhà, giọng mũi nặng nề, cũng vẫn tỉnh ngủ.
Tô Liên Y vội giấu nỗi buồn, thu cảm xúc, đổi giọng sắc bén: “Tô Bạch, ngươi xem giờ là giờ gì ? Còn chịu dậy! Có ‘một ngày bắt đầu từ buổi sáng’ hả?” Nói xong, cả nàng biến thành bộ dạng đại tỷ hổ dữ.
Tiếng động trong phòng phía tây bỗng khựng , lập tức vang lên tiếng lật đật luống cuống. Tô Bạch tỷ tỷ gọi giật cả , dám chậm trễ, lồm cồm bò dậy, cuống quýt mặc quần áo.
“Mặc xong ?” Tô Liên Y theo tiếng động tới cửa phòng phía tây.
“Chưa… … đợi một lát, tỷ tỷ!” Tô Bạch cuống quýt kéo quần áo, nhưng thịt mỡ lùng bùng, càng vội càng rối.
Tô Liên Y chờ thêm một lúc, thấy bên trong vẫn loay hoay mãi, bèn giơ chân đạp mạnh cánh cửa: “Mang quần áo ngoài mà mặc! Nhìn cái đống thịt thừa của ngươi là ngứa mắt!” Đối với Tô Bạch, nàng chẳng buồn giữ giọng nhẹ nhàng nữa.
Mặt Tô Bạch mếu máo, miễn cưỡng mặc xong áo trong, ôm bộ áo ngoài bẩn nhăn n.g.ự.c: “Tỷ tỷ, ngươi cũng gầy mà!”
Tô Liên Y cho một cái liếc mắt: “Ngươi xem béo chỗ nào?”
Tô Bạch kỹ , mắt còn là Tô Liên Y thường ngày? Một váy áo xanh cỏ, tuy hẳn thon thả nhưng cân đối, vốn dĩ dáng cao ráo, lúc thế nào cũng dính dáng gì tới hai chữ “béo phì”.
“Tỷ tỷ, bệnh của ngươi càng ngày càng nặng .”
Sao gầy đến mức ?
Tô Liên Y dở dở , suýt nữa đá cho một cú, nghĩ thấy phí công nên thôi, thời gian dây dưa với : “Thế mới là vóc dáng bình thường ? Ngươi mới là béo phì, những xí mà còn hại sức khỏe… Nhìn cái gì mà , mau ngoài!”
Tô Bạch hiểu nhưng vẫn ôm quần áo ngoan ngoãn lời tỷ mà khỏi cửa: “Tỷ tỷ, ngươi phòng gì thế?”
“Dọn chuồng lợn.” Tô Liên Y chẳng buồn đầu, bắt đầu gom quần áo bẩn vứt đầy đất ném ngoài cửa.
“Chuồng lợn á?” Tô Bạch sững : “Tỷ, nhà bao năm nuôi lợn .”
Tô Liên Y bất lực, mà như : “ , từ ngày nuôi ngươi thì còn nuôi lợn gì nữa.”
Tô Bạch lúc mới bừng tỉnh: “Tỷ… ngươi mắng là lợn ?”
Hắn ngu ngốc, chỉ là từng đề phòng tỷ tỷ , mơ cũng chẳng nghĩ tỷ tỷ sẽ mắng . Từ nhỏ theo chân tỷ tỷ, tôn tỷ tỷ như hùng, lời tỷ tỷ từng dám cãi.
“Biết phận thì tránh nào.” Tô Liên Y ôm chăn, đợi cái hình béo ục ịch của Tô Bạch nhích , ôm sân, tiện tay nhặt đống áo bẩn của treo dây phơi, phơi chăn lên cho nắng diệt khuẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-39-hoai-niem.html.]
“Tô Bạch, trong nhà còn bột bồ kết ?” Nàng định giặt đồ.
Tô Bạch loạng choạng mặc áo: “Không .”
Tô Liên Y rút từ mấy chục đồng tiền lẻ, nhét tay : “Ra tiệm tạp hóa mua , mua nhiều , nhanh nhanh về.”
“Ây, tỷ, tiệm tạp hóa còn cần tiền gì? Lão Tô Bát mở tiệm dám lấy tiền nhà ?”
Tô Bạch mặt mày lưu manh, đắc ý vô cùng.
Tô Liên Y cuối cùng nhịn nữa, đá cho một cú rõ đau: “Người mở tiệm là để buôn bán, ngươi cướp hàng bắt uống gió Tây Bắc ? Đi mà trả tiền đàng hoàng, thiếu một đồng nào để , xem xử ngươi thế nào!”
“Được , , tỷ, đây… đừng đá nữa!”
Tô Bạch chộp lấy tiền, đầu chạy biến, sợ đá thêm.
Thấy Tô Bạch khỏi sân, Tô Liên Y mới thở phào một , phòng tiếp tục dọn dẹp. Chẳng mấy chốc, quần áo bẩn trong sân chất thành đống như núi. Không chỉ , nàng còn tháo hết chăn màn để giặt, vỏ chăn treo kín dây phơi phơi nắng diệt khuẩn.
Khi Tô Bạch xách một gói lớn bột bồ kết về, Tô Liên Y đang cầm giẻ lau bụi. Lớp bụi dày đến mức nàng lau ba lượt mới lộ màu gỗ thật, còn nước trong lu thì sắp cạn.
Tô Liên Y nhận bột bồ kết, chỉ cái lu trống trơn: “Ra gánh nước, đổ đầy lu cho .”
“Hả? Tỷ, sáng sớm còn ăn gì, còn việc?” Tô Bạch giọng oán trách.
Đối mặt với Tô Bạch, dù là Tô Liên Y yêu hòa bình cũng đ.ấ.m một trận:
“Sáng sớm? Ngẩng đầu lên mà xem bây giờ là giờ gì , còn sớm nữa? Đừng than thở, mau gánh nước, tiện giảm cho cái lợn của ngươi luôn!”
“Ờ, mà…”
Tô Bạch bất đắc dĩ, uể oải gánh đòn gánh ngoài.
Tô Liên Y bóng lưng tròn vo của Tô Bạch, khẽ lắc đầu. Thằng bé bản chất , lẽ vẫn còn cứu vãn .
Phòng Tô Bạch dọn xong , tiếp theo chính là phòng của cha, Tô Phong.
Phòng phía đông là chỗ Tô Phong ở. Nàng và Tô Bạch ở ngoài sân dọn dẹp ầm ĩ thế mà Tô Phong vẫn tỉnh, Tô Liên Y chút lo lắng. Khẽ đẩy cửa , ngay lập tức mùi rượu nồng nặc xộc tới. Hèn gì ông vẫn tỉnh, thì say mèm.
Không khí trong phòng đục ngầu, luồng gió mát ngoài sân ùa , Tô Phong trong cơn mơ màng khẽ rên rỉ: “…Quế Hoa… Quế Hoa…”
Lặp lặp một cái tên, giọng khàn đặc mang theo cô quạnh, đau thương.
Quế Hoa chính là tên của Tô Liên Y. Tô Liên Y hiểu , trong lòng cũng đoán tại khi ngủ Tô Phong uống say như .
Nghe Triệu thị kể, khi Quế Hoa còn sống, Tô Phong vẫn còn kiềm chế bản , đàn ông lo ngoài, đàn bà quán xuyến trong, gia đình hòa thuận ấm êm. sức khỏe Quế Hoa kém, sinh Tô Liên Y xong thì hao tổn nguyên khí, sinh Tô Bạch mấy năm thì mất. Từ đó Tô Phong ngày ngày sa rượu, buông xuôi thứ.
Tô Liên Y thấy lòng mềm xuống. Tô Phong cũng là tình nghĩa. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai đàn ông vẫn đắm chìm trong nỗi đau nhớ nhung: “Cha, dậy , cha, tỉnh nào…”
Giọng nàng dịu dàng.
Tô Phong chậm rãi mở đôi mắt đục ngầu. Khi thấy Tô Liên Y, ánh mắt ông bỗng sáng lên.
Trước mắt ông là phụ nữ da trắng mịn, dáng cao ráo, tóc đen bóng, lông mày thanh tú, dung mạo hiền hòa. Không thê t.ử ông ngày đêm thương nhớ thì còn ai đây?
“Quế Hoa… nàng trở về ? Nàng… vẫn trẻ như ngày nào… Nàng nỡ bỏ mà ? Nay nuôi lớn bọn trẻ… nàng… dẫn cùng nhé…”
Tô Liên Y bỗng nhớ tới bàn thờ tinh tươm ngoài sảnh chính, lúc mới hiểu ai là ngày ngày quét dọn, tưởng nhớ.
Trên đời chẳng gì tuyệt đối, chỉ tương đối. Trong mắt dân làng Tô gia, Tô Phong là kẻ tội , nhưng phía là một chồng , một cha tình nghĩa.
Đàn ông bề ngoài thì mạnh mẽ, nhưng trong lòng yếu đuối, non nớt; còn đàn bà tưởng như yếu mềm, nhưng bên trong kiên cường, chín chắn. Vậy nên ngoài thì như thể đàn bà sống dựa đàn ông, nhưng thực trụ cột tinh thần của một gia đình thường chính là đàn bà.
Tô Liên Y chợt nhớ đến cuốn sách “Cuốn theo chiều gió”, khi Melanie mất , Ashley cũng chẳng còn sức sống gì nữa.
Lòng nàng càng thêm dịu : “Cha, tỉnh , là con đây, Liên Y.”