Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 38: Đi học

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:27
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Liên Y cuối cùng cũng nghĩ thông suốt . Trước nàng luôn day dứt về phận , cho rằng việc dùng phận khác để tiếp tục sống là chuyện đáng hổ, giống như chim khách chiếm tổ chim chích, mà vốn dĩ nàng cũng thèm như .

hiện tại, bên cạnh nàng bao nhiêu quan tâm và thật lòng đối với nàng, điều đó khiến nàng vô cùng cảm động. Dùng phận khác thì ? Rõ ràng dùng thể mà còn chối bỏ phận, chẳng chỉ tự lừa dối ?

Còn về chuyện hợp tác với Đại Hổ, đây nàng từng lo lắng khi hợp tác xong sẽ trở mặt g.i.ế.c nàng, nhưng một tháng sống cùng , nàng phát hiện Đại Hổ kẻ ác như tưởng tượng. Biết , cả hai còn thể trở thành bằng hữu thật sự.

Bây giờ nàng quyết tâm sống cho , thì những chuyện nàng thể yên nữa.

“Liên Y, ngươi đang nghĩ gì ?” Sơ Huỳnh thấy Tô Liên Y lặng lẽ, mắt lim dim, vẻ mặt nghiêm túc như đang tính toán chuyện gì quan trọng, bèn tò mò hỏi.

Tô Liên Y hạ quyết tâm, khóe môi cong lên nụ đầy tự tin: “Sơ Huỳnh, ngươi chữ ?”

Sơ Huỳnh ngoan ngoãn gật đầu: “Biết.”

“Vậy thể nhờ ngươi một chuyện ?” Ban đầu Tô Liên Y chỉ thuận miệng hỏi thử, ngờ Sơ Huỳnh thật sự chữ. Nghĩ cũng hợp lý, Sơ Huỳnh dù là góa phụ nhưng cách năng dịu dàng, cử chỉ đoan trang, khác hẳn mấy bà nông phụ quê mùa. Chắc hồi cũng là tiểu thư con nhà nề nếp.

“Được ạ! Chỉ cần là việc ngươi giao phó, nhất định thật !” Sơ Huỳnh vội vàng gật đầu, gương mặt nhỏ đầy phấn khích.

Tô Liên Y suýt nữa nhịn xoa đầu nàng như dỗ trẻ con: “Ngươi , Tô Bạch, đúng ?”

Sơ Huỳnh gật đầu: “Biết, đây ngươi dắt Tô Bạch đập vỡ chum nước nhà .”

“….” Tô Liên Y cạn lời. Giờ phút thể đừng nhắc tới chuyện hổ năm xưa ? Bị Sơ Huỳnh nhắc , mặt nàng đỏ bừng vì ngượng. “Sơ Huỳnh, chuyện năm đó, cũng bù đắp cho ngươi.”

Sơ Huỳnh chỉ tít mắt, tay xua xua: “Không , thật khi đó ở nhà cũng chán lắm, chẳng ai chuyện trò với cả. Nhờ ngươi, mới nhiều niềm vui thế , cần bồi thường gì .” Thực còn một chuyện nữa nàng . Lúc Tô Liên Y cũ dắt Tô Bạch đập chum, Sơ Huỳnh còn bên cạnh vỗ tay hò reo vui.

“….” Tô Liên Y dở dở . Đôi khi ngốc một chút cũng là phúc khí, ít sẽ buồn phiền nhiều.

“Vậy Sơ Huỳnh, ngươi bằng lòng dạy Tô Bạch học chữ ?”

Sơ Huỳnh chớp mắt suy nghĩ bất ngờ nở nụ tươi rói: “Được ạ!”

Từ lúc bạn với Tô Liên Y, cuộc sống của nàng còn nhàm chán tẻ nhạt nữa, ngày nào cũng vui vẻ.

“Tô Bạch sẽ để ngươi dạy . Việc nặng nhọc trong nhà ngươi, cứ để Tô Bạch hết. Ngươi cứ yên tâm.” Chốt một chuyện quan trọng, Tô Liên Y cũng nhẹ lòng hơn nhiều. Việc đầu tiên nàng để đổi Tô gia, chính là ép tên lưu manh học hành, thi đỗ khoa cử!

Hôm , sáng sớm ăn xong cơm, Liên Y ngoài cùng Đại Hổ.

Đại Hổ ruộng chăm sóc vườn rau, còn Tô Liên Y thì ghé qua nhà Triệu thị để đưa rong biển, mới sang Tôn gia.

Từ khi Tôn Đại Hải khỏe thể đồng việc, Tôn gia khấm khá hơn hẳn. Vừa bước qua cổng tiếng gà gáy. Một bầy gà con lớn nhỏ chạy tung tăng trong sân, mổ thóc ríu rít. Mái nhà vốn lỗ chỗ nay cũng lợp rơm mới, đè c.h.ặ.t bằng ngói. Sân tuy nhỏ nhưng sạch sẽ gọn gàng, đủ thấy chủ nhà là chịu thương chịu khó.

“Liên Y tỷ tới !” Tôn Cẩm thấy Tô Liên Y liền chạy vụt đón, miệng gọi to. Bây giờ Tôn Cẩm chính là fan cuồng một của Tô Liên Y, hễ Tô Liên Y dặn gì là lập tức ngay tắp lự.

Bà lão nhà họ Tôn đang bày bát đũa trong nhà thấy, liền vội vã bỏ hết xuống, còng lưng bước nhanh đón: “Nha đầu Liên Y tới , mau mau, mau nhà!”

Người đang nấu cơm trong bếp là Ngô thị cũng chạy : “Liên Y , mau . Cẩm nhi, gọi cha con mau, Liên Y tới kìa, đón tiếp !” Niềm vui hiện rõ gương mặt, như thể đón quan huyện tới . “Liên Y cứ nghỉ , nấu xong ngay đây, lát nữa tỷ còn chuyện trò nữa.”

Ngô thị còn hết câu thì Tôn Đại Hải cũng từ trong nhà đón Tô Liên Y.

Tô Liên Y dở dở , nàng chỉ mang chút rong biển tới thôi mà Tôn gia nhiệt tình quá mức. Vừa bước chân sân đến giờ, nàng còn kịp mở miệng câu nào nữa!

Tôn Cẩm là đứa trẻ lanh lợi, rõ Tô Liên Y sẽ ăn cơm, liền nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Liên Y kéo mạnh trong nhà, nhất quyết giữ Tô Liên Y ăn cơm bằng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-38-di-hoc.html.]

“Cẩm nhi, đừng nghịch, chỉ mang rong biển tới thôi, ăn sáng mà.” Tô Liên Y bất lực, cúi xuống dỗ dành Tôn Cẩm, nhưng đứa nhỏ quyết giữ nàng ở .

“Ăn thì ăn thêm chút nữa.” Bà lão nhà họ Tôn xen , thấy Tô Liên Y tới, tít cả mắt .

Tô Liên Y tuy hiểu rõ tấm lòng nhiệt tình của Tôn gia, nhưng cũng cảm thấy khó xử.

“Nếu Liên Y , cái bệnh của , e là cũng chẳng khỏi , đừng khách sáo nữa, coi chỗ như nhà mà ở .” Tôn Đại Hải là thật thà chất phác, lời khách sáo, chỉ dùng những lời giản dị nhất để bày tỏ lòng cảm ơn.

Cuối cùng, Tô Liên Y vẫn cả Tôn gia lôi trong nhà, ép xuống ghế, ăn thêm một bữa sáng nữa, đành nhận tấm thịnh tình.

Bây giờ Tôn Đại Hải khỏe , trở thành lao động chính trong nhà, bà lão nhà họ Tôn cần đồng nữa, Ngô thị cũng thở phào, thỉnh thoảng ở nhà nghỉ ngơi, dọn dẹp nhà cửa. Hôm nay thấy Tô Liên Y đến, Ngô thị liền đồng, nhất quyết ở nhà tiếp Tô Liên Y.

Tô Liên Y uống cháo gạo, Tôn Cẩm bên cạnh, hỏi: “Tôn tẩu, Cẩm nhi bây giờ học ?”

Nhắc đến chuyện , Ngô thị liền ngại ngùng, “Ôi… giấu , tình hình nhà cũng thấy đấy, cha nó mới khỏe , tiền bạc đều đổ t.h.u.ố.c thang, còn nợ ngập đầu, lấy tiền cho Cẩm nhi học nữa?”

Bà lão nhà họ Tôn chen : “Ôi dào, học hành cái gì, nhà quê như chúng đời qua đời khác chữ , học cũng chẳng để gì, cuối cùng vẫn là cuốc đất cả đời thôi.”

Lời của bà cụ cũng là bất đắc dĩ, tự an ủi .

Nhắc tới chuyện học, khí vui vẻ lúc đón Tô Liên Y chợt trầm xuống đôi chút, Tôn Cẩm cúi đầu im lặng, thật trong lòng học.

“Cẩm nhi, ngươi học ?” Tô Liên Y hỏi.

Tôn Cẩm ngẩng đầu Tô Liên Y, trả lời, trong mắt hiện lên sự do dự. Cậu bé Liên Y tỷ tỷ giúp nhà quá nhiều , thể phiền tỷ nữa.

Nhìn bộ dạng do dự của Tôn Cẩm, Tô Liên Y phì : “Đừng do dự nữa, từ mai trở , ăn sáng xong thì qua nhà Liên Y tỷ, sẽ tìm dạy ngươi học, ?”

“Thật ạ?” Tôn Cẩm ngạc nhiên mừng rỡ.

“Không !” Ngô thị ngay: “Cẩm nhi, nhà phiền Liên Y quá nhiều , con gây thêm phiền phức cho tỷ tỷ con nữa.”

“Tôn tẩu, ngươi cứ yên tâm, phiền gì .” Tô Liên Y vội vàng xua tay: “Ngươi cũng cái thằng vô dụng Tô Bạch của đấy, năm nay nó mười bốn tuổi mà còn chẳng chữ, nhờ Hoàng thị hàng xóm sang nhà dạy nó học, dạy một đứa cũng dạy, dạy hai đứa cũng dạy, tiện thể dạy luôn Cẩm nhi.”

Tôn Cẩm gì, nhưng đôi mắt đen láy lấp lánh, tràn ngập phấn khích.

“Thật ? Thế bây giờ? Liên Y , giúp nhà quá nhiều , lấy gì báo đáp đây?” Ngô thị xúc động nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Liên Y, viền mắt đỏ hoe, cho .

Bà lão nhà họ Tôn bên cạnh cũng lau nước mắt.

Tô Liên Y thật sự nổi nữa, nàng sợ nhất là thấy cảnh cảm ơn rối rít như thế . Uống xong bát cháo gạo, nàng dậy: “Mọi cứ bận việc , Ta còn việc đây.” Dứt lời, mặc kệ giữ , nàng nhanh chân lẩn mất.

Hướng nàng là nhà Tô Phong, bây giờ Tô Bạch lập gia đình, vẫn ở cùng cha là Tô Phong.

Tô Liên Y nắm c.h.ặ.t t.a.y, thầm nghĩ: Tô Bạch, ngày lành của ngươi đến lúc kết thúc , hãy chuẩn tinh thần !

—---------------

Tác giả lời :

Nhiều xem thích da béo trắng. Nếu một ngày nào đó gầy và trở thành một trai, liệu ai còn thích nữa ?

 

 

Loading...