Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 37: Trở về

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:25
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là ngày thứ tư kể từ khi Tô Liên Y rời khỏi thôn Tô gia.

Sáng sớm, Đại Hổ giữa sân, chằm chằm cánh cổng sân đóng kín. Chỉ còn một canh giờ nữa là tròn ba ngày ba đêm. Đến lúc đó, và Tô Liên Y sẽ chính thức là kẻ địch, nếu còn gặp , nhất định sẽ tay g.i.ế.c nàng chút nương tay.

Đây là đầu tiên trong đời sống cùng một phụ nữ, Hắn quen với việc sáng chuẩn bữa sáng thịnh soạn, trưa mang cơm nước ruộng, tối đến lặng lẽ cạnh ngắm .

Hắn quen với việc thỉnh thoảng ngạc nhiên sự đổi của nàng, liên tục những ý tưởng bất ngờ của nàng cho kinh ngạc. Thế nhưng, bao giờ nghĩ rằng sự đồng hành cuối cùng khép bằng một lời dối trá và phản bội.

Hắn khao khát bao, giá như tất cả chỉ là hiểu lầm. Chỉ cần mở cánh cổng , Tô Liên Y đang ngoài , mỉm : “Ta trở về .”

Như ma xui quỷ khiến, Đại Hổ thực sự bước tới, mở cánh cổng . Dĩ nhiên, bên ngoài trống , chẳng ai cả.

Đại Hổ sững một lúc, chợt nhận bản thật quá ngây thơ. Vừa đang ? Rõ ràng chỉ là đang tự lừa dối chính . Xem , cả đời sẽ bao giờ thể trở thành bạn của Tô Liên Y, họ chỉ thể là kẻ thù, y như buổi ban đầu gặp mặt!

Tiếng xe lừa lộc cộc vang lên từ xa, hóa là chiếc xe lừa của xưởng rượu Tô gia. Mã lão đầu đang đ.á.n.h xe, từ xa tiến , dừng ngay cổng nhà Tô Liên Y.

Đại Hổ liếc mắt , kìm bật một tiếng khẩy đầy giễu cợt: “Sau ông khỏi đến nữa, Tô Liên Y , sẽ bao giờ .”

Mã lão đầu ngẩn : “Đại Hổ, ngươi ?” Lão vô cùng khó hiểu, hôm nay Đại Hổ trở nên kỳ lạ như thế.

Đại Hổ cơ bắp căng c.h.ặ.t, căm hận tột độ cái cảm giác phản bội . Hắn lập tức tìm nàng , g.i.ế.c c.h.ế.t nàng ! Không chỉ g.i.ế.c nàng , mà còn g.i.ế.c sạch cả cái nhà Tô gia ! Một lũ lưu manh, sớm chịu đựng đến cực hạn! Nếu vì nhiệm vụ... Nếu vì nhiệm vụ!

Mã lão đầu Đại Hổ đang cúi đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu. Con lừa dường như cũng cảm nhận sát khí toát từ Đại Hổ, bất an ngừng lắc đầu, hai chân cào đất loạn xạ.

Cuối cùng, Đại Hổ chỉ thể buông một tiếng thở dài thật dài.“Tô Liên Y , sẽ bao giờ nữa.” Nếu thật sự chuyện đó, thì còn khác gì bọn lưu manh khốn kiếp chứ?

Mới chỉ ba ngày thôi, nhưng tại chắc chắn Tô Liên Y nhất định sẽ về? Ngay cả bản cũng rõ, chỉ là trong lòng một cảm giác mãnh liệt: Tô Liên Y, .

Nhìn Đại Hổ, kẻ thường ngày ít mà hôm nay trở nên kỳ lạ như , Mã lão đầu thể thấy khó hiểu.

“Đại Hổ, hôm nay ngươi thế? Không khỏe ? Hay là để gọi đại phu đến khám cho ngươi nhé. tiên, ngươi mau đỡ Liên Y xuống , nó đang ở trong xe kìa.”

Đại Hổ sững : Tô Liên Y ở trong xe?

“Đêm qua lên huyện thành giao rượu, ai ngờ bánh xe hỏng mất, còn cách nào khác đành dừng qua đêm chờ thợ sửa. Sáng sớm nay liền vội vã trở về, đến quan đạo thì thấy Liên Y một bộ đường. Ta vội vàng gọi nó lên xe, con bé chắc mệt lả , lên xe ngủ say sưa, đến giờ vẫn tỉnh nữa.”

Mã lão đầu , tránh sang một bên, để lộ khoang xe chật hẹp phía .

Đại Hổ một cái: Quả nhiên, bên trong khoang xe, đang ôm bọc đồ ngủ ngon lành , chẳng Tô Liên Y thì còn ai?

Không nàng , giày và ống quần đều lấm lem bùn đất. Tô Liên Y ngủ say, thường ngày nàng luôn dậy sớm để quét dọn nấu cơm, mà hôm nay, dù và Mã lão đầu chuyện lâu như , nàng vẫn tỉnh. Đủ thấy nàng mệt mỏi đến thế nào.

“Nhìn cái gì mà ! Mau bế thê t.ử ngươi nhà !”

Mã lão đầu bĩu môi, lớn giọng quát Đại Hổ.

Đại Hổ cứng đờ, chỉ cảm thấy vành tai nóng bừng lên: Hắn... giờ từng đụng phụ nữ.

“Ngươi to con thế còn bế , trông chờ lão già gầy nhom như bế chắc? Đừng chuyện hợp lễ giáo , riêng cái hình mũm mĩm của Liên Y, già cũng chẳng khiêng nổi !” Mã lão đầu thêm.

Dáng Tô Liên Y vốn cao, nếu đặt ở thời hiện đại thì cũng cao tầm mét bảy lăm. Trong thời cổ đại , nàng đúng là cao nổi bật trong nữ nhân. Thêm đó, hình mũm mĩm, quả thật ai cũng dễ dàng bế nổi.

Đại Hổ mặt đỏ bừng, do dự một lúc cuối cùng vẫn cúi tiến gần, nhẹ nhàng vòng tay ôm eo Tô Liên Y, cẩn thận bế nàng lên.

Đại Hổ bất ngờ, vì cô nặng như vẻ bề ngoài. Tuy nhẹ nhàng mảnh mai như những nữ nhân khác, nhưng cũng hề nặng như nghĩ. Nàng… từ lúc nào gầy thế !?

Mã lão đầu thấy Đại Hổ bế Tô Liên Y xuống xe, bèn trèo trở xe lừa, lắc đầu lẩm bẩm: “Đại Hổ , ngươi cũng tranh thủ chứ! Giờ con bé Liên Y cũng hiểu chuyện, đàng hoàng t.ử tế, ngươi giữ thê t.ử mũm mĩm thế , nhanh chăm sóc t.ử tế hả?”

Đại Hổ ngơ ngác: “Thúc ‘tranh thủ’? Tranh thủ… việc gì cơ?”

Hắn giả vờ ngốc, mà thật sự hiểu.

Mã lão đầu bực “hầy” một tiếng, gương mặt đầy nếp nhăn lộ rõ vẻ hận sắt thành thép: “Ngốc ạ, bảo ngươi mau mau để thê t.ử ngươi t.h.a.i ! Lúc còn trẻ khỏe thì sinh ba năm hai đứa, cái thể vạm vỡ như ngươi xem, chẳng hồn gì hả!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-37-tro-ve.html.]

“… Ta… nhà đây.”

Đại Hổ đỏ bừng cả tai, chịu thêm câu nào nữa, bế Tô Liên Y chạy như bay trong, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường. Mãi đến khi tiếng xe lừa bên ngoài xa, mới dám bước đóng c.h.ặ.t cửa nhà .

Bọc hành lý của Tô Liên Y Mã lão đầu để ngay cổng sân. Đại Hổ cầm lên, đôi môi vốn mím c.h.ặ.t cũng kìm cong lên. Ngẩng đầu trời, hôm nay nắng rực rỡ, thật sự là một ngày lành!

Tô Liên Y đang ngủ say thì tiếng nào đó tỉnh giấc.

Nàng nhịn nhíu mày: Ai đang ? Khóc cái gì chứ?

Quả thật đang . Người vóc dáng nhỏ nhắn, co như một quả bóng, dùng khăn tay bịt mặt, thút thít đầy tủi .

Tô Liên Y vốn định ngủ thêm một lát, nhưng tiếng cứ dai dẳng dứt, đành bất lực mở mắt . Vừa giật : Người đang bên cạnh là Sơ Huỳnh!

Nàng hoảng hốt, lập tức bật dậy: “Sơ Huỳnh, ngươi ? Ngươi đang mang thai, đừng để cảm xúc d.a.o động mạnh, đừng nữa, mau bình tĩnh !”

Thật là, sắp mà vẫn tự chăm sóc gì cả.

Bị Tô Liên Y , Sơ Huỳnh to hơn: “Ngươi… ngươi cần Sơ Huỳnh nữa… Sơ Huỳnh gì sai? Tại ngươi cần Sơ Huỳnh nữa?”

Trong lòng Liên Y chợt dâng lên cảm giác áy náy: là, nếu nàng bỏ thật thì chẳng khác gì vứt bỏ Sơ Huỳnh.

Nghĩ , giọng nàng liền dịu xuống nhiều: “Đừng nữa, chỉ Phương Trì mua rong biển thôi. Bệnh của Tôn đại ca thể thiếu rong biển . Mua xong về ngay. Ai với ngươi là cần ngươi nữa hả?”

Sơ Huỳnh ngừng một chút, dùng khăn tay lau kỹ nước mắt và nước mũi, chắc chắn sạch sẽ mới ngẩng mặt lên. Khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay tái nhợt khiến Tô Liên Y khỏi nhíu mày.

Sơ Huỳnh xoay , khách khí chút nào mà chỉ thẳng cửa. Ở cửa, một đang , Đại Hổ.

Đại Hổ lập tức lúng túng: “Cái đó… cái đó…”

Cả vô cùng bối rối, chẳng .

Tô Liên Y khẽ mỉm : “Chỉ là hiểu lầm thôi.”

Đại Hổ ngẩn : Nàng truy cứu gì cả.

Thật , Tô Liên Y những trách móc mà còn cảm thấy áy náy với Đại Hổ. Nếu khi đó nàng thật sự rời , chẳng phụ lòng tin của .

“Đại Hổ, mấy ngày qua… ngươi vẫn chứ?”

Nàng dịu dàng đàn ông ngoài cửa, vẻ mặt bình thản, giọng cũng nhẹ nhàng.

Đại Hổ chỉ cảm thấy tim như vỡ hai, đập loạn thình thịch, nhất thời đáp thế nào.

“Liên Y, ngươi phu xe chở rượu của xưởng rượu Tô gia đưa về, ngươi huyện thành gì? Sao một ? Có cướp sạch tiền nên về ?”

Sơ Huỳnh kích động, hỏi liên tục, nắm lấy tay Tô Liên Y, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, như truyền ấm và sự an tâm.

Tô Liên Y cảm thấy lòng ấm áp, một cảm giác mãn nguyện lan tràn thể kiềm chế .

“Phương Trì xa quá, mười ngày mới một chuyến xe ngựa về làng, sợ lo lắng nên tự bộ về. Là sai, để Sơ Huỳnh lo lắng .”

Đại Hổ xoay rời , trong lòng đầy áy náy. Hắn chẳng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử ! Là hiểu lầm nàng!

Tô Liên Y theo bóng lưng Đại Hổ đang xa, Sơ Huỳnh đầy lo lắng mặt, nghĩ đến Tô Bạch, nghĩ đến nhà Tôn gia, nghĩ đến đại bá mẫu.

Đã quyết định ở , nàng nhất định sống cho , dùng hết sức lực của để giúp đỡ họ, nhất định sẽ để tất cả những yêu thương nàng, với nàng, nhận hồi báo xứng đáng!

 

 

Loading...