Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 332: Tô Liên Y bị bắt cóc
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:45:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại lễ hòa giữa Huyền quốc và Loan quốc cử hành long trọng. Các phi tần trong hậu cung đều trang điểm lộng lẫy mặt chúc mừng. Vì quá đông, triều đình điều động lượng lớn Ngự Lâm quân cùng cung nữ rời khỏi hậu cung để phụ trách nghi lễ, khiến hậu cung vốn vắng vẻ càng thêm lạnh lẽo, huống chi là nơi vốn ít lui tới như lãnh cung.
Ở một góc nào đó trong hậu cung, lửa bất ngờ bùng lên, thế lửa hung hãn. Quân tuần tra, thái giám và cung nữ đồng loạt lao cứu hỏa, nhưng ngọn lửa chẳng những dịu , trái còn cháy càng lúc càng dữ. Một cung điện hoang phế xung quanh cũng vạ lây, khói đen cuồn cuộn, lửa đỏ rực cả bầu trời, bộ lãnh cung chẳng khác nào luyện ngục nhân gian.
Nghi thức hòa đang tiến hành, ai dám mạo hiểm bẩm báo, chỉ cần sơ sẩy một chút là long nhan nổi giận, nhẹ thì trượng hình, nặng thì c.h.é.m đầu.
May mà trong lãnh cung phần lớn đều là những phi tần thất sủng, c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t, e rằng cũng chẳng ai truy cứu trách nhiệm.
Ngọn lửa nơi lãnh cung nào dễ dập tắt? Trước đó tưới dầu, nếu biện pháp thích hợp thì chỉ thể chờ dầu cháy cạn mới mong lửa tàn. Vì thế, đến khi hỏa hoạn khống chế thì là ba canh giờ .
Một đoàn xe ngựa lặng lẽ rời khỏi kinh thành qua một cổng thành cực kỳ hẻo lánh. Trên xe chở cả một gia đình, chủ , tớ — tổng cộng ba rưỡi.
Một lão phụ tóc bạc trắng, y phục giản dị nhưng khí chất cao quý, đôi mắt già đầy nếp nhăn chứa đựng tang thương cùng vẻ sắc lạnh, thoạt liền là chủ mẫu đương gia; nam chủ nhân trung niên, hình gầy gò, dung mạo bình thường nhưng thần thái nhàn nhã ung dung; bên cạnh là một nữ t.ử mang thai, hẳn là nữ chủ nhân. Nữ t.ử vóc cao ráo, dù đang m.a.n.g t.h.a.i vẫn hề nặng nề, mặt che khăn lụa, đôi mắt lộ vẻ trầm tư khó đoán.
Quân thủ thành kiểm tra vô cùng cẩn thận — soát xe, đối chiếu danh sách từng — xác nhận sai sót gì mới cho .
Đoàn xe nhanh chậm lăn bánh quan đạo, thẳng hướng về phía tây.
…
Trong xe ngựa.
Tô Liên Y : “Đã khỏi thành , chỉ tiễn hai vị đến đây thôi. Nếu hữu duyên, ắt còn gặp .”
Huyền Thái phi đại thế mất, sớm chẳng còn dã tâm gì, chỉ cảm tạ việc con trai cứu thoát , cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong an hưởng tuổi già. Bà khẽ :
“Đã phiền Quận chúa Liên Y .”
Tô Liên Y khẽ kéo khóe môi, đáp: “Không dám nhận hai chữ phiền hà. Gặp một cũng là duyên phận. Sau nếu Thái phi việc cần, cứ sai truyền tin cho . Chỉ cần là việc Tô Liên Y thể giúp, nhất định sẽ chối từ.”
Cho đến lúc , Huyền thái phi vẫn hề rằng chính Hạ Dận Hiên dùng “bức thư cấu kết phản quốc” để uy h.i.ế.p Tô Liên Y tham gia cuộc giải cứu, chỉ tưởng rằng giữa Tô Liên Y và Hạ Dận Hiên vốn giao tình thiết mà thôi.
Điểm khiến Tô Liên Y Hạ Dận Hiên bằng con mắt khác, thủ đoạn thật cao tay, thể thừa nhận, khả năng nắm bắt lòng của quả thực đáng sợ.
Hạ Dận Hiên ung dung : “Hôm nay việc giải cứu thành công, công lao lớn nhất kể đến Liên Y. Nếu loại hỏa du do nàng cung cấp, thứ dầu một khi bốc cháy thì khó lòng dập tắt , e rằng cũng thể tranh thủ từng thời gian. Liên Y, nên cảm tạ nàng thế nào đây?”
Sau tấm khăn che mặt, Tô Liên Y lạnh lùng nhạt, nhưng lời vẫn ôn hòa dịu dàng: “Thất hoàng t.ử, giữa và ngài mà đến hai chữ cảm tạ thì quá khách sáo . Tiễn quân ngàn dặm cũng đến lúc chia tay, chỉ đưa các vị đến đây thôi. Sau nếu còn duyên, ắt sẽ gặp .”
Dứt lời, nàng đầu dặn phu xe bên ngoài: “Dừng xe.”
Bên ngoài xe là t.ử sĩ của Hạ Dận Hiên, nào ai theo sai khiến của Tô Liên Y? Xe ngựa vẫn tiếp tục lao ngừng.
Mục đích của Tô Liên Y vốn thật sự phu xe dừng , mà là để thăm dò phản ứng của Hạ Dận Hiên. Từ sáng đến giờ, trong lòng nàng luôn một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Hạ Dận Hiên hề nhúc nhích, chỉ mang theo nụ khó lường, lặng lẽ quan sát từng cử động của Tô Liên Y.
Tim Tô Liên Y chợt siết , nàng gượng : “Thất hoàng t.ử… chuyện là ?”
Huyền thái phi cũng hiểu, sang con trai .
Hạ Dận Hiên nhắm mắt dưỡng thần, thản nhiên : “Vẫn khỏi biên cảnh, đưa chúng thêm một đoạn nữa cũng muộn.”
Dưới ống tay áo rộng, hai nắm tay Tô Liên Y siết c.h.ặ.t. nàng để Huyền thái phi nhận giao dịch ngầm giữa hai , tránh sinh thêm biến , bèn : “Không tiễn các vị, mà là thể thực sự cho phép.”
Huyền thái phi bụng m.a.n.g t.h.a.i của Tô Liên Y, cũng lên tiếng khuyên nhủ: “Quận chúa Liên Y sai, thể nàng … e rằng chẳng bao lâu nữa là đến ngày sinh .”
Một t.h.a.i p.h.ụ tham gia hành trình chạy trốn, quả thực phần quái lạ, nhưng nếu đó là Tô Liên Y thì là chuyện khác. Dù khi Tô Liên Y bước chân kinh thành nắm giữ quyền thế, Huyền thái phi giam lãnh cung, song qua những tin tức vụn vặt thu thập nơi lãnh cung, bà cũng rõ Tô Liên Y là một nữ t.ử hiếm đời.
Hạ Dận Hiên chậm rãi mở mắt. Trên gương mặt cải trang bình phàm, đôi mắt trong ánh sáng mờ tối bỗng sáng lên, đáy mắt ẩn hiện vẻ nguy hiểm. Hắn vươn tay, nắm lấy cổ tay Tô Liên Y, đặt bàn tay trắng nõn mảnh mai mắt thưởng thức, : “Mẫu phi, thấy thế nào nếu để Tô Liên Y ở bên chúng ?”
Tô Liên Y muôn phần ngờ tới… Nàng bắt cóc!
Nàng vẫn luôn tự nhận là cẩn trọng, bao năm qua bao hiểm nguy gian nan đều thể ung dung vượt qua, mà cuối cùng bắt cóc một cách “tự nhiên” đến thế, hơn nữa còn ngay cửa nhà .
Đoàn xe suốt một ngày một đêm. Tô Liên Y trói tay chân bằng vải mềm, miệng bịt kín, giam giữ trong một cỗ xe ngựa nhỏ hơn bình thường. Thùng xe chế tạo đặc biệt, ngoài cửa xe thì bất kỳ cửa sổ nào, đủ thấy hành động tính toán từ .
Người đ.á.n.h xe là hai nữ t.ử giả nam trang — một đ.á.n.h xe, một chuyên chăm sóc. Cả hai đều cao ráo khỏe khoắn, da ngăm màu lúa mạch, ánh mắt sắc bén, thở dài và đều, hiển nhiên đều là võ công.
Trong thùng xe, Tô Liên Y từ phẫn nộ đến tự trách, dần dần rơi bất lực, trạng thái mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mê. Nàng dám phản kháng quá gay gắt, vì sợ c.h.ế.t, mà bởi sinh mạng của nàng chỉ thuộc về nàng, mà còn thuộc về đứa trẻ trong bụng.
Nghĩ đến đứa bé, Tô Liên Y vốn luôn kiên cường cuối cùng cũng lộ một mặt yếu mềm. Mọi chuyện xảy hôm nay đều là hậu quả của sự sơ suất của nàng. Nếu nàng gặp chuyện, duy nhất nàng chính là đứa trẻ kịp chào đời . Nghĩ mà buồn , khác m.a.n.g t.h.a.i thì nghỉ ngơi dưỡng sức, còn nàng bôn ba vất vả khắp nơi. Từ đầu xuất hiện dấu hiệu sảy t.h.a.i cho đến nay, tâm cảnh của nàng đổi nhiều. Nếu như nàng coi nhẹ sinh t.ử, cho rằng mất con chỉ là vô duyên, thì giờ nàng rõ ràng ý thức : nếu đứa trẻ thật sự điều gì bất trắc, đó sẽ là tội của nàng, một tội mà nàng sẽ dùng mạng sống để đền trả.
Tính còn hai mươi ngày nữa là đến ngày sinh. Nếu đứa trẻ thể vượt qua cửa ải cuối cùng , nàng cũng sẽ tự vẫn, là để bầu bạn với đứa trẻ đáng thương, là để chuộc tội.
Giờ nàng còn quá khát khao sự sống. Từ khi đến Loan quốc, cuộc đời nàng liên tiếp sóng gió, từng lấy một ngày yên . Nghĩ kỹ , đó vốn là cuộc sống nàng mong .
Bên ngoài xe ngựa, nữ t.ử phụ trách chăm sóc Tô Liên Y vén rèm bước , tay bưng một bát sữa bò còn ấm.
Trong xe ngựa vốn lâu ngày chìm trong bóng tối, ánh sáng theo rèm xe vén lên mà ào ạt tràn , khiến Tô Liên Y ch.ói đến mức mở nổi mắt. Dù lúc gần chạng vạng, ánh sáng cũng còn quá mạnh.
“Nô tỳ thấy tiểu thư đang , tiểu thư điều gì?”
Nữ t.ử bưng sữa tên là Chu Thanh, cùng với nữ t.ử còn Chu Hồng là tỷ song sinh, đều là cô nhi t.ử sĩ thế lực của Hiên phi nuôi dưỡng từ nhỏ, tương tự như Thôi Bằng Nghị đối với Thái hậu.
Tô Liên Y ngừng , nhưng trả lời, vì khinh thường Chu Thanh, mà vì trong miệng nàng vẫn còn nhét đồ.
Chu Thanh tiên đặt đèn dầu xuống, đó bưng sữa tiến gần, với Tô Liên Y:
“Tô cô nương, đây là sữa bò nóng chủ thượng dặn chuẩn cho cô nương. Nô tỳ sẽ tháo miếng vải trong miệng , mong tuyệt đối đừng kêu la, xin đừng khó những kẻ hạ nhân như bọn nô tỳ.”
Tô Liên Y gật đầu, tỏ ý đồng ý. Thực cho dù Chu Thanh , nàng cũng sẽ la hét. Nàng loại nữ nhân nền trong kịch, phân biệt cảnh mà gào om sòm? Ở nơi nguy hiểm rõ tình hình, cách nhất chính là giữ bình tĩnh và im lặng, tuyệt đối chọc giận đối phương khiến họ đề cao cảnh giác. Nói cách khác, kêu thì thôi, kêu thì nhất định kêu đến cứu binh.
Chu Thanh cẩn thận tháo miếng vải trong miệng Tô Liên Y, căng thẳng, luôn trong tư thế đề phòng, chỉ cần Tô Liên Y dám thốt nửa tiếng, nàng sẽ lập tức tay đ.á.n.h ngất.
Miếng vải tháo xuống, Tô Liên Y cuối cùng cũng thể khép đôi môi đau nhức .
“Chu cô nương yên tâm, sẽ kêu .”
Tô Liên Y mỉm : “Chu cô nương thử nghĩ xem, suốt dọc đường từng kêu la nào ?”
Chu Thanh đáp: “Tô cô nương quả thực từng kêu. việc chủ thượng căn dặn, bọn nô tỳ dám , mong cô nương thứ .”
Lời tuy , nhưng ánh mắt cảnh giác vẫn giảm nửa phần.
Tô Liên Y : “Có thể cởi trói tay cho ? Cứ tiếp tục thế , m.á.u lưu thông, cho dù c.h.ế.t thì tay cũng phế mất . Huống chi dọc đường ăn uống đều do Chu cô nương đút, đến việc phiền cô nương , chỉ riêng ăn thôi cũng khó chịu .”
Chu Thanh khẽ nhíu mày.
Tô Liên Y tiếp tục :
“Chu cô nương, và ngươi đều là nữ t.ử, nếu đổi là ngươi rơi cảnh của thì sẽ thế nào? Chúng đều thông cảm cho một chút ? Ta khó ngươi, mong ngươi cũng thương xót , chứ?”
Chu Thanh do dự. Suốt dọc đường, Tô Liên Y quả thực ngoan ngoãn, từng hành vi quá khích.
“Tô cô nương, nếu , Chu Thanh sẽ tự quyết định một . Lát nữa sẽ tháo dây trói tay cho , nhưng sự tin tưởng chỉ một . Nếu thật sự kêu la tìm cách trốn thoát, từ đó về sẽ còn gì để thương lượng nữa. Dù , nếu trốn , và cũng sẽ kết cục .”
Tô Liên Y mỉm dịu dàng, gật đầu: “Ta trốn, hai tỷ các ngươi gặp họa, lẽ nào ? Dọc đường ngươi chăm sóc , đều ghi nhớ trong lòng. tình cảnh của , ngươi cũng thấy , cho dù bây giờ ngươi tháo trói tay chân , chạy nổi ?”
Nói xong, nàng cúi đầu liếc bụng lớn.
Chu Thanh theo ánh mắt nàng xuống, nghĩ tới lời căn dặn “đối xử t.ử tế” của chủ thượng, liền đặt bát sữa xuống, đưa tay tháo dây trói ở tay Tô Liên Y, nhưng dây trói ở chân thì vẫn giữ nguyên.
Tô Liên Y khẽ cử động cổ tay, đôi mắt ngấn lệ long lanh ánh đèn mờ: “Chu cô nương, cảm ơn ngươi. Bất kể là khi nào, đều sẽ nhớ ân tình của ngươi.” Giọng cảm khái, ơn, cảm xúc phức tạp đan xen.
Chu Thanh gật đầu, nâng bát sữa đưa tới.
Tô Liên Y nhận lấy, cúi đầu uống hết sữa còn ấm, trả bát cho Chu Thanh.
Thấy nàng uống xong, Chu Thanh : “Khoảng một canh giờ nữa, đoàn xe sẽ hạ trại nghỉ chân, đêm nay xuyên đêm.” Giọng vẫn đều đều, hầu như cao thấp.
“Ta .” Tô Liên Y đáp.
Chu Thanh thấy sữa uống xong, cầm dây vải mềm định trói tay Tô Liên Y . Tô Liên Y để lộ dấu vết mà khẽ lùi về một chút: “Chu cô nương, lời đùa. Nếu cứ trói thế mãi, tay thật sự sẽ phế. Huống chi tình trạng của , ngươi cũng thấy. Cho dù bây giờ thả , cũng dám . Nếu rời khỏi đoàn xe, ai chăm sóc , ai đỡ đẻ cho ?” , đoàn xe của Hạ Dận Hiên thậm chí còn mang theo cả bà đỡ, đủ thấy sự mưu tính từ .
Chu Thanh chút d.a.o động: “…”
Tô Liên Y khổ: “Chu cô nương, khó ngươi. Hay là thế , ngươi cứ chuyển nguyên lời cho Thất hoàng t.ử. Nếu vẫn kiên quyết trói , sẽ thêm nửa câu dư thừa nào nữa.”
Chu Thanh gật đầu: “Xin chờ một lát.” Nói xong liền rời khỏi thùng xe.
Tô Liên Y lờ mờ thấy Chu Thanh gọi thị vệ cưỡi ngựa tới, gì đó, lâu đoàn xe dừng . Hẳn là Chu Thanh xuống xe, đích xin chỉ thị của Hạ Dận Hiên. Sau một quãng chờ đợi ngắn mà dài, Chu Thanh , vén rèm : “Tô cô nương, chủ thượng đồng ý. Từ nay về sẽ trói nữa. Chu Thanh một lời nhất định nhắc nhở: Chủ thượng tuy nhân từ, cũng mong Tô cô nương điều.” Giọng vẫn lạnh nhạt như cũ.
Tô Liên Y càng tỏ thuận theo: “Ta , đa tạ Chu cô nương.” Nói xong liền cúi đầu, dáng vẻ cô độc.
Chu Thanh buông rèm xe, trở về vị trí ban đầu. Đoàn xe tiếp tục lên đường. Bên ngoài xe, Chu Thanh nhịn thì thầm oán trách: “Tô Liên Y thật đáng thương, bụng mang chửa bắt . Nếu sớm thế , lúc đầu nàng nên dây dưa với Vân gia.”
Trong mắt nàng, việc chủ thượng bắt Tô Liên Y vì nàng là của Vân gia, mà Vân gia thuộc phe Thái t.ử.
Chu Hồng — tuy là nhưng tính tình lãnh đạm, suy nghĩ thấu đáo — chậm rãi lắc đầu: “Tỷ, chuyện thể chỉ một mặt. Muội cảm thấy chủ thượng bắt Tô Liên Y cùng vì Vân gia. Dù mỗi theo một chủ, nhưng với chủ thượng mà , thù hận với Thôi gia còn sâu hơn nhiều so với Vân gia. Thế nhưng chủ thượng từng tìm Thôi gia gây phiền toái, huống chi là Vân gia, càng thể là vì một nàng dâu của Vân gia.”
Chu Thanh : “Tô Liên Y chỉ đơn thuần là nàng dâu của Vân gia. Nghe phu quân nàng, Vân Phi Tuân, là cánh tay trái của hoàng thượng.”
Chu Hồng lắc đầu: “Hễ là bề thì đều là tay chân của hoàng đế. Nếu cứ vì thế mà bắt gia quyến của các đại thần, e rằng mấy cái phủ cũng nhốt hết.”
Tính hiếu kỳ của Chu Thanh nổi lên, nắm lấy tay Chu Hồng mà truy hỏi: “Vậy , rốt cuộc vì chủ thượng bắt Tô Liên Y? Nói nhanh lên, tò mò c.h.ế.t mất.”
Chu Hồng đưa ngón tay đặt lên môi, hiệu im lặng: “Ý đồ của chủ thượng há là thứ chúng thể đoán ? Hơn nữa, càng nhiều thì nguy hiểm càng lớn, chẳng lợi gì cho chúng .” Nói xong, nàng thèm để ý tới tỷ nhiều chuyện nữa, chuyên tâm đ.á.n.h xe tiếp tục lên đường.
Chu Thanh nào ngờ, trong thùng xe , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i trông yếu ớt đáng thương Tô Liên Y khi nàng rời liền đổi hẳn một thần sắc khác. Ánh mắt ngấn lệ đầy ơn ban nãy biến mất, đó là sự trầm tĩnh nặng nề. Đôi mắt nàng chăm chăm ngọn đèn dầu phía xa, sâu thẳm khó dò.
……
Kinh thành.
Thác Bạt Nguyệt mơ cũng ngờ, việc nàng vì báo thù Hạ Sơ Huỳnh mà gả cho Vân Phi Dương, rốt cuộc chẳng đạt hiệu quả như mong . Ngày đại hôn, nàng thấy gương mặt hối hận của Hạ Sơ Huỳnh, vì nàng đội khăn voan đỏ, mà là vì Hạ Sơ Huỳnh căn bản đến dự hôn lễ của nàng , chạy chủ hôn cho một quản gia gì đó của Vân phủ, ngay cả Tô Liên Y cũng đến.
Khó khăn lắm mới chịu đựng qua ngày hôm . Dù là bình thê, nhưng với phận chính thất nhập môn, Thác Bạt Nguyệt vẫn kính Hạ Sơ Huỳnh. Thế nhưng trong nghi lễ vẫn thấy bóng dáng nàng, hỏi thăm mới , Hạ Sơ Huỳnh sớm cung vì xảy đại sự — Tô Liên Y mất tích!
Đang yên đang lành, Tô Liên Y mất tích !?
Những chuyện đó tạm gác sang một bên, điều khiến Thác Bạt Nguyệt căm hận nhất chính là phu quân nàng , Kim Bằng tướng quân Vân Phi Dương. Nàng đối với Vân Phi Dương si mê gì, nhưng chỉ riêng địa vị và dung mạo của , gả cho cũng hề thiệt thòi. Điều kiện của Vân Phi Dương, dù mang sang Huyền quốc cũng đủ xưng là phu quân trong mộng hàng đầu. Thế nhưng đêm động phòng hôm qua khiến nàng mừng thất vọng.
Mừng là vì sự che chở ân cần của Vân Phi Dương, khiến nàng cảm giác mỹ nam cưng chiều đến tận xương tủy, thẹn mãn nguyện.
Thất vọng là vì suốt cả đêm, tuy Vân Phi Dương luôn ngọt ngào với nàng , nhưng nàng cảm giác ánh mắt đẽ từng thật sự dừng , như thể xuyên qua nàng để một khác. Nàng hiểu rõ Vân Phi Dương, là nghĩ nhiều, bản tính vốn như , hoặc trong lòng thực sự còn khác.
Nghi lễ kính kết thúc, liền chẳng còn ai để ý xem tân nương như nàng sống nữa, bởi vì đại sự lớn nhất của Vân gia — đúng hơn là của cả Loan quốc — chính là Tô Liên Y mất tích. Vân Trung Hiếu và Vân phu nhân khi nhận liền lập tức quan phục, cung trang để cung yết kiến hoàng thượng. Các di nương trong phủ cũng tụ tập tại chính viện hỏi thăm tin tức của Tô Liên Y, đủ thấy thanh danh thường ngày của nàng trong Vân phủ đến mức nào.
…
Phủ tướng quân.
Khi Thác Bạt Nguyệt đầu bước tòa phủ Tướng quân rộng lớn , nàng thật sự chấn động!
Dẫu lớn lên trong hậu cung, quen với tam cung lục viện của phụ hoàng, nhưng cả một phủ yến oanh phì yến, nàng vẫn dọa nhẹ. Bỏ qua đám oanh oanh yến yến , nàng thuận lợi chiếm lấy viện của chủ mẫu trong phủ. Thế nhưng đối diện với đám thất chờ sẵn để oai phủ đầu và đám hạ nhân run rẩy hầu hạ bên cạnh, nàng chẳng hề cảm thấy chút thành tựu nào.
Cảm giác giống như dẫn quân đ.á.n.h chiếm một tòa thành, để phát hiện đó chỉ là một tòa thành trống rỗng.
Phủ Tướng quân nhiều năm chủ mẫu quản lý. Từ ngày Hạ Sơ Huỳnh trở về từ huyện Nhạc Vọng, nàng từng bước phủ Tướng quân nửa bước. Các thất quen với sự tự do buông thả, nay đội nắng đầu hạ phơi trong viện hồi lâu, dần sinh oán giận. Kẻ mắng nhỏ, mỉa mai, lời lẽ châm chọc khiến Thác Bạt Nguyệt đả kích đến tơi tả. Tất cả đều mong Hạ Sơ Huỳnh cũng phủ — hai chủ tranh đấu, các nàng mới trò để xem.
Thác Bạt Nguyệt một trong gian đại sảnh trống trải, hai mắt đờ đẫn sân viện đầy oanh oanh yến yến, chẳng lấy nửa phần vui sướng của kẻ chiến thắng, chỉ thấy nỗi cô độc từng đợt từng đợt dâng lên. Từ khi đại hôn kết thúc, Từ ma ma — xưa nay vẫn bày mưu tính kế cho nàng — bỗng nhiên lâm trọng bệnh, thể tiếp tục hầu hạ bên cạnh. Mời ít đại phu đến xem, tất cả đều là do hợp thủy thổ, xét Từ ma ma tuổi cao, gần như còn khả năng hồi phục, chỉ thể để bà theo sứ đoàn trở về Huyền quốc.
Thác Bạt Nguyệt dám quá mức phô trương. Bởi đó, hoàng đế Loan quốc từng vô tình hữu ý tiết lộ với nàng một chuyện, sứ thần Huyền quốc từng ý mưu hại bách tính Loan quốc. Người Loan quốc ai khác, chính là quản gia Vân phủ, Tần Thi Ngữ — cùng nàng đại hôn trong một ngày. Dẫu là nữ nhi, nàng cũng hiểu rõ sự căng thẳng và nhạy cảm trong quan hệ giữa các quốc gia, nhất là giữa Huyền quốc và Loan quốc, hai nước vốn là kẻ thù truyền kiếp.
Nàng vì sự tùy hứng của mà gây thêm phiền toái cho phụ hoàng, vì thế cùng hoàng đế Loan quốc đạt thành một thỏa thuận lời, đó là: nàng sẽ an phận thủ thường, khiến hoàng đế Loan quốc khó xử; đổi , hoàng đế Loan quốc cũng truy cứu chuyện sứ thần Huyền quốc mưu sát Loan quốc, coi như từng .
Thác Bạt Nguyệt cứ thế đờ đẫn chiếc ghế đặt giữa đại sảnh, suy nghĩ miên man. Nàng hề , biểu cảm gương mặt bộc lộ nội tâm, sa sút đến cực điểm.
Thấy nguội, nha vội vàng rón rén mới.
Càng nghĩ, Thác Bạt Nguyệt càng thấy uất ức, trong lòng dâng lên cảm giác như giăng bẫy đẩy cạm bẫy, nhưng chẳng ai là kẻ giăng bẫy, bẫy đó là gì, và rốt cuộc rơi cạm bẫy nào. Nàng chỉ , cuộc sống hiện tại điều nàng mong . Huyền quốc thiếu nhân tài tuấn tú trẻ trung, cớ nàng lặn lội ngàn dặm, viễn giá tha hương?
Nghĩ tới đây, Thác Bạt Nguyệt nhịn cúi đầu, hai tay nhẹ nhàng che mặt. Bao nhiêu hối hận, bao nhiêu bi ai, chỉ nàng hiểu.
Ngoài sân, tiếng bàn tán và mỉa mai của đám cơ ngày càng lớn, từ những lời thì thầm kín đáo ban đầu, dần biến thành ồn ào náo nhiệt như chợ b.úa, tựa hồ quên mất trong đại sảnh vẫn còn một vị chính thê.
Vốn tâm phiền ý loạn, những âm thanh ầm ĩ , Thác Bạt Nguyệt càng hận thể tìm để trút giận.
Nàng buông tay khỏi mặt, trong đôi mắt tràn đầy độc ác. Không tìm Hạ Sơ Huỳnh, cũng thể lớn chuyện, chẳng lẽ đối phó với đám nữ nhân mà nàng cũng ?
Đám cơ thấy ánh mắt lạnh lẽo của Thác Bạt Nguyệt quét tới, ai nấy giật , vội vàng chấn chỉnh tinh thần. sợ Thác Bạt Nguyệt ư? Trò ! Nếu sợ công chúa Kim Ngọc thì còn lý, chứ một công chúa ngoại bang thì gì đáng sợ? Những lời đồn ô nhục năm xưa, các nàng đều cả , vốn khinh thường Thác Bạt Nguyệt từ lâu, nay càng xem thử, rốt cuộc là ai sợ ai.
Hậu viện phủ Tướng quân, một nữa gió tanh mưa m.á.u nổi lên.
……
Hoàng cung.
Hôm nay ngày triều chính, cần triều sớm. Theo lẽ thường, hoàng đế hẳn nên yên tĩnh ở Ngự thư phòng hoặc Cần Chính Các xử lý công vụ, phê duyệt tấu chương. Thế nhưng từ sáng sớm, Ngự thư phòng kẻ tấp nập, tất cả đều vì một việc — quận chúa Liên Y, Tô Liên Y, mất tích.
Hạ Sơ Huỳnh mắt đỏ hoe, ngừng lẩm bẩm tự trách bản vì kiên quyết cùng Tô Liên Y, để khiến nàng gặp tai họa. Vừa , nàng dùng khăn tay lau những giọt nước mắt ngừng rơi xuống.
Thái hậu cũng theo tới, ở bên cạnh nữ nhi . Nghĩ tới việc ngay giữa kinh thành, một sống sờ sờ, là mệnh quan triều đình, bỗng nhiên mất tích lý do, trong lòng bà cũng phẫn nộ vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-332-to-lien-y-bi-bat-coc.html.]
Người Vân gia bộ đều cung, chờ đợi tin tức tiến triển của sự việc.
Trong Ngự thư phòng, Vân Phi Tuân sắc mặt xanh mét bước , khi hành lễ với Hạ Dận Tu liền trầm giọng : “Hoàng thượng, mạt tướng điều tra rõ ràng bộ trong Vân phủ. Ngày hôm đó, Liên Y xe ngựa của phủ đến Thanh Lệ đạo, đó thấy một chiếc xe ngựa khác của Vân phủ. Liên Y đổi sang chiếc xe thứ hai, dặn đ.á.n.h xe ban đầu về phủ . Từ đó về … liền mất tích.”
Hạ Dận Tu cũng vô cùng coi trọng chuyện , bởi phận của Tô Liên Y quá đặc thù. Ít ai rằng, Tô Liên Y từ lâu trở thành mục tiêu tranh đoạt của các nước.
“Xem nàng bắt , chẳng lẽ việc rời là do chính ý nàng?”
Thái hậu nổi giận đùng đùng: “Tô gan! Tô Liên Y dám phản quốc ư!”
Hạ Sơ Huỳnh lập tức nắm lấy tay Thái hậu: “Không, mẫu hậu xin nguôi giận! Liên Y tuyệt đối thể phản quốc! Xin mẫu hậu bình tâm suy nghĩ: nếu Liên Y thực sự lòng phản quốc, khi còn ở thành Đông Ô chẳng càng đủ thiên thời địa lợi ? Khi còn tại chức, nàng nắm trong tay nhiều cơ mật hơn, cớ gì đợi đến mấy tháng khi từ quan mới phản quốc? Huống chi thể nàng thế nào mẫu hậu cũng rõ, bao lâu nữa sẽ lâm bồn, trong thời khắc nguy hiểm , nàng là một đại phu, càng thể hành động liều lĩnh.”
Dẫu Thái hậu nhận Tô Liên Y nghĩa nữ, nhưng phần nhiều là vì thể diện của Hạ Sơ Huỳnh, đối với Tô Liên Y cũng chẳng mấy hảo cảm.
“Vậy ngươi xem, một sống sờ sờ như Tô Liên Y thì thể ?”
Hạ Sơ Huỳnh lập tức nghẹn lời, cả Ngự thư phòng trong chốc lát rơi tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Vân Phi Tuân nghiến c.h.ặ.t răng: “E rằng…”
Mọi đều về phía Vân Phi Tuân, chờ xem sẽ đưa kết luận gì.
“E rằng Liên Y uy h.i.ế.p!” Vân Phi Tuân trầm giọng .
“Ta hiểu nàng . Tuy là nữ t.ử nhưng cực kỳ tự phụ, hiếm khi cầu viện khác. Nhược điểm lớn nhất của nàng chính là quá coi trọng tình cảm. Nếu dùng an nguy của bên cạnh nàng để uy h.i.ế.p, nàng thể sẽ một gánh chịu tất cả mà hé răng nửa lời. Nay nàng hành động ngoài dự liệu như , e rằng uy h.i.ế.p rơi thế khó.”
Thái hậu lạnh: “Uy h.i.ế.p ư? Ta e là lợi dụ thì .”
Hạ Sơ Huỳnh sốt ruột: “Mẫu hậu, xin đừng suy đoán bừa nữa! Liên Y tuyệt đối thể lợi dụ, càng thể phản quốc! Nhi thần xin lấy đầu đảm bảo!”
Thái hậu giận dữ quát: “Huỳnh nhi ngốc! Con mới quen Tô Liên Y mấy ngày? Đừng quên, nàng ngày hôm nay đều là nhờ con! Không con, nàng vẫn chỉ là một thôn phụ nơi quê mùa!”
Vân Phi Tuân lạnh lùng hừ một tiếng: “Thái hậu nương nương, mạt tướng xin thu lời . Thành tựu hôm nay của Liên Y là do bản nàng nỗ lực đạt , nhờ công chúa, càng nhờ hoàng thượng. Những gì nàng còn nhiều hơn những điều các vị thấy . Nàng từng đơn xâm nhập tà giáo vùng, lẽ nào chỉ để chờ một ngày phản quốc mà ?”
Vân Trung Hiếu và Vân Phi Dương bên cạnh lập tức tái mặt, lời là đại bất kính với Thái hậu và hoàng thượng, thậm chí thể chuốc lấy họa c.h.é.m đầu!
Thái hậu nào từng một vị quan tam phẩm công khai cãi như , nhất thời sững sờ, đưa tay chỉ thẳng Vân Phi Tuân: “To gan! Ngươi đang gì ?”
Vân Phi Tuân phớt lờ ánh mắt cảnh cáo hoảng hốt của phụ và trưởng, chắp tay hướng Thái hậu: “Mạt tướng đương nhiên đang gì. mạt tướng vẫn nhắc Thái hậu một câu, nước thể chở thuyền, cũng thể lật thuyền. Chúng thần đều một lòng trung thành với hoàng thượng, Thái hậu tùy ý nghi kỵ, chẳng lạnh lòng ? Mười mấy năm , tiên hoàng nghi kỵ phụ soái; chẳng lẽ mười mấy năm hôm nay, Thái hậu nghi kỵ Liên Y?”
Vân Trung Hiếu và Vân Phi Dương hoảng sợ, đồng loạt quỳ xuống, còn kéo Vân Phi Tuân quỳ theo, liên tục dập đầu: “Xin Thái hậu nguôi giận! Phi Tuân nó nhất thời hồ đồ, xin nương nương niệm tình Vân gia chúng thần một lòng trung quân, vạn xin tha cho Phi Tuân!” Trong lòng Vân Trung Hiếu sợ hận, ngày thường con trai ngoan ngoãn đến mức ngu dại, hôm nay xốc nổi đến .
Hạ Sơ Huỳnh thì hiểu rõ, Vân Phi Tuân xưa nay luôn là nóng tính, chỉ là ai chạm tới điểm mấu chốt trong lòng mà thôi — mà điểm mấu chốt , chính là Tô Liên Y.
“Mẫu hậu xin bình tĩnh. Phi Tuân mạo phạm dĩ nhiên là , nhưng cũng là vì quá sốt ruột. Việc chỉ là Liên Y mất tích, mà còn liên quan đến cháu ruột của Vân gia cùng mất tích, ý nghĩa vô cùng trọng đại.”
Hạ Sơ Huỳnh tìm cách khuyên giải, mong Thái hậu giảm nhẹ tội cho Vân Phi Tuân.
“Đủ !” Một tiếng quát trầm thấp vang lên từ miệng Hạ Dận Tu. Hắn luôn lấy sai lầm của tiên hoàng lời răn, tự nhắc tuyệt đối đa nghi, nhưng chỉ đến khi thực sự lên vị trí mới hiểu, nghi kỵ… khó đến nhường nào. Hắn vẫn đang vùng vẫy giữa lý trí và hoài nghi, cố gắng ép bản bình tĩnh, chậm rãi : “Mẫu hậu, còn sớm, hãy trở về Thiên Từ cung nghỉ ngơi .”
Nói xong, hề khách sáo, trực tiếp lệnh cho thái giám và cung nữ của Thiên Từ cung dìu Thái hậu rời khỏi Ngự thư phòng.
Hạ Sơ Huỳnh bước đến bên Vân Phi Tuân, hạ giọng : “Phi Tuân, mẫu hậu vì chuyện quá sốt ruột nên mới như . Dù bà gì, ngươi cũng đừng để trong lòng. Liên Y là thế nào, và hoàng đều rõ. Dù nàng tỷ ruột thịt của , nhưng còn hơn cả ruột thịt. Mẫu hậu tuổi cao, mong ngươi thông cảm cho bà.”
Mối giao tình giữa Hạ Sơ Huỳnh và Tô Liên Y, Vân Phi Tuân đều rõ. Hắn cũng chính là chứng kiến hai từ chỗ xa lạ đến kết nghĩa kim lan. Vân Phi Tuân dậy từ mặt đất, Hạ Sơ Huỳnh : “Mạt tướng sẽ nghĩ như .”
Ngừng một chút, thấy vành mắt Hạ Sơ Huỳnh sưng đỏ, nhớ đến chuỗi biến cố liên tiếp, khẽ thở dài: “Công chúa cứ yên tâm, Liên Y cát nhân tự hữu thiên tướng, nhất định sẽ bình an vô sự.”
Hạ Sơ Huỳnh liều mạng gật đầu, nhưng nước mắt vẫn kìm mà rơi xuống.
Vân Phi Dương bên cạnh cảnh , lòng như vỡ nát. Không từ khi nào, trong tim chỉ còn hình bóng Hạ Sơ Huỳnh, những nữ nhân khác từ lâu mờ nhạt dấu vết, hoặc lẽ, từ đến nay vốn từng thật sự yêu say đắm bất kỳ ai.
Vân Trung Hiếu một rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng, từ đầu đến cuối luôn chăm chú quan sát sắc mặt Hạ Dận Tu, bỏ sót một tia biến hóa nào, chỉ sợ bi kịch năm xưa lặp .
May , dù trong lòng Hạ Dận Tu d.a.o động, nhưng lý trí vẫn áp đảo tất cả, khiến lấy sự kiên định: “Phi Tuân, như lời ngươi , Tô ái khanh cát nhân tự hữu thiên tướng, sẽ luôn gặp dữ hóa lành. Chúng thể tự loạn trận cước.”
Sau đó, sang Hạ Sơ Huỳnh: “Sơ Huỳnh, trẫm một nhiệm vụ giao cho ngươi.”
Hạ Sơ Huỳnh vội : “Hoàng cứ dặn dò. Chỉ cần là chuyện liên quan đến Liên Y, thần tuyệt từ chối.”
Hàm ý ngoài Tô Liên Y , những chuyện khác xin miễn bàn, nàng hiện tại còn tâm trí.
Sao Hạ Dận Tu hiểu?
“Ngươi lập tức đến Vân phủ, tra xét kỹ từng hạ nhân trong phủ, liệt kê tất cả những mà Tô Liên Y từng tiếp xúc kể từ khi trở về từ thành Đông Ô đến nay. Trẫm cho rằng, manh mối trong những .”
“Vâng, thần rõ, xin hoàng yên tâm.”
Hạ Sơ Huỳnh hiểu rõ, hoàng giao việc cho nàng chứ quan viên khác, một phần vì nàng quá nóng ruột, phần khác vì phận đặc thù của Tô Liên Y, những việc liên quan đến nàng thể dễ dàng để ngoài nắm .
Nhận lệnh xong, Hạ Sơ Huỳnh xoay rời khỏi Ngự thư phòng.
Vân Phi Dương theo bóng lưng nàng rời , lông mày khẽ động. Trong lòng chợt sinh cảm giác, nữ t.ử mắt giống như cát mịn trôi qua kẽ tay, thứ thể giữ .
Ý nghĩ như tiếng sét đ.á.n.h ngang đầu: rõ ràng bọn họ là phu thê, thậm chí còn với một đứa con, nàng thể rời bỏ ? Không thể nào!
Dù tự trấn an như , nhưng cảm giác trống rỗng trong l.ồ.ng n.g.ự.c càng lúc càng mãnh liệt.
“Thần khẩn cầu hoàng thượng cho phép thần cùng công chúa phối hợp điều tra chuyện Vân phủ.”
Khi Vân Phi Dương kịp nhận , lời buột miệng thốt , thu hồi cũng còn kịp nữa.
Hạ Dận Tu mang theo vài phần kinh ngạc Vân Phi Dương. Trong mắt , Vân Phi Dương luôn ôn hòa mà lãnh đạm, dường như đa tình nhưng thực chất vô tình, hiếm khi để tâm đến bất cứ ai, ngay cả chuyện của Vân nguyên soái, cũng chỉ dừng ở mức đủ. Ai ngờ hôm nay chủ động nhúng tay nhiệm vụ của Sơ Huỳnh.
“Được, vất vả cho Phi Dương .” Dù kinh ngạc, Hạ Dận Tu vẫn gật đầu đồng ý.
Vân Phi Dương dừng lấy nửa bước, gần như lao thẳng khỏi cửa, đuổi theo bóng dáng Hạ Sơ Huỳnh.
Hạ Dận Tu sang vợ chồng Vân Trung Hiếu : “Hai cứ yên tâm, trẫm sẽ vận dụng biện pháp để tìm manh mối của Tô Liên Y. Hai cứ tạm thời hồi phủ, nếu tin tức gì, trẫm sẽ lập tức sai truyền đến soái phủ.”
Vân Trung Hiếu và Vân phu nhân vội vàng quỳ xuống tạ ân, đó mang theo mỗi một mối tâm tư rời khỏi Ngự thư phòng.
Bên ngoài Ngự thư phòng, hai lặng lẽ sóng bước, ai mở miệng lời nào. Ra khỏi cung môn, lên xe ngựa, Vân phu nhân mới chần chừ cất tiếng: “Nguyên soái, ngài xem… Liên Y thật sự bắt ? Hay là… giống như lời Thái hậu …”
Vân Trung Hiếu lập tức xua tay cắt ngang lời bà: “Không thể. Không đến việc chúng hiểu rõ con bé thế nào, gia quyến, gia sản của Liên Y đều ở Loan quốc, nó thể là ? Nếu thật sự nương nhờ nước khác, nó nhất định sẽ sắp xếp thỏa thứ từ . Hơn nữa, địa vị của Liên Y ở Loan quốc vô cùng đặc biệt, thể là một , vạn . Vừa phận quận chúa, sản nghiệp khổng lồ, phu quân tiền đồ rộng mở. Người khác lấy gì để dụ dỗ nó? Tiền bạc? Địa vị? Quyền thế?”
Những thứ , Tô Liên Y ở Loan quốc đều thiếu.
Xe ngựa khởi hành, chầm chậm lăn bánh dần tăng tốc, tiếng vó ngựa lộp cộp hòa cùng tiếng bánh xe nghiến mặt đất ngày càng rõ.
Vân phu nhân do dự một lúc, cuối cùng vẫn thấp giọng suy nghĩ: “Thiếp một ý nghĩ hoang đường… liệu là hoàng đế nước khác hứa ban cho nàng ngôi vị phi tần?”
Trong mắt bà, chỉ việc nhập cung phi mới thể vượt lên tất cả những gì Tô Liên Y đang .
Vân Trung Hiếu khẽ một cách khó hiểu: “Hứa phong phi vị ? Vậy phu nhân nghĩ xem, hoàng thượng của chúng … từng lấy ngôi vị phi tần để hứa với Tô Liên Y ?”
Lời khiến Vân phu nhân kịp trở tay: “Nguyên soái, chẳng lẽ thật sự… ngài từng chuyện gì ? Mau cho !”
Trên mặt bà tràn đầy kinh ngạc.
Nụ kỳ quái mặt Vân Trung Hiếu dần thu , bằng vẻ nghiêm nghị thường ngày: “Không gì, chỉ là đoán bừa thôi.” Nói xong liền chịu thêm nữa.
Xe ngựa tiếp tục tiến về phía . Vân Trung Hiếu nhắc đề tài , Vân phu nhân đành buồn bã thôi hỏi.
…
Ngự thư phòng —
Hạ Dận Tu xong các tin tức từ nhiều phương diện truyền về, lượt đưa bố trí đối sách, đó cho lui , chỉ giữ Vân Phi Tuân và Thôi Bằng Nghị hai .
Không khí trong Ngự thư phòng lập tức trở nên trang nghiêm nặng nề, như thể đổi sang một sắc thái khác.
“Về chuyện Tô Liên Y mất tích, hai ý kiến gì?”
Vì trong điện chỉ còn ba , khí chất của Hạ Dận Tu bỗng nhiên biến đổi, bớt sự đường hoàng của bậc quân vương ban ngày, nhiều thêm một tia âm trầm lạnh lẽo, tựa như luôn ánh mặt trời, nay bước bóng tối.
Vân Phi Tuân tuy yên tại chỗ, nhưng trong lòng sớm mất bình tĩnh. Nếu vì quá hoảng loạn, khi nãy cũng đến mức công khai chống đối Thái hậu.
Thôi Bằng Nghị thì vô cùng lo lắng cho Vân Phi Tuân. Hắn trung thành tuyệt đối với hoàng thượng, kính phục Vân Phi Tuân từ tận đáy lòng, còn đối với Tô Liên Y là mang ơn sâu sắc. Nếu Quận chúa Liên Y và công chúa Kim Ngọc, cũng chẳng thể gia đình, càng thể cưới một vợ hiền lành, đồng tâm đồng chí, chăm sóc chu .
Nghĩ đến đêm tân hôn hôm qua, trong lòng Thôi Bằng Nghị vẫn còn dâng trào niềm vui mừng. Hắn từng nghĩ, một cô nhi t.ử sĩ như , một ngày phận, gia đình. Hắn từng cho rằng bản sẽ giống như những t.ử sĩ khác, cả đời trung thành với chủ, cuối cùng c.h.ế.t nhiệm vụ.
Chính vì cuộc đại hôn , trong lòng sinh lòng ơn, ơn tất cả , cũng ơn mệnh.
Thôi Bằng Nghị thầm thề, bất luận vì lý do gì, cũng tìm Quận chúa Liên Y, giúp nàng thoát khỏi hiểm cảnh! Nghĩ đến đây, lớp quan bào, hai nắm tay âm thầm siết c.h.ặ.t.
Hạ Dận Tu thấy Vân Phi Tuân chỉ sa sầm mặt mày, một lời cũng , liền chủ động bỏ qua , sang bàn bạc với Thôi Bằng Nghị. Dù nữa, cũng là Vân Phi Tuân lớn lên, rõ từ nhỏ tính tình cổ quái khác thường.
“Thôi ngự sử, ngươi thấy ?” Hạ Dận Tu hỏi.
Thôi Bằng Nghị nghiêm trang đáp: “Bẩm hoàng thượng, suy nghĩ của thần trùng khớp với nhận định của thủ lĩnh. Quận chúa Liên Y cương trực chính trực, tuyệt đối thể lợi ích dụ dỗ. Trái , kẻ địch thể lợi dụng điểm yếu coi trọng tình nghĩa của quận chúa để uy h.i.ế.p. Thần dự cảm… quận chúa lúc e là hãm hiểm cảnh!” Nói xong liền siết c.h.ặ.t t.a.y, cúi hành lễ.
Cùng lúc đó, bên cạnh vang lên tiếng nắm tay siết c.h.ặ.t — là Vân Phi Tuân.
Thôi Bằng Nghị khựng , lập tức nhận lỡ lời, vô tình chạm đến nỗi đau của thủ lĩnh.
Hạ Dận Tu đang định bảo Vân Phi Tuân lui xuống , thì bên ngoài vang lên tiếng gọi dồn dập của Hạ Sơ Huỳnh, đứt quãng mà gấp gáp: “Hoàng … khoan ! Có… phát hiện lớn!”
Vân Phi Tuân vốn bất động như tượng đá lập tức lao : “Công chúa điện hạ, phát hiện gì!?”
Hạ Sơ Huỳnh là chạy một mạch tới, thể vốn quen nuông chiều, giờ thở , cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, mắt hoa lên từng đợt.
Hạ Dận Tu đích đỡ Ngự thư phòng, sắp xếp cho nàng xuống, hiệu đừng vội , đợi nàng thở đều mới đưa cho một chén nóng: “Không vội, từ từ .”
Sơ Huỳnh dùng phương pháp hít thở sâu từng Tô Liên Y dạy để nhanh ch.óng điều chỉnh thở, miễn cưỡng nhấp một ngụm , : “Vừa thần đến Vân phủ, tập trung bộ hạ nhân, bắt đầu hỏi từ những gần đây từng tiếp xúc với Liên Y. Khi hỏi đến một nha tên Lục Nhi thì phát hiện manh mối. Hóa mười lăm ngày , Liên Y từng gặp một nam t.ử phố, hai trò chuyện gần hai canh giờ tại một quán nơi góc đường kinh thành. Sau khi rời , sắc mặt Liên Y vô cùng trầm trọng.”
“Người đó là ai!?” Chưa đợi Hạ Dận Tu lên tiếng, Vân Phi Tuân gầm lên hỏi.
Lúc đôi mắt Vân Phi Tuân đỏ rực, nào còn Thái hậu, nào còn hoàng thượng, nào còn công chúa? Trong lòng chỉ còn an nguy của Tô Liên Y — kẻ cản đường, bất kể là ai, đều c.h.ế.t!
Hạ Dận Tu cũng chấp nhặt với , thẳng tay nhường hẳn vị trí mặt Sơ Huỳnh. Đối với hành vi vô lễ của Vân Phi Tuân, chẳng những giận, trái còn phần hài lòng, bởi điều cho thấy ranh giới cuối cùng trong lòng Vân Phi Tuân ở . Chỉ cần nắm hoặc vật quan tâm nhất, liền thể khiến vì mà liều mạng.
Thôi Bằng Nghị cũng siết c.h.ặ.t hai nắm tay, ánh mắt dán c.h.ặ.t lên Hạ Sơ Huỳnh.
Sơ Huỳnh tiếp: “Người đó là Mộ Diệp Phàm, chủ nhân của Hiệu sách Đình Phong. Trước đây Liên Y từng nhắc đến với thần , nhưng Liên Y quen nhiều , quan hệ phức tạp, nên thần để tâm. Sau đó hạ nhân Vân phủ bổ sung mới , là quen từ khi Liên Y trở về từ thành Đông Ô, hai bên vẫn qua đứt quãng.”
“Mộ Diệp Phàm?” Hạ Dận Tu lẩm bẩm: “Họ Mộ ở kinh thành xa lạ, Hiệu sách Đình Phong càng nổi danh. Mộ Diệp Phàm là truyền nhân đời của Mộ thị, chẳng lẽ vấn đề?”
Ngay đó, sang Thôi Bằng Nghị: “Thôi ngự sử, đây là lệnh bài đặc sứ của trẫm. Thấy lệnh như thấy trẫm. Kể từ hôm nay, ngươi cầm lệnh bài chính thức điều tra vụ việc, bắt đầu từ Mộ Diệp Phàm.” Nói , lấy từ trong n.g.ự.c một khối lệnh bài nhỏ gọn, ánh vàng rực rỡ.
Thôi Bằng Nghị quỳ xuống: “Thần quyết phụ thánh mệnh, nhất định tra rõ việc của Quận chúa Liên Y.”
“Hoàng thượng, vì giao lệnh bài cho thần?” Vân Phi Tuân sốt ruột hỏi.
Hạ Dận Tu dở dở : “Phi Tuân, trẫm tin ngươi, mà là hiện tại ngươi quá xúc động, dễ đưa phán đoán sai lầm. Trẫm hiểu tâm trạng của ngươi, nhưng thứ ngươi cần lúc là bình tĩnh. Đợi ngươi tĩnh tâm , trẫm tự nhiên sẽ giao cho ngươi trọng trách.”
Nói thẳng — tên Vân Phi Tuân đến Thái hậu còn dám công khai chống đối, trong mắt còn hoàng đế là ? Nếu lúc giao quyền cho , ai sẽ gây đại họa gì nữa.
Sơ Huỳnh nghĩ đến việc Vân Phi Tuân công khai chống đối mẫu hậu mà vẫn còn toát mồ hôi lạnh, liền trầm giọng, chân thành : “Phi Tuân, ngươi tin tấm chân tình của đối với Liên Y ?”
Vân Phi Tuân nhíu mày, cố nén cơn xúc động, nghiến c.h.ặ.t răng đáp: “Tất nhiên là tin.”
Sơ Huỳnh gật đầu: “Nếu tin, cũng xin ngươi tin và hoàng . Không chúng tin ngươi, mà là hiện giờ ngươi quá kích động. Nếu bình tĩnh , những tìm manh mối, mà còn hỏng việc. Thứ ngươi cần lúc là sự tỉnh táo! Phi Tuân, những ngày ở thôn Tô gia, ba chúng cùng trải qua sinh t.ử, ngươi còn nhớ chứ? Ta tuyệt đối sẽ khoanh tay Liên Y rơi nguy hiểm.”
Chỉ thấy Vân Phi Tuân căng cứng run nhẹ, gương mặt tuấn tú cũng vì kìm nén mà trở nên méo mó.
Ngay khi Hạ Sơ Huỳnh định tiếp tục khuyên nhủ, Vân Phi Tuân rốt cuộc cũng thả lỏng, giọng khàn khàn: “Ta hiểu … chẳng lẽ cứ thế trơ mắt Liên Y mất tích ?”
Hạ Dận Tu mỉm : “Không. Vân Phi Tuân lệnh! Trẫm lệnh cho ngươi dùng bộ quyền chỉ huy ba doanh trong tay, dốc lực truy tìm tung tích của Tô Liên Y. Nghe rõ ?”
Vân Phi Tuân lập tức quỳ xuống: “Mạt tướng tuân mệnh, quyết phụ thánh ân!”
Lúc Hạ Sơ Huỳnh mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó ba rời khỏi Ngự thư phòng. Hạ Dận Tu tiếp tục xử lý chính vụ, dù việc Tô Liên Y mất tích vô cùng trọng đại, nhưng quốc gia vẫn vận hành, thể vì một mà đình trệ.
Vừa khỏi Ngự thư phòng, Thôi Bằng Nghị đang cầm trong tay lệnh bài đặc sứ của hoàng đế liền chuẩn rảo bước rời , Hạ Sơ Huỳnh gọi : “Thôi ngự sử, một việc khá quan trọng, cần sự đồng ý của ngươi.”
Thôi Bằng Nghị vội chắp tay: “Công chúa điện hạ cứ .”
Sơ Huỳnh : “Tạm thời tuy manh mối từ Hiệu sách Đình Phong, nhưng chắc đáng tin. Người trong Vân phủ vẫn cần tiếp tục tra xét, mà bản cung cũng cần một trợ thủ thích hợp. Theo lý, ngươi và Thi Ngữ mới thành hôn, lẽ nên để hai hưởng những ngày tân hôn, nhưng tình thế khẩn cấp, Thi Ngữ là quản gia của Vân phủ, nên bản cung mượn… tân nương của ngươi để tiếp tục điều tra manh mối.”
Chỉ thấy khuôn mặt ngăm đen của Thôi Bằng Nghị lập tức đỏ bừng, lúng túng thôi:
“Công… công chúa điện hạ quá lời , tiện… tiện nội tự nhiên sẽ lực hiệp trợ công chúa điều tra việc .”
Bị Thôi Bằng Nghị chọc , tâm trạng nặng nề của Sơ Huỳnh cũng dịu đôi chút: “Vậy ngươi .”
Thôi Bằng Nghị xoay bỏ chạy như trốn nạn, nhanh như một cơn gió.
Vân Phi Tuân thấy còn manh mối nào khác, liền rảo bước khỏi cung. Hạ Sơ Huỳnh theo bóng lưng càng lúc càng xa, bất lực lắc đầu, trong lòng hiểu rõ Vân Phi Tuân giống như một con dã thú mất lý trí, chỉ Liên Y mới thể thuần phục . Nay còn Liên Y bên cạnh, nàng chỉ thể âm thầm cầu mong con dã thú còn giữ chút lý trí, đừng gây họa cho vô tội.