Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 33: Bạn bè
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:21
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Liên Y ngờ góa phụ . Có lẽ vì nàng — một hiện đại — quá quen với sự lạnh lùng: quen với việc đỡ già ngã ngoài đường thì vu oan, cứu xong cũng chẳng cảm ơn, thậm chí còn đòi tiền bồi thường. Thế mà bây giờ, góa phụ nàng cứu xong dám lộ diện, chẳng lẽ sợ nàng vu oan tống tiền ?
lúc Tô Liên Y còn đang cảm khái về “tấm lòng cao ” của góa phụ thì bỗng nhớ chuyện lúc nãy. Chính góa phụ từng kể, khi nguyên chủ cướp lược của nàng , nàng chỉ vì nhắc lược bén mà hiểu lầm ăn đòn.
Ngay lập tức, chút tôn kính nảy sinh tan biến sạch sẽ. Thay đó, nàng chỉ còn lo lắng cho chỉ thông minh của góa phụ .
“Ta… đến chăm sóc ngươi, dù… dù chẳng gì cả, tay chân vụng về, nhưng sẽ cố gắng hết sức!”
Đôi mắt trong veo của góa phụ ánh lên sự kiên định hiếm thấy, gương mặt chỉ to bằng bàn tay nghiêm túc đến lạ, thế nào cũng thấy ngốc nghếch mà khiến đành lòng cự tuyệt.
Đại Hổ bên cạnh, chẳng gì, nét mặt dửng dưng như liên quan.
“Được , phiền ngươi .” Tô Liên Y khẽ , chậm rãi gật đầu, gắng gượng dùng cánh tay trái còn đỡ , lê bước trong phòng.
Góa phụ cuống quýt chạy đến đỡ nàng. Chỉ là thể mỏng manh với cái bụng bầu rõ ràng của nàng so với vóc tròn trịa, lực lưỡng của Tô Liên Y thì khác nào lấy chim sẻ đỡ đại bàng, mà cũng đủ buồn lẫn thương xót.
Tô Liên Y cuối cùng cũng khó nhọc bò lên giường của . Cả ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, chẳng còn chút sức lực nào để cử động thêm nữa.
Góa phụ lạch bạch chạy ngoài, đầy một lát ôm về một chậu nước ấm, cẩn thận khép cửa . Nàng nhúng ướt khăn sạch, định cởi áo Tô Liên Y để lau rửa vết thương, nhưng loay hoay mãi vẫn . Hễ đụng tới là đụng ngay chỗ rách da, dù Tô Liên Y c.ắ.n răng rên một tiếng, nhưng đôi mày nhíu c.h.ặ.t và giọt mồ hôi ngừng túa rõ tất cả.
“Đồ… đồ góa phụ ngốc…” Tô Liên Y gắng gượng mở miệng.
“A, đây!” Góa phụ lập tức chạy tới mặt nàng, ngoan ngoãn chờ sai bảo.
Tô Liên Y hít sâu một , cố nén cơn đau ở lưng và cổ tay xuống: “Ngăn kéo đầu tiên ở bàn trang điểm kéo, ngươi lấy , cắt áo , đừng gỡ nữa.” Gỡ nữa chắc nàng mất mạng mất.
“Được!” Góa phụ tuy ngốc nhưng cũng lanh lẹ, lập tức chạy lấy kéo mang .
Nghĩ tới tác phong việc “hồn nhiên” của góa phụ , Tô Liên Y chuẩn sẵn tinh thần, lén c.ắ.n c.h.ặ.t mép ga giường trong miệng. Chỉ sợ lát nữa chẳng những áo cắt mà thịt nàng cũng cắt theo.
Nào ngờ ngoài dự đoán, tay góa phụ vô cùng khéo léo, còn kịp thấy đau gì, Tô Liên Y chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua lưng, áo cắt gọn gàng .
Thật Tô Liên Y rằng, phụ nữ cổ đại ai cũng may vá, cắt vải, thêu thùa đều thành thạo.
Sau đó, sự chỉ dẫn của Tô Liên Y, góa phụ cẩn thận lau sạch vết thương, rắc t.h.u.ố.c trị thương, dùng vải sạch băng bó , cuối cùng còn giúp nàng một bộ quần áo sạch sẽ.
Xong xuôi việc thì cũng đến trưa, góa phụ định xuống bếp nấu cháo cho Tô Liên Y. Tô Liên Y gọi Đại Hổ dặn dò mấy chuyện, mở miệng thì sững , nên gọi góa phụ thế nào cho . Chẳng lẽ gọi giống như nguyên chủ , mở miệng là “góa phụ ngốc”? Thật sự quá bất kính.
“Liên Y, chuyện gì ?” So với sự lúng túng của Tô Liên Y, góa phụ vô cùng tự nhiên, nhẹ giọng hỏi.
“Ta… nên xưng hô với ngươi thế nào?” Nàng ngượng ngùng, bắt nạt , giờ đang chăm sóc mà chẳng tên thật.
Góa phụ ngờ Tô Liên Y hỏi tên nàng, gương mặt nhỏ liền đỏ bừng vì vui sướng: “Ngươi… ngươi … bạn với ?”
“….” Hỏi tên thôi mà thành bạn luôn ? Lý lẽ kiểu gì trời? Tô Liên Y bất lực: “Ừm, coi như . Ngươi tên gì?”
Góa phụ vốn đến cửa, liền ngoắt , hí hửng chạy đến xổm bên giường Tô Liên Y, đôi mắt đen láy lấp lánh chằm chằm khiến nàng sởn cả gai ốc: “Người vẫn gọi là Hoàng thị, nhưng nếu ngươi là bạn , thì cứ gọi tên riêng ! Tên ít cho ai lắm, ?”
“….” Tô Liên Y bất giác giật giật khóe mày, tự nhiên thấy hình như rước thêm một đống phiền phức. Thật nàng thà gọi Hoàng thị cho xong chuyện.
“Ngươi nghĩa là đồng ý nhé! Hì hì, bạn với ngươi từ lâu !” Góa phụ càng càng phấn khích, đôi mắt long lanh đến đỏ hoe vì xúc động.
“….” Tô Liên Y đang dần hồi sức, bỗng cảm thấy đầu óc cuồng, nàng chọc tức đến ngất: “Ta bắt nạt ngươi như , ngươi còn bạn với ?” Xem kẻ giả ngốc, mà là ngốc thật .
“Ừ, dù ngươi giành đồ của , nhưng ít khi đ.á.n.h , với thích ngươi, vì ngươi thật thà.”
“Thật thà?” Đây mà cũng coi là lý do ?
Góa phụ gật đầu lia lịa: “Vì gặp nhiều lắm . Bề ngoài thì t.ử tế, nhưng trong lòng thì vô cùng xa. Những như ngoài miệng thì thiết với , nhưng thật chỉ mong c.h.ế.t cho rảnh mắt. Còn ngươi thì thế, trong lòng nghĩ gì là nấy, giấu giếm. Vậy nên thấy ngươi thật thà, thích.” Nàng phân tích rành rọt, chẳng khác gì đang đạo lý lớn lao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-33-ban-be.html.]
“……” Tô Liên Y cạn lời. Theo lý lẽ của góa phụ, kẻ thù thật lòng còn hơn bạn bè giả dối. Nghĩ kỹ … cũng lý. Chẳng lẽ góa phụ chính là kiểu ‘đại trí nhược ngu*’ trong truyền thuyết?
*Đại trí nhược ngu (大智若愚) là một thành ngữ Hán Việt, nghĩa đen là “trí tuệ lớn mà trông như kẻ ngu ngốc”. 👉 Hiểu đơn giản: Người thật sự thông minh, hiểu đời sâu sắc thì tỏ ngây ngô, đơn giản, khoe tài — như một cách tự bảo vệ hoặc giữ khỏi thị phi.
“Vậy từ nay chúng là bạn nhé?” Góa phụ tròn mắt, ánh mắt long lanh như chú cún con chờ vuốt ve.
“... Ừm.” Tô Liên Y miễn cưỡng đáp, giọng mang theo chút bất đắc dĩ.
“Vậy mà ngươi còn hỏi nhũ danh của nữa.” Góa phụ bày vẻ mặt oan ức vô tội.
“... Xin hỏi nhũ danh của ngươi là gì?” Hỏi thì hỏi, mà giọng đúng là hết chịu nổi.
Gương mặt góa phụ bỗng nở nụ rạng rỡ. Dù nước da vàng sạm, sẹo và đốm xí, nhưng nụ đến mức khiến ngẩn ngơ. “Hi hi, hôm nay thật sự vui, vì bạn với ngươi. Ta tên là Sơ Huỳnh, cứ gọi là Sơ Huỳnh nhé.”
“... Ừm.” Lần đầu tiên trong đời một cô gái “cưỡng ép” kết bạn, còn thể từ chối. “Không ngươi định nấu cháo ?”
Sơ Huỳnh lúc mới sực nhớ , vỗ tay đ.á.n.h “bép” một cái: “À đúng ! Suýt nữa quên mất! Ta nấu cháo ngay đây!”
Tô Liên Y nên , chỉ đành bất lực phất tay: “Nhân tiện gọi Đại Hổ đây cho .”
“Ừm, ! Hi hi, cháo nấu ngon lắm đó, ngươi nhất định sẽ thích…”
“Biết , mau , đói .” Tô Liên Y vội vàng cắt ngang, sợ nàng mà lải nhải thêm chút nữa thì chắc nàng ngất vì đói mất.
“Được! Ta ! Hi hi, Liên Y nghỉ ngơi cho khỏe nhé!” Dứt lời, Sơ Huỳnh ôm bụng bầu, vui vẻ chạy ngoài, dáng vẻ hớn hở như con bướm mùa xuân.
Chẳng mấy chốc, khi Sơ Huỳnh khỏi, Đại Hổ liền bước phòng.
“Đại Hổ, chuyện nhờ ngươi, ?” Tô Liên Y .
“Ừm.” Đại Hổ chỉ gật đầu, trong lòng ngạc nhiên, vì đây là đầu tiên Tô Liên Y mở miệng nhờ giúp việc gì.
“Sơ Huỳnh… tức là Hoàng thị đó, nàng ở một , bụng mang chửa, tiện việc nặng. Nếu rảnh, ngươi thể qua giúp nàng gánh nước, chẻ củi ?”
“Ừm.” Đại Hổ chỉ đáp một tiếng ngắn gọn, hỏi thêm lời nào.
Mặc dù Đại Hổ đồng ý, nhưng Tô Liên Y vẫn thấy áy náy. Nàng đưa cánh tay , khẽ giải thích: “Thật việc đó lẽ tự , chỉ là cổ tay thương thật, nếu cũng chẳng mở miệng phiền ngươi.”
Từ đến nay, nàng luôn là tự lo thứ, ít khi nhờ vả ai.
Đại Hổ cúi đầu xuống, ánh mắt thoáng ngạc nhiên. Trước đó chỉ lưng nàng rách, ngờ cánh tay cũng sưng vù thế .
“Sao thế ?”
“Lúc đó thấy Sơ Huỳnh múc nước ở giếng, liền qua giúp, ngờ nàng trượt chân ngã. Ta luống cuống quá nên quăng luôn thùng nước đầy ngoài, chắc khi đó trật tay.” Vừa , nàng định rụt tay về, che chỗ sưng.
Nào ngờ kịp rụt thì cánh tay Đại Hổ giữ c.h.ặ.t .
Tô Liên Y lập tức căng thẳng, cứng đờ, tim đập loạn xạ. Bị một đàn ông nắm tay, dù chỉ là cánh tay thôi, cũng khiến nàng bối rối cực độ.
Trước đây, nàng từng chạm bệnh nhân nam, nhưng đó là nàng chủ động, chứ bao giờ để khác chạm . Huống hồ, một bà cô ba mươi mốt tuổi từng yêu đương, đàn ông chạm ít đến đáng thương, bảo căng thẳng.
Dù… cũng chỉ là một cánh tay thôi.
Đại Hổ chẳng buồn để tâm đến vẻ mặt căng cứng của Tô Liên Y. Hắn khom xuống, một tay giữ c.h.ặ.t cánh tay nàng, tay nắm lấy bàn tay trắng nõn, tròn trĩnh của nàng, chẳng thèm nàng lấy một cái, chỉ lạnh lùng buông một câu: “Bị trật khớp .”