Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 316: Tin đồn
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:43:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Liên Y từng nghĩ một ngày thể suy nhược đến mức như , choáng là choáng, chuyện dù ở thời hiện đại khi đến nước Loan nàng cũng từng gặp qua. Là bác sĩ, nàng quen bệnh nhân yếu ớt, nhưng khi suy yếu là chính , cảm giác phẫn uất xen lẫn bất lực , ngoài thể hiểu .
Nàng nhắm mắt, chuyện với Mộ Diệp Phàm nữa, cố gắng nhanh ch.óng khôi phục thể lực.
Rất lâu , sức lực nơi tứ chi mới dần dần trở , nàng thầm thề từ nay về nhất định ăn uống nhiều hơn. Mà thực tế là bao nhiêu ngày nàng ăn vô miệng, ăn cũng chẳng thấy ngon.
Chợt cảm thấy dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên môi , Tô Liên Y giật , hoảng hốt mở mắt, tiếp theo liền thấy một tiếng khẽ.
“Cảnh giác cao thật.” Không cần cũng , lên tiếng chính là kẻ duy nhất trong phòng ngoài nàng . Mộ Diệp Phàm. Chỉ thấy một tay định tách môi nàng , tay kẹp một lát mỏng màu vàng nâu. Miếng mỏng là gỗ khô, tỏa mùi hương đặc biệt, chính là lát nhân sâm khô.
“Xét theo d.ư.ợ.c lý, m.a.n.g t.h.a.i nên dùng nhân sâm quá nhiều, nhưng thể chất yếu như quận chúa thì dùng một lượng nhỏ là , giúp tăng cảm giác thèm ăn, dưỡng an thai.” Mộ Diệp Phàm khẽ.
“Không…” Chữ còn kịp thốt , nhân lúc Tô Liên Y mở miệng, lát nhân sâm nhét thẳng .
“…!” Tô Liên Y cạn lời, trong lòng thầm nghĩ: ông chủ Hiệu sách Đình Phong đúng là một quái gở, nàng đoán rốt cuộc gì, giây tiếp theo sẽ gì.
Nhân sâm miệng, nhổ thì thật nhã nhặn, bất đắc dĩ nàng đành ngậm một lúc. Không thể , nhân sâm quả thật hiệu quả kỳ diệu, chỉ cảm thấy theo thực quản trôi xuống, từng luồng ấm lan tỏa, sức lực trong hồi phục nhanh hơn hẳn.
Tô Liên Y , Mộ Diệp Phàm sai. Nhân sâm là thánh d.ư.ợ.c bổ nguyên khí, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thể trạng yếu trong giai đoạn đầu thể dùng , tăng miễn dịch kích thích ăn uống; nhưng đến trung hậu kỳ t.h.a.i kỳ thì đổi sang hồng sâm hoặc sâm Mỹ. Nhân sâm tác dụng “chống đông m.á.u”, dùng lâu dài dễ gây băng huyết khi sinh nở.
Ước lượng kích thước lát sâm trong miệng, ít nhất cũng trăm năm tuổi, giá trị thể đo đếm.
Tô Liên Y khổ, tự giễu là học y, cứu giúp đời, cuối cùng cứu nổi chính bản .
Trong lúc Tô Liên Y còn đang suy nghĩ miên man, Mộ Diệp Phàm cũng chẳng hề nhàn rỗi. Một tay vuốt nhẹ chiếc cằm nhẵn nhụi, nụ mặt mang theo vài phần hứng thú:
“Được phụ nữ bảo vệ, nghĩ thôi cũng thấy thú vị nhỉ.”
Chốc lát , thể lực của Tô Liên Y hồi phục, nàng âm thầm quyết định về phủ sẽ bồi bổ cho , ngoài một nữa mà mang theo nha .
“Hôm nay đa tạ Mộ lão bản, xin cáo từ.”
Nàng chậm rãi dậy, sợ dùng lực quá mạnh mà xảy sơ suất.
Mộ Diệp Phàm cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: “Gấp gáp rời như ?”
Tô Liên Y bật : “Tranh của Mộ lão bản cũng chỉ điểm . Nên nên cũng đều cả . Chẳng lẽ Mộ lão bản còn giữ dùng bữa trưa?”
Mộ Diệp Phàm khẽ mỉm : “Ý đấy. Nếu quận chúa chê, Mộ mỗ xin chủ, mời quận chúa dùng bữa?”
Tô Liên Y bất lực lắc đầu: “Không cần , Mộ lão bản cứ bận việc của . Ta cũng về nghỉ ngơi một chút. Sau … nếu duyên, ắt sẽ gặp .” Nói xong, nàng đợi Mộ Diệp Phàm kịp phản ứng gì thêm, nhanh ch.óng rời khỏi bàn, hướng về phía cầu thang.
Tô Liên Y vội vàng như là vì sợ Mộ Diệp Phàm đuổi theo thêm chuyện linh tinh. Hôm nay nàng đủ nhếch nhác , mặt nữa. Không chỉ hôm nay , mà cũng .
thực tế, Mộ Diệp Phàm đuổi theo. Hắn ung dung Tô Liên Y chật vật bỏ chạy, ung dung cúi đầu, ngắm những bức họa bàn.
Mộ Diệp Phàm dùng những ngón tay thon dài kẹp lấy bức họa. Đã vất vả vẽ , còn cố ý tìm chỉ điểm, theo lẽ thường hẳn trân quý tranh mới đúng, mà ngay giây tiếp theo, mấy bức họa xé thành từng mảnh vụn.
“Có duyên gặp ?” Hắn khẽ một tiếng.
“Xem Quận chúa Liên Y là gặp .”
Mộ Diệp Phàm lười biếng ngả về chỗ của , thể nghiêng tựa bàn sách, một tay chống đầu. Động tác vốn tùy ý, nhưng qua trở nên vô cùng tao nhã.
“Đáng tiếc, gặp quận chúa. Hơn nữa thể bảo đảm, chúng sẽ gặp ngày càng nhiều, đến cuối cùng… khó mà dứt .”
Tầng ba Hiệu sách Đình Phong vẫn vắng lặng một bóng . Giá sách gỗ xếp đầy sách vở, trong phòng hương sách nhàn nhạt hòa cùng hương . Đã gần giờ ngọ, ánh nắng xuyên qua lớp giấy cửa sổ mỏng chiếu , vốn dĩ nên là một khung cảnh ấm áp, mà lúc mang theo một cảm giác quỷ dị khó thành lời.
…
Tô Liên Y trở về phủ, tâm trạng vẫn hồi lâu thể bình .
Tần Thi Ngữ đang ghi chép sổ sách, hạ nhân quận chúa gọi gấp, lập tức buông sổ chạy tới, thở hổn hển: “Quận chúa, tìm nô tỳ?”
Tô Liên Y trả lời, nhét tay Tần Thi Ngữ một tờ giấy. “Ngươi lập tức mua những vị t.h.u.ố.c . Nhớ kỹ, đừng để bất kỳ ai . Cố gắng nhiều hiệu t.h.u.ố.c một chút, nhất định tự .”
Tần Thi Ngữ theo phản xạ liếc đơn t.h.u.ố.c, lập tức giật . “Đây là… đây là t.h.u.ố.c an thai! Quận chúa, thể thế nào ? Có chỗ nào ? Người từ trong cung trở về luôn đóng cửa tiếp khách, là vì chuyện ?”
Tần Thi Ngữ là cũ trong cung, chuyện nữ nhân thấy nhiều, vốn thông minh, đơn t.h.u.ố.c hiểu rõ việc.
Tô Liên Y cong môi, nhưng .
“Đứa trẻ đến quá đúng lúc. Ta với nó, cho nó một môi trường trưởng thành . Nay sẽ cố gắng cuối cùng, đó… còn điều gì cố kỵ nữa. Nếu nó thật sự vô duyên với , chỉ mong nó đầu t.h.a.i một gia đình t.ử tế.”
Tần Thi Ngữ sợ đến tái mặt.
“Quận chúa, đừng bậy! Thế t.ử phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ khỏe mạnh lớn lên.”
Ánh mắt Tô Liên Y thoáng lạnh .
“Ta cũng mong nó thể bình an trưởng thành. một mặt, cục diện hiện tại vô cùng bất lợi, cho dù Hoàng thượng âm thầm giúp kéo dài thời gian, nghĩ đủ cách để nàng đổi ý, thì Thác Bạt Nguyệt vẫn kiên quyết nhượng bộ. Mặt khác, tuy nghén, nhưng vì chuyện mà ăn ngon, tinh thần căng thẳng, với tình trạng như , dưỡng t.h.a.i nhi trong bụng?”
Tần Thi Ngữ khẽ thở dài, nhớ những trải nghiệm của chính , trong lòng khỏi cảm khái vì nữ nhân luôn khó bảo vệ gia đình của .
“Ta thể tiếp tục chờ c.h.ế.t nữa. Dù trốn tránh hiện thực, thuận lợi sinh đứa trẻ, nhưng nó một gia đình chỉnh, sinh sinh thì khác gì ?” Giọng Tô Liên Y dần trở nên kiên định.
“Giờ nghĩ thông suốt, đứa trẻ thể giữ , cứ để ông trời quyết định. Còn , nhất định sẽ vì hôn nhân của mà đấu tranh. Ta cho tất cả , hôn nhân của Tô Liên Y cần bất kỳ ai xen , cũng ai đủ tư cách xen !” Nói xong những lời , nàng đột nhiên cảm thấy gánh nặng nặng nề trong lòng như trút bỏ, thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng thầm than, hôn nhân ở thời hiện đại pháp luật bảo vệ, còn hôn nhân thời cổ đại ngay cả triều đình cũng thể nhúng tay, khác biệt quả thật quá lớn. Những lời nếu đặt ở hiện đại thì là lẽ đương nhiên, nhưng ở thời đại e rằng sẽ coi là kinh thế hãi tục. Nàng cũng trông mong sinh và lớn lên trong thời đại như Tần Thi Ngữ thể hiểu , chỉ cần bà giúp việc là đủ.
Điều khiến Tô Liên Y kinh ngạc là, Tần Thi Ngữ hề tỏ kinh ngạc khó tin, ngược còn nắm c.h.ặ.t t.a.y.
“Quận chúa, Tần Thi Ngữ ủng hộ ! Bất kể quyết định thế nào, cũng sẽ kiên định về phía !”
Tô Liên Y nắm lấy tay bà, chân thành : “Không hổ là Sơ Huỳnh tiến cử, đúng là tỷ !”
Tần Thi Ngữ dám chậm trễ, lập tức chạy ngoài mua t.h.u.ố.c, đồng thời tìm kiếm các loại d.ư.ợ.c liệu đại bổ, việc tạm thời nhắc đến.
Tô Liên Y trải một tờ giấy trong thư phòng, định cho Tư Mã Thu Bạch một bức thư. b.út cầm lên, nghĩ tới nghĩ lui nên bắt đầu từ . Chẳng lẽ nàng lấy phận “sư phụ” lệnh cho đồ theo đuổi một nữ nhân? Hay là dùng hôn nhân của một vô tội để cứu vãn hôn nhân của chính ?
Nàng buông b.út, tựa lưng ghế, ngơ ngẩn cảnh xuân ngoài cửa sổ đang mở rộng.
Nếu dùng thủ đoạn ngầm để tính kế Thác Bạt Nguyệt, Tô Liên Y cách, nhưng rốt cuộc vẫn nỡ xuống tay, luôn tìm một con đường vẹn cả đôi bên.
Nàng đến xuất thần. Cả khu vườn đào nở rộ như mây hồng, rậm rạp um tùm, tựa như một bức tường nền đến tả xiết. Nếu đặt thời hiện đại, e rằng sẽ ít du khách kéo đến chụp ảnh check-in, còn nếu thật sự giữa rừng đào, nhất định sẽ sinh động và mỹ lệ vô cùng.
Đột nhiên, từ cổng vòm thoáng hiện một bóng . Người đó khoác quan phục, tóc đen b.úi cao, đầu đội một chiếc ngọc quan nhỏ gọn. Dáng cao ráo thẳng tắp, càng đến gần thì dung mạo cương nghị tuấn tú càng rõ ràng: sống mũi cao, lông mày sắc như kiếm, đôi môi mím c.h.ặ.t, trong đôi mắt sâu thẳm chỉ duy nhất một bóng hình, chăm chú đến mức còn để ý gì khác.
Người thường giữa muôn vàn sắc xanh điểm một đóa hồng, còn cảnh tượng mắt là giữa muôn vàn phấn hồng điểm một sắc xanh, cũng coi như đặc biệt.
Tô Liên Y lộ vẻ gì, chỉ nở nụ dịu dàng: “Phi Tuân, hôm nay ngươi về sớm thế, triều đình việc ?”
Nước Loan cứ ba ngày thiết triều một , vì ngày thiết triều thường vô cùng bận rộn, gần như kéo dài cả ngày. Lúc nhàn rỗi thì đến trưa sẽ nghỉ ngơi, còn lúc bận thì ngay cả bữa trưa cũng ăn ngay tại đại điện.
Vân Phi Tuân bước nhanh thư phòng, định tiện tay ôm vợ lòng, nghĩ từ ngoài về e mang theo lạnh, liền dừng .
“Vì nhớ nàng.”
Tô Liên Y sững , giả bộ hờn dỗi: “Từ bao giờ ngươi học mấy lời ngọt ngào ? Hay là xin nghỉ triều ?”
“Vẫn là nương t.ử thông minh.”
Hắn lắc lắc một cái, cảm thấy lạnh tan kha khá, liền chờ nổi nữa, ôm c.h.ặ.t lấy vợ yêu, xuống chiếc ghế lớn bàn, kéo Tô Liên Y lên đùi .
“Lý do là gì?” Tô Liên Y nhíu mày.
“Thân thể khỏe, hoa mắt ch.óng mặt, nôn mửa tiêu chảy.” Vân Phi Tuân mặt đổi sắc .
Tô Liên Y nào rảnh tin mấy lời đó. Người mặt cường tráng như trâu, nhấc bổng một t.h.a.i p.h.ụ cao hơn mét bảy như nàng nhẹ tựa lông hồng, nàng tin bệnh còn bằng tin heo trèo cây.
“Thôi thật , triều xảy chuyện gì?” Phản ứng đầu tiên của nàng chính là Thác Bạt Nguyệt gây chuyện.
Tô Phi Tuân ôm Tô Liên Y thật c.h.ặ.t, vùi mặt bờ vai nàng.
“Hôm nay gần đến giờ ngọ, bỗng thấy tim đập loạn, lúc đó đặc biệt gặp nàng, gặp ngay lập tức. Cảm giác như nếu gặp thì sẽ… Ta cũng nàng đang yên trong phủ, tất cả chỉ là tự nghi thần nghi quỷ thôi.” Giọng thấp dần.
Tô Liên Y khẽ thở dài. Hai vợ chồng họ đáng thương đến mức sắp trở thành chim trong l.ồ.ng, chỉ cần gió lay cỏ động một chút là bất an.
“Hôm nay nàng ở trong phủ xảy chuyện gì chứ? Có thấy khó chịu trong ?” Vân Phi Tuân ngẩng đầu lên, ánh mắt căng thẳng nàng.
Tô Liên Y sững . Nghĩ kỹ thì thời điểm gần giờ ngọ khi Vân Phi Tuân sinh dự cảm lành, chẳng đúng lúc nàng ngất xỉu ở Hiệu sách Đình Phong ? Đây tính là tâm linh tương thông ?
“Đồ ngốc, nghi thần nghi quỷ nữa. Ta , dạo chơi loanh quanh, nhàn nhã tự tại, cần việc, đúng là ngày tháng như thần tiên…”
Nàng còn hết, Vân Phi Tuân đưa tay nhẹ nhàng che lên môi nàng.
“Giữa và nàng còn cần mấy lời dư thừa ? Nàng đêm nào cũng trằn trọc ngủ, trở suốt cả đêm, chẳng lẽ nàng thật sự cho rằng ngủ say hề ?”
Tô Liên Y ngẩng đầu đôi mắt của Vân Phi Tuân, quầng mắt sâu thẳm cũng xuất hiện quầng thâm nhàn nhạt, giống hệt nàng.
“Vợ chồng gấu trúc.” Nhìn thấy quầng thâm đó, trong lòng nàng ngọt ngào khó tả, cảm thấy bản chịu chút khổ sở cũng đáng giá.
“Gấu trúc? Là cái gì?” Vân Phi Tuân hiểu.
Tô Liên Y rảnh rỗi liền đem trêu chọc: “Gấu trúc đó, là cách gọi khác của uyên ương. Vợ chồng gấu trúc chính là một đôi uyên ương rời bỏ.” Hì hì.
Vân Phi Tuân liền nghiêm nghị hẳn lên, như lập lời thề trang trọng: “Ta, Vân Phi Tuân, đời kiếp nhất định cùng Tô Liên Y trở thành một đôi vợ chồng gấu trúc!”
Tô Liên Y ngọt ngào rúc trong lòng Vân Phi Tuân, trong đầu tưởng tượng cảnh hai con gấu trúc quốc bảo ôm gặm tre, hình ảnh thật sự vô cùng mỹ mãn.
“Nàng chỉ cần ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai, chuyện còn .” Vân Phi Tuân cúi đầu, khẽ đặt môi lên trán nàng.
Tô Liên Y bật : “Ngươi gây áp lực với hoàng thượng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-316-tin-don.html.]
Vân Phi Tuân khoác: “Ta rõ lập trường của với hoàng thượng. Nhiệm vụ khó đến cũng nhận, duy chỉ chuyện hòa là thể.”
Tô Liên Y thoải mái hơn hẳn: “Nghĩ thì hoàng thượng cũng đáng thương thật, giữ gìn uy nghiêm, thành cho thuộc hạ. Chuyện ngươi thả Nhị hoàng t.ử ở thành Đông Ô cũng truy cứu. Xem Hạ Dận Tu quả thật là một vị minh quân.”
Tính từ buổi tiệc tiếp đãi sứ thần nước Huyền đến nay gần mười ngày, mà hoàng đế vẫn hạ thánh chỉ ban hôn, nào cũng lấy Khâm Thiên Giám bia đỡ, kiên quyết ngày lành tháng , cứ thế kéo dài vô thời hạn.
Tô Liên Y và Vân Phi Tuân đều ghi nhớ ân tình của hoàng đế. Những gì thể , hoàng thượng đều , chỉ là công chúa Thác Bạt Nguyệt của nước Huyền vẫn chịu nhượng bộ.
Vân Phi Tuân thở dài: “Tất cả đều là của .”
“Ngươi gì?” Tô Liên Y trợn mắt.
“Nếu lúc đó thả Nhị hoàng t.ử, lợi dụng để dụ Thất hoàng t.ử mặt, hoàng thượng lo lo . Dù mẫu phi của Nhị hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử đều là công chúa nước Huyền, mà hoàng thượng mới đăng cơ, đang ở thời điểm then chốt triều đổi đại. Nếu những chuyện đó, hoàng thượng cũng sẽ rơi thế động như bây giờ.” Vân Phi Tuân .
Tô Liên Y chút bực bội: “Nếu ngươi thương Hạ Dận Tu đến thì cưới luôn Thác Bạt Nguyệt cho đỡ lo. Chúng hòa ly, nhường chỗ cho tân nương.”
Vân Phi Tuân giật , tức đến nổi gân xanh: “Tô Liên Y! Đừng nàng là quận chúa nhân vật trọng yếu, nếu nàng đang mang thai, ném nàng xuống đất , nàng tin ? Hòa ly cái gì chứ, nhảm!”
Tô Liên Y hừ một tiếng, tâm trạng vô cùng vui vẻ: “Bởi mới , chuyện trùng hợp thật kỳ lạ.” , việc cứ dồn dập kéo tới, cuống cuồng chỉ riêng một nàng.
“À đúng , ngươi nhắc tới Nhị hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử, tin tức gì của họ ?”
Vân Phi Tuân lắc đầu: “Không . Từ khi mất dấu ở thành Đông Ô đến nay, lấy một chút manh mối. Một đoàn lớn như , cứ như bốc khỏi nhân gian.”
Tô Liên Y thu vẻ đùa cợt, khẽ nhíu mày: “Ta hiểu tranh đấu hoàng thất, cũng từng gặp những vị hoàng t.ử đó. Theo ngươi thì chiêu ‘biến mất dấu vết’ là b.út tích của quân sư Thất hoàng t.ử, là Nhị hoàng t.ử trưởng thành hơn?”
“Ta cho rằng là… Thất hoàng t.ử.” Vân Phi Tuân đáp.
Tô Liên Y điều chỉnh tư thế , dù bàn chuyện nghiêm túc vẫn quên cọ cọ trong lòng Vân Phi Tuân. Nhìn dáng vẻ vì vài tư thế mà mặt đỏ tai hồng nhưng dám gì, nàng thầm bật .
“Ta một thắc mắc. Trước ở thành Đông Ô, thường ngươi truy tìm Nhị hoàng t.ử, chẳng lẽ Thất hoàng t.ử từng lộ diện? Rốt cuộc Thất hoàng t.ử là thần thánh phương nào mà thể thần long thấy đầu thấy đuôi?”
Vừa nhắc tới “thần long thấy đầu thấy đuôi”, thể Tô Liên Y bỗng cứng đờ.
Bởi nàng đột nhiên nghĩ tới một .
Một ở kinh thành cơ nghiệp trăm năm, nhưng phận ai , đến cả hoàng thất cũng tò mò thôi về lai lịch của đó.
Vân Phi Tuân : “Ta và Thất hoàng t.ử cũng tiếp xúc nhiều. Trong các hoàng t.ử, Thất hoàng t.ử vốn nổi bật nhất. Nếu cuộc tranh đoạt ngôi vị, chẳng ai nghĩ rằng vị hoàng t.ử trông vẻ tầm thường thủ đoạn lợi hại đến . Khi đó, đều cho rằng tất cả là do Nhị hoàng t.ử và mưu sĩ của gây . Thất hoàng t.ử giấu quá sâu, mãi đến giai đoạn , khi một tâm phúc của Nhị hoàng t.ử phản bội, tố cáo mặt hoàng thượng, mới phía Nhị hoàng t.ử còn khác thao túng.”
Tô Liên Y thở dài: “Thôi , những chuyện thì ích gì? Là Nhị hoàng t.ử Thất hoàng t.ử thì liên quan gì . Việc cấp bách mắt của chúng vẫn là giải quyết chuyện của Thác Bạt Nguyệt. Chẳng lẽ thật sự cách nào vẹn cả đôi đường ?”
Vân Phi Tuân siết c.h.ặ.t vòng tay: “Ta quan tâm hoàng thượng dùng biện pháp gì. Trước đó rõ lập trường , hòa ai thích thì mà , dù . Nếu hoàng thượng ép chuyện hòa lên đầu , sẽ dẫn nàng cao chạy xa bay!”
Ồ hô, hai mà nghĩ giống .
Tô Liên Y vui vẻ : “Ngươi sợ hoàng thượng truy cứu trách nhiệm của nguyên soái và trưởng ngươi ?”
Vân Phi Tuân đáp với giọng vô cùng thản nhiên: “Như càng . Chuyện một kháng chỉ cự hôn mà tru di cả nhà, hoàng thượng , nhiều nhất chỉ là giáng chức. Hơn nữa, từ khi hoàng thượng đăng cơ, Vân gia thế lực quá lớn, dễ khác dòm ngó. Nếu nhân cơ hội mà hạ bớt uy phong của Vân gia, thấy cũng hẳn là chuyện .”
Tô Liên Y bật : “Ngươi đúng là nghĩ thoáng thật.”
Chợt nghĩ điều gì, nàng đưa tay véo mạnh lên vai Vân Phi Tuân một cái: “Nói , trong lòng ngươi sớm chủ ý, với từ , để lo lắng bấy lâu nay?”
Nàng từng ngây thơ nghĩ rằng Vân Phi Tuân bó tay cách nào, thậm chí còn bảo vệ , giờ nghĩ mới thấy bản đúng là tự cho thông minh.
Vân Phi Tuân vẻ mặt vô tội: “Ta chỉ mong nàng ở nhà yên tâm dưỡng thai, nỡ đem mấy chuyện phiền lòng nàng lo nghĩ. Nếu thể gánh vác, thì tuyệt đối nàng bận tâm dù chỉ nửa phần.”
Tô Liên Y chợt nhớ tới bài học thời học. Món quà của Magi. Một cặp vợ chồng nghèo khó, mỗi đều đem thứ quý giá nhất của cầm cố để mua món quà mà đối phương cần nhất.
Nghĩ , nàng và Vân Phi Tuân chẳng cũng như ?
Cả hai đều tưởng rằng đang âm thầm bảo vệ đối phương, đối phương thêm phiền não, nên đều giấu , cuối cùng mới phát hiện là hai nghĩ giống hệt , lo lắng một cách vô ích.
“Liên Y…” Kèm theo một tiếng hít sâu, mặt Vân Phi Tuân đỏ bừng, trông như đang nhẫn nhịn một chuyện vô cùng thống khổ.
“Đừng… đừng… động đậy!”
Tô Liên Y nhướn mày: “Ngươi bảo động là động ? Vì lời ngươi?” Vừa , nàng cố tình xoay trái xoay trêu chọc.
Vân Phi Tuân tuy sắp cha, nhưng dù cũng mới hơn hai mươi tuổi, chính là lúc huyết khí phương cương. Bởi vì những phản ứng của cơ thể, đôi tay to lớn của nhịn mà đặt lên nàng, nhưng ngay đó c.ắ.n răng thu tay về.
Tô Liên Y cúi hôn lên môi , đầy gian xảo: “Sờ , sờ?”
Vân Phi Tuân nghiến c.h.ặ.t răng: “Sờ … càng khó chịu!”
Tô Liên Y càng thêm hứng thú: “Khó chịu ? Làm vài chuyện thì sẽ khó chịu nữa, đúng ?”
Vân Phi Tuân hít sâu một , nghĩ tới việc mấy tháng tới thể tùy ý chạm thê t.ử yêu quý, liền bế Tô Liên Y dậy, nhẹ nhàng đặt nàng xuống ghế, còn thì lảo đảo lùi mấy bước.
“Không , thể tổn hại đến đứa bé!”
Nhìn dáng vẻ đó của , Tô Liên Y khỏi xót xa. Nghĩ tới việc hai ngày ngày chung giường chung gối mà thể chuyện vợ chồng, nàng mềm giọng trêu chọc:
“Hay là… tối nay chúng …”
Nhà khác, đàn ông tam thê tứ , nữ nhân t.h.a.i thì chuyển sang phòng khác ngủ. Vân phủ chỉ một nam chủ, một nữ chủ, nam nữ chủ nhân ngày ngày chung phòng, cuối cùng chịu khổ là ai thì cần cũng .
“Không , lỡ tổn thương đứa bé thì ?” Dù đang khó chịu, Vân Phi Tuân vẫn kiên quyết từ chối.
Tô Liên Y chớp chớp mắt: “Đồ ngốc, bây giờ gần năm tháng , chỉ cần động tác nhẹ nhàng thì sẽ vấn đề gì .”
Vân Phi Tuân lắc đầu như trống bỏi: “Không , ! Ta là ! Một là sợ tổn thương đứa bé, hai là lỡ nàng thương thì ? Chuyện… chuyện đó là tất cả của tình yêu, thể… nhịn!” Giọng vô cùng kiên quyết, nhưng đồng thời cũng đầy giằng xé.
Tô Liên Y càng thêm cảm động!
Đừng đến nước Loan trọng nam khinh nữ, cho dù là thời hiện đại đề cao bình đẳng giới, pháp luật quy định một vợ một chồng, thì chuyện đàn ông ngoại tình trong lúc vợ m.a.n.g t.h.a.i cũng vẫn nhiều vô kể. Nghĩ đến việc , nàng càng thương chồng hơn.
Tô Liên Y vốn phóng khoáng, khá cứng nhắc. Lúc mặt đỏ bừng, ngượng ngùng lắp bắp : “Hay là… dùng cách khác giúp ngươi… giải quyết một chút?”
Vân Phi Tuân sững , giận đến dựng tóc gáy: “Không những lời nhẹ như thế! Nàng là thế nào, chẳng lẽ ? Ta thể vì d.ụ.c vọng cá nhân mà tổn hại đến nàng? Chuyện dừng ở đây, nhắc nữa!”
“…” Tô Liên Y trợn trắng mắt.
Trời đất! Vợ chồng sinh hoạt bình thường mà cũng thành nhẹ !? Được thôi, coi như nàng Tô Liên Y tự chuốc lấy mất mặt, Vân Phi Tuân mới đúng là chính nhân quân t.ử.
Vân Phi Tuân thấy sắc mặt ái thê , vội vàng xuống nước: “Liên Y…”
“Liên Y cái gì? Không là nhẹ ?” Tô Liên Y dậy khỏi ghế, thong dong ngoài.
“Nàng ?” Vân Phi Tuân vội đuổi theo.
“Kẻ nhẹ như thì thanh lâu còn ? Ta đây.” Trong lòng nàng đến chịu nổi, nhưng mặt giả bộ tức giận.
“Đừng… … sai ! Liên Y đại nhân đại lượng, tha cho ? Ta sai …” Vân Phi Tuân cúi đầu khom lưng xin , đuổi theo nàng cửa.
…
Tửu lâu lớn nhất kinh thành, qua kẻ tấp nập ngớt.
Trên tầng cao nhất, bên cạnh cửa sổ, mấy đang . Trong đó một khí thế lớn nhất, mặc nam trang nhưng vóc dáng vô cùng thon gầy, là nữ giả nam trang. Những xung quanh quen với cảnh từ lâu, các tiểu thư khuê các trong kinh thành thích kiểu cải trang như , dần dà cũng trở thành một cảnh tượng quen mắt.
Người ai khác, chính là Thác Bạt Nguyệt — kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, khắp nơi g.i.ế.c thời gian.
Những theo xung quanh là các sứ thần nước Huyền cử ở bảo vệ nàng . Thác Bạt Nguyệt ở vị trí chủ tọa, tức giận giậm chân: “Tấn Đại nhân, ông xem nước Loan kỳ quái ? Cưới hỏi t.ử tế cứ tìm Khâm Thiên Giám xem ngày! Xem thì thôi , đằng cứ mãi là ngày lành, chẳng lẽ cả nước Loan nổi một ngày !?”
Vị sứ thần họ Tấn trong lòng hiểu rõ nguyên do, nhưng khổ nỗi thể thẳng, chỉ đành dịu giọng an ủi: “Công chúa bớt giận. Mỗi vùng đất phong tục riêng, nước Loan quả thực kỳ quặc như , việc gì cũng xem hoàng lịch. Những chuyện lớn như tế tự, hôn sự đều do Khâm Thiên Giám chọn ngày.”
lúc , từ bàn bên cạnh vang lên tiếng bàn tán: “Các ngươi ? Nước Huyền một vị công chúa sang hòa , nhắm trúng Phi Tuân tướng quân đó. Phi Tuân tướng quân là ai các ngươi ? Chính là phu quân đáng thương của quận chúa Liên Y chanh chua đó.”
Một khác tặc lưỡi: “Chậc chậc chậc, , . Phi Tuân tướng quân đúng là khổ. Nghe hồi nhỏ mặt lở loét, lớn lên khỏi bệnh thì rước cái hũ giấm quận chúa Liên Y, mụ cọp cái chính hiệu. Nghe Vân phủ trống trơn, ngoài quận chúa Liên Y thì chẳng nổi một đàn bà thứ hai, đến con ruồi bay ngang cũng là ruồi đực!”
Cùng bàn xen : “Quận chúa Liên Y đúng là thần thông quảng đại. Vừa kết nghĩa kim lan với công chúa Kim Ngọc, còn nhận Thái hậu nghĩa mẫu, hoàng thượng chẳng là nghĩa của nàng ? Đã phong quận chúa, còn một tay chống đỡ Thương bộ. Ta quen một việc trong Thương bộ, , một ngày ở Thương bộ thấy bạc còn nhiều hơn thường cả đời thấy!”
Cuộc bàn tán vẫn tiếp diễn: “Quận chúa Liên Y chỉ cần lệnh một tiếng, Phi Tuân tướng quân gan dám nạp ? Rõ ràng ở địa vị cao như mà sống còn bằng chúng , chẳng tiêu d.a.o chút nào.”
Ngay đó là một tràng lớn. Mọi càng càng hăng, bắt đầu cụng chén, đùa rôm rả.
Thác Bạt Nguyệt tại bàn, những lời xì xào xung quanh, bĩu môi : “Phi Tuân ca ca thật đáng thương, ngoài nhạo như . Nếu gả qua đó, nhất định sẽ nạp thật nhiều mỹ cho , để khỏi chê !”
Cuộc bàn luận bàn ăn vẫn dừng . Có đặt mạnh chén rượu xuống, thở dài: “Haiz, bọn cũng thấy thương Phi Tuân tướng quân lắm. Vốn dĩ công chúa hòa chọn trúng là chuyện . Hai nước hòa , chẳng lẽ quận chúa Liên Y còn dám kháng chỉ ? Đáng tiếc là…”
Thác Bạt Nguyệt sững . Đáng tiếc? Đáng tiếc cái gì? Nàng dựng tai lắng , những tùy tùng bên cạnh cũng dám lên tiếng, tất cả đều nín thở tiếp.
“Đáng tiếc cái gì?” Có kẻ hiểu chuyện hỏi.
Người lắc đầu tiếc rẻ: “Theo lý mà , công chúa hòa cung phi tần mới đúng. công chúa nước Huyền thể nhập cung, chỉ thể chọn quan viên trong triều để hòa . Nguyên nhân là vì…”
Hắn dừng một chút, hạ thấp giọng, nghiêng về phía , hiệu cho ghé tai .
Thác Bạt Nguyệt mà đầu óc mù mịt. khi rõ những lời tiếp theo của đó, nàng lập tức nổi trận lôi đình!
Bởi vì lời chính là…
“Công chúa hòa là con điếm nổi tiếng của nước Huyền! Ai cũng thể chơi, chỉ cần là đàn ông, già trẻ lớn bé gì cũng lên hết! Nghe ở nước Huyền, kỹ viện thờ Quan Công, còn đám kỹ nữ thì thờ ai khác, mà thờ chính vị Nguyệt công chúa của nước Huyền !”
— Hết chương —