Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 28: Tin đồn
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:53
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, ăn xong bữa sáng, Đại Hổ vác cuốc chuẩn đồng.
Vừa bước khỏi cổng, nhạy bén phát hiện gần đó mấy đang tụm đầu bàn tán chuyện gì đó, thỉnh thoảng liếc mắt về phía . Đại Hổ sang, đám liền vội vàng rụt nấp bức tường.
Đại Hổ nheo mắt, lục lọi trí nhớ để nhận diện bọn họ. Nghĩ mấy ngày , khi nhà đang sửa sang, mấy kẻ cũng tới hóng chuyện. Xác định đúng là dân trong thôn Tô Gia, mới yên tâm, đóng cổng xoay đồng.
Càng tới gần ruộng nhà , sắc mặt Đại Hổ càng lúc càng khó coi, trong lòng cũng đầy nghi hoặc. Hắn chắc chắn ảo giác, đám đúng là đang bàn tán về ! mà... gì đáng để bọn họ xì xào chứ?
…
Cùng lúc đó, bên , Tô Liên Y dọn dẹp bát đũa xong, ngâm một nắm đậu trong chậu nước, định tối nay sẽ thái ít thịt lợn xào đậu tươi. Lấy thêm một thau nước, nàng nhúng giẻ bắt đầu lau bụi, dọn dẹp khắp phòng.
lúc , cổng viện đột nhiên đẩy , hớt hải lao .
Tô Liên Y nhướng mày, với danh tiếng dữ dằn của nguyên chủ, còn ai dám tự tiện xông nhà nàng? Chẳng lẽ là đứa em thứ ba của nguyên chủ, Tô Bạch?
“Liên Y , Liên Y , nguy !” Người xông hoảng hốt gọi lớn, thì là Ngô thị.
Tô Liên Y vứt giẻ lau xuống, vội vã chạy khỏi phòng: “Ngô tẩu, hôm nay đồng ?” Giờ , Ngô tẩu lẽ đang việc ngoài ruộng mới .
Ngô thị mặc áo vải thô vá chằng vá đụp, gương mặt đầy lo lắng, thấy Tô Liên Y thở phào nhẹ nhõm nửa : “Liên Y , xong ! Bây giờ ngoài đồn ầm lên rằng… rằng tình nhân huyện, là… là… thông gian đấy!”
Ngô thị vốn là phụ nữ quê chất phác, hai chữ “thông gian” mà đỏ bừng cả mặt, cứ líu lưỡi mãi.
Tô Liên Y ngẩn , nhạt: “À, , gì to tát .” Trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ nguyên chủ thật sự tình nhân huyện? Không thể nào, nguyên chủ mê mệt Nhị công t.ử Lý gia, đến đàn ông trong nhà còn chê, gì chuyện dây dưa với kẻ khác.
Ngô thị sợ đến tròn mắt, túm c.h.ặ.t t.a.y Tô Liên Y: “Muội , hồ đồ ? Đây là tội bất trinh đấy!”
Ở cái thời , một khi mang tiếng “bất trinh”, đủ để lấy mạng một phụ nữ.
Thấy Ngô thị lo lắng đến mức gương mặt gầy gò khi đỏ bừng, khi tái nhợt, Tô Liên Y càng thêm cảm động trong lòng. Vào lúc còn chịu khó chạy đến báo tin, nhất định là thật tâm coi nàng như một nhà. Chứ kẻ ngoài đời, tin đồn thì việc đầu tiên là tránh xa, sợ vạ lây.
Nghĩ , khóe môi Tô Liên Y càng cong lên dịu dàng, nàng khẽ nắm tay Ngô thị kéo phòng : “Ngô tẩu, tẩu thử xem, loại bừa bãi, giữ ?”
“Tất nhiên ! Liên Y là , ai ai cũng !” Ngô thị chần chừ nửa lời, dứt khoát khẳng định.
Tô Liên Y buông tay Ngô thị , mở tủ quần áo, lật tìm trong đống y phục, lựa hai bộ màu sẫm trông đắn. Nàng cầm lên ướm thử lên Ngô thị, ngắm nghía một lượt lẩm bẩm:
“Bộ , Ngô tẩu mặc chắc rộng, lát nữa rảnh sẽ sửa cho . Còn bộ xám đậm thì để cho bà Tôn mặc. Hai bộ đều dư chút vải, xem thử cắt miếng nào thì may cho Cẩm Nhi cái quần, con trai mặc màu tối cũng dễ giặt, cả.”
Vừa , nàng ướm đo, bộ dáng thản nhiên, như thể chuyện thị phi ngoài chẳng liên quan gì tới .
Ngô thị sốt ruột đến mức suýt : “Muội , tiếng tăm của phụ nữ là chuyện hệ trọng, dính điều tiếng thì gánh cả đời! Nếu Đại Hổ tin lời đồn, bỏ … về sẽ thành đàn bà chỉ trỏ lưng, đường cũng ngẩng mặt lên !”
Tô Liên Y ướm đo xong, chọn hai bộ ý thì cẩn thận gấp : “Ngô tẩu đừng lo, cũng chẳng từng chỉ trỏ lưng, gì đáng sợ .”
Nói , nàng nhét đống quần áo gấp ngay ngắn tay Ngô thị: “Ngô tẩu mau về , còn đồng việc nữa. Rảnh tay sẽ sửa cho , mặc cho thoải mái.”
Nói xong, nàng liền đẩy Ngô thị vẫn còn lải nhải lo lắng, khỏi cửa.
Ngô thị hết cách, đành về. Trong sân nhà Tô Liên Y cuối cùng cũng yên tĩnh trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-28-tin-don.html.]
Tô Liên Y như chuyện gì, ung dung phòng, cầm giẻ tiếp tục lau bụi bặm. Chẳng bao lâu , khách ghé tới, là Triệu thị.
“Liên Y , xong !” Giống hệt Ngô thị, Triệu thị bước hấp tấp thở dốc, rõ ràng là từ ngoài ruộng chạy về, còn mặc nguyên quần áo đồng, đôi giày vải chân lấm lem bùn đất.
Tô Liên Y khẽ bật , trong lòng khỏi thầm cảm ơn mấy kẻ tung tin đồn — cũng nhờ bọn họ mà nàng mới cảm nhận chút ấm nhân tình hiếm hoi nơi thôn quê . Bởi lẽ, lúc mà dám chạy tới báo tin cho nàng, đều là những thật lòng quan tâm, chẳng sợ vạ lây.
Nàng kéo Triệu thị nhà, an ủi pha dỗ dành. Mãi một lúc lâu, Triệu thị mới nguôi ngoai, Tô Liên Y tiễn bà tận cổng.
Tiễn xong, nàng vẫn bình thản phòng tiếp tục dọn dẹp. Chẳng bao lâu , cổng sân vang lên tiếng đập dồn dập, kèm theo giọng con trai ai oán như như mếu vọng : “Tỷ tỷ, tỷ tỷ… nguy , nguy to …”
Tô Liên Y đặt giẻ lau xuống, bước sân thì thấy Tô Bạch lảo đảo chạy ào . Thằng bé trắng trắng tròn tròn, chạy vững suýt nữa ngã lăn như một quả bóng lăn sân.
Đối với , Tô Liên Y chẳng mấy thiện cảm. Bảo nó ngoan thì cũng hẳn, vì đây còn hùa theo nguyên chủ bao chuyện . Bảo nó thì cũng hẳn, vì nó lời tỷ tỷ.
“Ta chuyện , ngươi thể ngoài .” Tô Liên Y lạnh mặt, khách khí đuổi .
Tô Bạch sững sờ Tô Liên Y mặt. Vẫn gương mặt đó, hình đó, mà bỗng dưng thấy xa lạ thế ?
“Tỷ tỷ… bọn họ… bọn họ …” Tô Bạch tội nghiệp chỉ tay ngoài sân, giọng lí nhí.
Tô Liên Y nhướng mày: “Tin đồn , ai là tung ?”
“Ta… Ta …” Tô Bạch lắc đầu.
Tô Liên Y chẳng khách khí, thẳng chân đá cho nó một phát: “Không thì mà tra! Ngươi tới giúp tới bực hả?”
“Dạ… … tỷ tỷ, ngay!” Bị tỷ tỷ đá đau điếng, Tô Bạch những giận, mà còn lồm cồm bò dậy, ba chân bốn cẳng chạy khỏi sân như thể sợ đá thêm phát nữa.
Sân nhà trở về vẻ yên tĩnh ban đầu.
Tô Liên Y khẽ thở dài, chẳng đây là thứ mấy trong ngày. Nàng phòng, nhặt chiếc giẻ lau lên, tiếp tục công việc dở dang nãy.
Dọn dẹp xong phòng của , Tô Liên Y liền bước sang phòng Đại Hổ. Ngoài dự liệu của nàng, phòng Đại Hổ những hề bừa bộn, mà ngược còn gọn gàng, ngăn nắp. Chăn gấp vuông vức, ga giường phẳng lì một nếp nhăn. Đối diện giường là một chiếc bàn, bàn bày b.út nghiên, giấy mực ngay ngắn, thiếu thứ gì.
Tô Liên Y cụp mắt, thầm nghĩ: Người rốt cuộc phận gì? Nếu bảo là thổ phỉ, thì yêu thích văn thư giấy mực thế ; mà nếu là thư sinh, toát sát khí khó ai bì kịp… Quả là kỳ lạ.
“Ngươi đang tìm gì ?” Một giọng lạnh băng bất chợt vang lên ở cửa, dọa Tô Liên Y giật b.ắ.n . Quay phắt , nàng thấy Đại Hổ ngoài cửa tự bao giờ, im lặng như bóng ma.
Tô Liên Y giơ giẻ lau trong tay lên: “Ta đang dọn phòng thôi, yên tâm, chẳng tò mò gì về phận của ngươi , đừng nghĩ nhiều.” Nói xong, nàng lưng bước khỏi phòng.
Đại Hổ yên, chờ nàng mới khép cửa . Chẳng mấy chốc, bộ quần áo sạch sẽ, sân, ánh mắt sâu thẳm Tô Liên Y: “Ngươi chuyện tin đồn chứ?”
“Ừm, .” Tô Liên Y gật đầu.
“Biết ai tung tin ?” Hắn hỏi tiếp.
Không những câu chất vấn dư thừa, cũng chẳng vòng vo giải thích. Người thông minh chuyện luôn ngắn gọn, thẳng thắn như .
Tô Liên Y khẽ , cụp mắt xuống, giọng nhẹ như gió: “Cũng đoán tám chín phần .”