Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 273: Ngô tướng quân có vấn đề
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:40:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Đông Ô.
Con đường chính từng rộng rãi, thẳng tắp và đầy khí thế năm nào, giờ trở nên gập ghềnh, lổn nhổn hố sâu ổ cạn. Hai bên đường, nền đá sụp vỡ, lộ cả lớp đá lót cũ kỹ phía . Cỗ xe ngựa lắc lư dữ dội, giảm tốc độ hết mức, mà vẫn xóc đến nghiêng ngả.
“Di Nhi, con chứ?” Trân Thị khẽ hỏi, giọng lo lắng.
Từ di nương cố nở nụ , dù sắc mặt trắng bệch: “Không , chỉ lo Ngũ cữu nương và ngũ cữu gia đường xóc thế chịu nổi thôi.” Lời là , nhưng dày bà như lộn ngược, suýt nữa kìm .
Trân Thị thở dài: “Biết thế thuê kiệu cho êm … Đường xá ở Đông Ô bây giờ, thật chẳng còn gì.” Bà khẽ thở nữa, ánh mắt thoáng buồn, như đang nhớ về một Đông Ô huy hoàng, phồn thịnh của những năm qua. Cảnh vật vẫn đây, mà lòng lạnh.
Từ di nương nắm tay bà, nhẹ giọng an ủi: “Ngũ cữu nương đừng . Con cũng là Đông Ô, nơi là chốn sinh và nuôi lớn con. Dù hoang tàn đến , con cũng chẳng thể chê ghét .” Thật , thì dễ, chứ giờ thuê kiệu cũng chẳng ai dám nhận đường .
Bên cạnh, Từ Văn Thành nhắm mắt dưỡng thần, mũ lắc lư theo từng cú xóc, suýt nữa bay khỏi đầu, mà lão nhân vẫn ung dung như hề hấn gì. Cỗ xe vốn nhỏ, chật chội, ba kín chỗ. Phía ngoài, Vân Phi Tuân cưỡi ngựa kèm sát hai bên, ánh mắt u tối, gương mặt trầm mặc.
“Đến .” Giọng vọng xe, trầm thấp, pha chút nặng nề.
Nơi họ dừng chính là phủ Tướng quân.
Phủ nguyên là Phúc vương phủ, nơi ở của Đông Phúc vương năm xưa. Trước đó nữa, nó từng là phủ Nguyên soái — nơi đóng quân của vị đại tướng trấn thủ Đông Ô, Xích Giao nguyên soái Vân Trung Hiếu.
Vân Phi Tuân khi rời khỏi Đông Ô vẫn còn nhỏ, ký ức chẳng còn bao nhiêu. khi cánh cổng quen thuộc , nghĩ đến những gì từng xảy với gia tộc, lòng bỗng nhói đau, nặng trĩu.
Xe dừng. Phu xe nhanh nhẹn nhảy xuống, đặt ghế đỡ. Vân Phi Tuân cũng xuống ngựa, đích đỡ Từ Văn Thành bước .
Chẳng mấy chốc, ba vững đất. Một gia nhân lập tức lên tiếng xin bẩm báo với Ngô tướng quân, Ngô Hãn Hải.
Chờ một lát, thông báo , : “Tướng quân lời mời, xin mời .”
Dưới sự dẫn đường của quản sự trong phủ, bốn thong thả bước qua cổng lớn. Họ chậm, một phần vì vợ chồng Từ lão tuổi cao, chân yếu, phần nữa… là vì Từ di nương, hồn vía bà dường như lạc mất .
“Di nương, nơi đổi nhiều lắm ?” Vân Phi Tuân khẽ hỏi, bước theo lưng Từ di nương.
Bà cúi con đường lát đá trơn nhẵn chân, liếc qua lan can cẩm thạch trắng hai bên, khẽ , nụ pha chút chua xót: “Thay đổi nhiều lắm… nhưng vẫn chẳng đủ để xóa ký ức.”
Vân Phi Tuân khẽ gật đầu, im lặng, thêm gì.
Nghe tin Từ tri phủ cùng phu nhân đến, Ngô Hãn Hải – tướng quân trấn thủ Đông Ô – lập tức chỉnh tề y phục tận tiền viện nghênh tiếp. Bên cạnh ông còn phu nhân, Chu thị, theo .
“Ha ha, Từ tri phủ! Lâu lắm gặp, hôm nay là cơn gió nào đưa ngài đến phủ đây?” Ngô Hãn Hải lớn, giọng mang chút tình.
Từ Văn Thành giả vờ ho khẽ, khoát tay, chậm rãi: “Ta còn sức mà du ngoạn khắp nơi. Là do cháu gái trở cố hương ôn chuyện xưa, nên mới theo cùng, e quấy rầy tướng quân một phen.” Ông sang, khẽ chỉ về phía Từ di nương.
Bà mỉm dịu dàng đáp lễ, dáng vẻ ôn nhu như nước.
Một thoáng, biểu cảm mặt Ngô Hãn Hải khẽ khựng , nhẹ, nhanh đến mức chẳng ai kịp nhận . chỉ trong khoảnh khắc , ánh mắt ông như ẩn chứa điều gì phức tạp.
Ông lập tức chắp tay, cúi : “Mạt tướng bái kiến Từ di nương. Năm xưa Nguyên soái cùng Kim Bằng tướng quân nâng đỡ, mạt tướng vẫn luôn ghi lòng tạc . Nay đón Từ di nương hạ cố tệ phủ, là vinh hạnh lớn nhất đời mạt tướng. Hôm nay, dù thế nào, cũng tận tâm khoản đãi.”
Nói , ông sang phân phó phu nhân: “Chu thị, mau dọn rượu ngon, chuẩn yến tiệc đón khách quý.”
Chu thị khẽ cúi hành lễ, mỉm xin đích lui xuống, điều chuẩn tiệc tiếp đón.
Để đề phòng bất trắc, Vân Phi Tuân dùng dung mạo thật mà xuất hiện. Hắn dùng thuật dịch dung, chỉ khẽ đổi vài đường nét khuôn mặt, đủ để quen khó nhận , bởi đây Ngô Hãn Hải từng gặp .
Ngô tướng quân đích tiếp đãi, mời sảnh chính, sai dâng , bày điểm tâm, ân cần bắt chuyện.
Từ Văn Thành vốn là lão luyện, lời chừng mực mà khéo léo, tỏ đắn bàn chuyện chính sự của thành Đông Ô, kín đáo dò xét thái độ của Ngô Hãn Hải. Khi đối phương chuẩn tìm cớ thoái thác, ông chuyển chủ đề sang việc dưỡng sinh, tiêu khiển. Đợi khi Ngô Hãn Hải dần lơi cảnh giác, ông mới nhẹ nhàng lái câu chuyện trở chuyện thành Đông Ô.
Qua vài lượt công thủ, Ngô Hãn Hải dần lúng túng, lời bắt đầu rối, thần sắc cũng thoáng mệt mỏi. Giữa lúc đó, Từ di nương khẽ nghiêng , nhân lúc hai đàn ông vẫn đấu trí, liền nhỏ giọng hỏi: “Phi Tuân, con thấy ?”
Lúc , Vân Phi Tuân lấy phận cháu trai xa của bà mà cùng, vẫn giữ im lặng, bên cạnh quan sát. Đôi mắt lạnh và sắc như d.a.o, chăm chú dõi theo từng cử chỉ, ánh mắt, cả nhịp thở của Ngô Hãn Hải, mỗi biến động nhỏ đều thu tầm mắt mà phân tích.
“Trước đây Liên Y từng .” Hắn trầm giọng đáp: “Có loại d.ư.ợ.c vật khi dùng sẽ sinh phụ thuộc. Người dùng uống t.h.u.ố.c định kỳ, tùy mức độ lệ thuộc mà chu kỳ phát tác dài ngắn. Khi dùng, tinh thần sẽ hưng phấn bất thường; nhưng qua một thời gian, cơ thể và thần trí đều suy yếu dần. Chúng cần gấp. Cứ kéo dài thời gian trò chuyện, quan sát thần sắc của Ngô tướng quân, tự nhiên sẽ kết luận ban đầu.”
Từ di nương khẽ thở dài: “Vậy… còn bức thư tay của Nguyên soái gửi cho Ngô tướng quân, nên giao ?”
Vân Phi Tuân khẽ nhíu mày: “Đưa… tất nhiên là sẽ đưa. Cha nhắc tên Ngô tướng quân, tức là từng mang ân cha. bây giờ… thể.”
Từ di nương liền gật nhẹ, hỏi thêm.
Còn Từ Văn Thành, tuy tuổi cao nhưng đầu óc vẫn tinh tường, ứng biến lanh lợi. Sau vài vòng đấu khẩu, ông khiến Ngô Hãn Hải mệt lử, đành gượng mà phụ họa.
lúc , Chu thị tươi bước , rằng tiệc trưa sẵn sàng, mời khách quý sang trai đường dùng bữa.
Từ Văn Thành đáp lễ, chậm rãi dậy theo quản sự . Chu thị tiến đến gần chồng, hạ giọng lo lắng hỏi: “Phu quân, … chứ? Có cần cho đưa về nghỉ một lát ?”
Ngô Hãn Hải khẽ lắc đầu, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp. Ánh hướng theo bóng lưng Từ Tri phủ, chậm rãi , giọng trầm thấp đầy cảnh giác: “Trước mặt Từ đại nhân, tuyệt đối thể sơ ý. Chỉ cần một thoáng lơ là… e rằng sẽ lộ.”
Chu thị ngẩn : “ Từ Tri phủ ngoài sáu mươi, lâu nay cũng chẳng còn quản việc nha môn. Nghe ngày nào cũng ăn chơi, hưởng lạc, gì mà kiêng dè đến thế?”
Ngô Hãn Hải liếc nàng, ánh mắt sắc lạnh: “Không hiểu thì đừng càn. Lão mà là kẻ ăn chơi vô dụng ? Chỉ sợ bây giờ đang dưỡng tinh tích lực, chờ thời mà thôi.”
Chu thị nhịn , hừ khẽ: “Dưỡng tinh tích lực ư? Ông tuổi gần đất xa trời, còn tích lực để gì?”
Ngô Hãn Hải cảm thấy cơn mệt mỏi dâng lên, mí mắt nặng trĩu, nhưng dám lộ vẻ. Hắn c.ắ.n răng chịu đựng, âm thầm véo mạnh đùi để cơn đau giúp tỉnh táo.
“Còn bọn trẻ, tình hình thế nào?” Hắn hạ giọng hỏi.
Nhắc đến con cái, Chu thị cúi đầu, giọng mang chút tủi : “Vẫn . Chúng uống t.h.u.ố.c, tạm thời .”
Ngô Hãn Hải gật nhẹ, đoạn cộc lốc: “Được , đừng nhắc nữa. Đi thôi. Phải giữ tinh thần mà tiếp khách.”
Nói xong, sải bước lên , nhanh ch.óng đuổi kịp Từ Tri phủ, vẻ ngoài khôi phục dáng vẻ ung dung, trò chuyện vui vẻ như từng điều gì xảy .
Toàn bộ cảnh , Vân Phi Tuân đều thu mắt. Hắn lộ cảm xúc, chỉ lặng lẽ theo bước tiến về trai đường (phòng ăn), trong lòng dần hình thành một suy tính riêng.
…
Sau bữa tiệc, thức ăn và rượu ngon dọn xuống. Chu thị mỉm cùng Từ di nương và Trân Thị, dạo quanh tướng phủ ngắm cảnh thu. Còn Vân Phi Tuân thì theo Từ Văn Thành và Ngô Hãn Hải đại sảnh.
Vừa đến nơi, Ngô Hãn Hải viện cớ “giải khuây một lát”, cáo lui , để quản sự ở tiếp chuyện hai vị khách.
Nói vài câu, Từ Văn Thành liền giả bộ xoa bụng than rằng tuổi cao, tiêu hóa kém, ngoài dạo một lát. Người quản sự , tất nhiên cũng dậy định theo.
Từ Văn Thành liền xua tay: “Ta và Ngô tướng quân là chỗ quen cũ, cần khách khí như thế. Ngươi cứ để dạo một vòng cho thoải mái, đừng kè kè bên cạnh kẻo hiểu lầm là canh chừng.” Người quản sự thế, chỉ đành gật đầu, miễn cưỡng ở .
Phía đại sảnh tướng phủ là một sân phẳng rộng, giữa sân một hồ nước trong xanh. Hồ xây vô cùng khéo léo, lòng đất ống tre dẫn nước từ sông , đường ống khác dẫn nước ngoài, nên dù là hồ nhân tạo, nước trong hồ vẫn luôn luân chuyển, trong lành mát rượi, chẳng cần nước mà vẫn tỏa lạnh dịu nhẹ.
Từ Văn Thành bên hồ, mặt nước phản chiếu ánh trời, khẽ thở dài: “Phủ Nguyên soái sửa đến mức chẳng còn nhận , chỉ còn hồ là vẫn giữ nguyên như thuở .” Giọng ông trầm xuống, vương chút cảm khái.
Vân Phi Tuân cạnh, im lặng , chỉ cúi đầu lắng .
Một lát , Từ Văn Thành bỗng nhếch môi lạnh: “Thằng tiểu t.ử Ngô Hãn Hải , ‘giải khuây’ mà lâu thế? Chẳng lẽ còn thua cả lão già ?” Ý trong lời rõ ràng mang vẻ châm biếm.
Vân Phi Tuân liền những gì khi nãy với Từ di nương: “Nếu Ngô tướng quân quả thật dùng loại d.ư.ợ.c như Liên Y từng , thì lúc hẳn đang bổ sung t.h.u.ố.c. Loại t.h.u.ố.c đó khi dùng, trong một thời gian ngắn thể gặp , vì tinh thần sẽ rơi trạng thái hưng phấn cực độ.”
Từ Văn Thành hừ một tiếng: “Hay là chúng đ.á.n.h úp một phen? Lão già sống sáu mươi mấy năm mà thấy thứ t.h.u.ố.c quái quỷ nào như thế. Ta xem ‘hưng phấn’ thì !”
Vân Phi Tuân bất giác bật , lắc đầu: “Nếu thực sự bắt gặp Ngô Hãn Hải trong tình trạng , e rằng ngược chúng mới gặp nguy hiểm, chắc chắn sẽ diệt khẩu để che giấu.”
Rồi khẽ, giọng nghiêm túc: “Thế bá, vãn bối cho rằng, vì vạch trần , chi bằng nhân cơ hội thử xem liên quan đến Phụng Nhất giáo .”
Từ Văn Thành lập tức hứng thú: “Oh? Vậy thử thế nào?”
Vân Phi Tuân mỉm bí ẩn: “Lấy mưu đối mưu.”
…
Khi Ngô Hãn Hải , qua nửa canh giờ.
Một tay tay ôm bụng, khom xuống, bước đại sảnh gượng : “Xin Từ đại nhân và hiền điệt, dạo bụng yếu quá, ăn xong là chạy mấy chuyến, thì chịu nổi. Thật khiến hai vị chê .”
Từ Văn Thành bật ha hả: “Ngô tướng quân, thế là ngươi còn trẻ khỏe đấy! Khi tinh lực quá thừa mà chỗ phát tiết, thì tất nhiên sinh bệnh thôi!”
Một câu, hai nghĩa. Có thể hiểu là châm biếm Ngô Hãn Hải lười nhác dốc sức vì thành Đông Ô, cũng thể hiểu theo hướng trêu ghẹo thô tục.
Ngô Hãn Hải hiểu cả hai tầng ý, nhưng cố tình chọn cách hiểu thứ hai để nhẹ bầu khí: “Từ đại nhân đúng là tuổi cao mà lòng vẫn trẻ, còn pha trò như thế, thật đáng khâm phục, ha ha!”
Cả ba cùng , dáng vẻ mật như ba bạn lâu năm chẳng vướng chút cách quan trường.
lúc , Chu thị đưa Từ di nương và Trân Thị trở đại sảnh. Ba dạo suốt gần một canh giờ, giờ cũng mỏi.
“Các ngài gì vui thế? Kể cho bọn với nào!” Chu thị tươi hỏi.
Ngô Hãn Hải liền chỉ sang Từ Văn Thành, đùa: “Chớ thì hơn! Người mà ngươi kính trọng nhất — Từ Tri phủ đại nhân, hóa là một lão đắn đấy!”
Từ Văn Thành giả vờ nghiêm mặt, gằn giọng: “Chuyện đàn ông đùa , thể kể cho nữ nhân ?”
Ba phụ nữ đều là gia thất, thế liền hiểu ngay ý đùa, khúc khích, tiếng rộn ràng khắp đại sảnh. Không khí trong phút chốc trở nên thoải mái, vui vẻ lạ thường.
Chỉ Vân Phi Tuân là vẫn giữ vẻ bình thản. Dù môi khẽ mỉm , song ánh mắt vẫn lạnh lẽo, tỉnh táo lạ thường. Hắn âm thầm liếc nhẹ về phía Từ Tri phủ, truyền một tín hiệu ngầm.
Từ Văn Thành lập tức hiểu ý, giả như vô tình, đổi chủ đề: “Ngô tướng quân, , cuối cùng thì chúng cũng thể yên một thời gian .”
“Ồ? Ý ông yên một đoạn thời gian là ?” Ngô Hãn Hải hỏi.
Từ Văn Thành đáp: “Chẳng ông thấy mấy ngày nay Phụng Nhất giáo im bặt ? Bình thường cứ cách một thời gian là tụ họp, tôn thánh nữ một , nhưng gần mười ngày chẳng thấy động tĩnh gì, như chúng đương nhiên thể tạm yên.”
Vân Phi Tuân mỉm thầm trong lòng; Từ tri phủ đúng, họ thực sự thể tạm an, vì Liên Y rối tung Phụng Nhất giáo, thánh nữ g.i.ế.c, giờ còn thánh nữ để mà tôn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-273-ngo-tuong-quan-co-van-de.html.]
“Ừ? Trước đây để ý, nhưng ngài thế thì đúng thật.” Ngô Hãn Hải biểu hiện khéo léo, để lộ nghi vấn: “Mấy chục ngày nay thật sự chẳng thấy Phụng Nhất hoạt động.”
Thực Ngô Hãn Hải lộ nhiều sơ hở, lớn nhất là, cơn khó chịu, ông hề mệt mỏi mà trái tinh thần phơi phới, còn tỉnh táo hơn lúc nhiều.
Vân Phi Tuân đột nhiên dậy, trang trọng hướng Ngô Hãn Hải và Từ Văn Thành khom một cái: “Nhắc tới Phụng Nhất giáo, một việc xin nhờ, việc trong cả Đông Ô chỉ hai vị là , những khác đủ quyền thế.”
Ngô Hãn Hải và Từ Văn Thành đều ngẩn , tỏ vẻ hiểu. “Việc gì thế?”
Vân Phi Tuân thở dài : “Chuyện là thế , Từ di nương từ kinh về mang theo một nha tên là Tiểu Liên. Cô bé vốn là mồ côi, do Từ di nương nuôi lớn, tận tâm dạy dỗ, đầu tư nhiều tình cảm. đó cô bé bội phản, phản bội Từ di nương.” Giọng ông đầy phẫn nộ.
Ngô Hãn Hải và Từ Văn Thành đều về phía Từ di nương.
Tuy báo , nhưng Từ di nương hiểu ngay ý Vân Phi Tuân, cau mày gật đầu: “Đừng nhắc đến đồ tiện nhân nữa!”
Vân Phi Tuân tiếp tục: “Ban đầu Từ di nương định gả nha đầu cho ruột, Từ lão gia . Một nha bé nhỏ gia tộc lớn như Từ gia là vinh dự lớn bao! Vậy mà nha đầu đó chạy mất, chạy Phụng Nhất giáo! Như thế ai mà chịu nổi, đây là nỗi nhục của Từ gia, xin hai vị đại nhân vì Từ gia xử lý, bắt con nha bội bạc về!”
Trân Thị ban đầu còn ngơ ngác, liền hỏi kìm : “Cô bé đó tên gì?”
Vân Phi Tuân nghiến răng đáp: “Tiểu Liên!”
Trân Thị theo Từ Văn Thành nhiều năm, còn là dễ lừa, liền hiểu ngay họ đang tính kế gì. Bà lớn tiếng trách: “Hoá là cái con tiện nhân quyến rũ đó! Lần khi dì dẫn nó về, thấy nó chẳng dễ bảo, ngờ thật sự chạy mất.” Lời thế, trong lòng bà âm thầm cảm tạ Quận chúa Liên Y.
Từ di nương thở dài, giọng vẫn dịu: “Đứa trẻ cũng còn quá trẻ, vốn cho nó một chỗ nương tựa. Đệ tuy tuổi nhưng tin tưởng . Không ngờ… haiz, Tiểu Liên nếu chấp nhận hôn sự thì cứ với , bỏ chạy?”
Trân Thị mắng nhẹ: “Dì dễ mềm lòng như , nên mới nha lợi dụng.”
Chu thị cũng chêm : “Ta Từ lão gia là thật thà, năng lực. Cả gia sản Từ gia đều trông ông , Tiểu Liên gì mà ưng? Hơn nữa, đàn ông lớn tuổi chăm sóc hơn, phu quân hơn mười tuổi vẫn mà.”
Từ Văn Thành hỏi: “Vậy các vị chúng giúp Từ gia thế nào?”
Vân Phi Tuân nghiên răng nghiến lợi: “Gây áp lực lên Phụng Nhất giáo, bắt họ ngoan ngoãn giao Tiểu Liên .”
Từ Văn Thành khẩy: “Thằng nhóc, chẳng bọn . Phụng Nhất lặn mất tăm mấy ngày nay, tìm , chúng dám áp lực họ?”
Vân Phi Tuân khẽ bật lạnh: “Con nha Tiểu Liên , đừng tưởng nấp lưng Phụng Nhất giáo là an . Dám phản bội Từ gia thì dù trốn đến chân trời góc bể, cũng sẽ bắt nó về bằng .”
Từ Văn Thành khẽ nhướng mày: “Xem Từ gia các sắp đặt gì ? Nói thử xem.”
Vân Phi Tuân nở một nụ tự tin, cũng chẳng giấu diếm, giọng đầy tự hào: “Ta cho mua chuộc nội gián trong Phụng Nhất giáo. Nghe con nha hiện đang hầu hạ bên cạnh thánh nữ của chúng. Hừ, chỉ cần cơ hội, của sẽ dụ nó ngoài, bắt sống, để xem kẻ ăn cháo đá bát chịu nổi gia pháp Từ gia đến mức nào!”
Từ Văn Thành vỗ bàn ha hả: “Phải đấy! Với loại phản bội, ăn cây táo rào cây sung, nhận bổng lộc mà việc, thì trừng trị thật nặng! Tốt nhất là lột mũ diễu phố, đày biên ải!” Ông càng lúc càng hứng khởi.
Không hiểu , Ngô Hãn Hải cảm giác câu dường như ẩn ý khác, như thể Từ tri phủ chẳng đang về “con nha ” . nghĩ kỹ , rõ ràng ông đang về Tiểu Liên thôi… Có lẽ do chính tật giật , nên mới đa nghi đến thế.
Câu chuyện về Tiểu Liên xem như kết thúc, Từ Văn Thành khéo léo lái sang chủ đề khác.
Ba chuyện thêm chừng một canh giờ, đến khi Trân Thị cùng các phu nhân thấy mệt thì dậy cáo từ, ai nấy trở về nghỉ.
…
Tướng phủ.
Tiễn đoàn sáu của Từ Văn Thành rời , Chu thị theo Ngô Hãn Hải thư phòng.
“Nếu theo ý tướng quân.” Chu thị lo lắng hỏi: “Họ thật sự chỉ đến để thăm phủ thôi ? Hay là phát hiện điều gì ?” Giọng bà run lên, nhất là khi chứng kiến cái kiểu lời nửa thật nửa giả của Từ tri phủ, lòng càng thêm sợ.
Ngô Hãn Hải trầm ngâm một lát, khẽ lắc đầu: “Ta cũng rõ. Từ tri phủ xưa nay vẫn thế, khiến chẳng bao giờ đoán nổi. Nhớ đầu gặp ông , cũng là vòng vo khắp nơi, chẳng là trọng điểm. Cái kiểu chuyện tản mạn đó, lẽ là thói quen của ông .”
Còn những câu chạm đến chuyện nhạy cảm, Ngô Hãn Hải cho rằng chỉ là vô tình, chắc bản ông nghĩ quá nhiều.
Bỗng Chu thị bật : “Tướng quân, mạng chúng thì thể bỏ, nhưng Nặc nhi thì còn nhỏ quá. Chẳng lẽ để con bé sống cả đời dựa thứ t.h.u.ố.c quái quỷ ? Tướng quân, xin nghĩ cách , Nặc nhi là đứa con duy nhất của chúng mà…” Giọng bà nghẹn , nước mắt lăn dài.
Nhắc đến đứa con trai độc nhất — Ngô Vũ Nặc — lòng Ngô Hãn Hải như d.a.o cứa. Ông ngoài cửa sổ, khẽ thở dài, bất lực.
Chu thị chợt sáng mắt lên, như sắp c.h.ế.t đuối vớ cọc: “Tướng quân! Cái con nha … con nha Tiểu Liên…”
Ngô Hãn Hải cau mày: “Nha đó thì ?”
Chu thị nắm lấy tay áo phu quân, trong mắt ánh lên hy vọng: “Tướng quân, Tiểu Liên chẳng đang hầu bên cạnh thánh nữ Phụng Nhất giáo ? Nếu tướng quân đem chuyện Từ gia mua chuộc trong Phụng Nhất giáo tiết lộ cho họ, đó thành công lớn! Chúng cần gì khác… chỉ xin một phần giải d.ư.ợ.c thôi, chỉ một phần, để cứu Nặc nhi của chúng …” Nói đến đây, bà còn vững, quỳ sụp xuống đất, run rẩy, giọng khàn trong tuyệt vọng.
Những chuyện bán rẻ đồng liêu, trao đổi thông tin, vốn là điều Ngô Hãn Hải khinh thường nhất. giờ… ông phản bội quá nhiều . Ông thể c.h.ế.t, nhưng con trai ông thì thể. Nặc nhi còn nhỏ như thế, thể vì ông mà mất mạng?
Giờ lời Chu thị, Ngô Hãn Hải chỉ thể c.ắ.n răng thuận theo: “Được. Ngày mai sẽ tìm , trao đổi tin tức… để đổi lấy giải d.ư.ợ.c!”
Chu thị lập tức nín , ánh mắt rạng rỡ trở , nở nụ giữa làn nước mắt: “Vậy thì quấy rầy tướng quân nữa. Tướng quân nghỉ sớm, về xem Nặc nhi thế nào.”
Loại t.h.u.ố.c đó vô cùng kỳ dị, mỗi uống , tinh thần phấn khích cực độ; nhất là với đứa trẻ như Ngô Vũ Nặc, từng phát điên, suýt mất mạng.
“Đi .” Ngô Hãn Hải khẽ gật đầu, thả phịch xuống ghế, cả như rút sạch sức lực.
Chu thị lui , để gian thư phòng rộng lớn chìm trong tĩnh lặng nặng nề.
Một lúc thật lâu , Ngô Hãn Hải mới dậy, bước chậm rãi về phía cuối phòng. Trên bức tường mặt, treo một bức họa, trong tranh là một lão nhân hiền hòa mà khí khái, giữa hai hàng lông mày vẫn thấp thoáng nét cương trực từng tung hoành sa trường. Gương mặt , rõ ràng vài phần giống ông.
Ngô Hãn Hải cúi đầu, giọng khàn đặc, mang theo sự thống khổ sâu thẳm: “Phụ … nếu còn nơi cửu tuyền, thể chỉ cho con , con đây?” Bàn tay ông siết c.h.ặ.t trong tay áo, đến nỗi khớp xương phát tiếng răng rắc.
“Phụ từng , nguyên soái năm xưa ân cứu mạng với Ngô gia . Khi đặt tên cho Nặc nhi, là để nhắc chúng mãi ghi nhớ đêm mưa năm và lời hứa từng thề với nguyên soái. … nhưng giờ cả nhà đều loại d.ư.ợ.c vật đó khống chế, chúng … bất do kỷ!”
Giọng ông nghẹn , ánh mắt mờ trong khổ đau. “Hôm nay, khi thấy Từ di nương, tim con như thắt . Vì bà là nhà nguyên soái, gặp bà chẳng khác nào đối diện với chính ông . Con hổ, tội , chẳng dám thẳng! Nếu Nặc nhi, lẽ con lấy cái c.h.ế.t để tạ ân triều đình… Nặc nhi còn nhỏ quá, nếu mất cha, nó chắc chắn sống nổi…”
Ông ngẩng đầu bức họa, đôi mắt đỏ ngầu: “Loại t.h.u.ố.c đó, con thử cách. Âm thầm cầu cứu bao danh y, nhưng vô ích. Một khi phát tác… đau đớn đến mức sống chẳng bằng c.h.ế.t! Phụ , xin chỉ con một đường, con mới đúng đây…”
Trong căn thư phòng tĩnh lặng , chẳng còn bóng dáng một vị tướng quân oai phong năm xưa, chỉ còn một con trai yếu đuối van vỉ di ảnh cha ; chẳng còn dáng vẻ của kẻ từng xông pha chiến địa, chỉ còn một cha đau đớn vì con.
Con sống đời, thể thuần khiết ? Vinh nhục, khổ đau, chỉ chính bản mới hiểu thấu.
…
Phủ Từ tri phủ.
Sảnh tiếp khách.
Hương lan khắp gian phòng, bốn đối diện quanh bàn.
Trân Thị khẽ thở dài: “Thật là tội , chúng dám dựng chuyện bôi bác quận chúa Liên Y như thế. Nếu quận chúa , chắc chắn sẽ trách tội mất thôi.”
Vân Phi Tuân bật sang sảng: “Từ phu nhân đừng lo. Nếu Liên Y , e là chẳng những trách, mà còn khen ngợi chúng chứ! Theo lời nàng thường , chắc còn tặng cho mỗi một… giải Oscar.”
“Giải… Ốt-sờ-cà gì cơ?” Từ di nương ngơ ngác hỏi.
Vân Phi Tuân mỉm kiên nhẫn: “Là phần thưởng dành cho diễn giỏi. Nói cách khác, ý là hôm nay chúng đóng vai đạt.”
Nghe , Từ Văn Thành cũng bật sảng khoái: “Hôm nay đều diễn khá! Di nhi lanh lợi, hiểu ý chỉ một gợi là thông; phu nhân thì khéo đẩy sóng thêm gió; còn cháu thì thông minh cơ trí, thuận theo kế mà xoay chuyển, giỏi! Có các ‘đạt giải Oscar’ như thế, lão phu tin thằng Ngô Hãn Hải lộ sơ hở!”
Vân Phi Tuân , nhưng ánh mắt dần trầm xuống, giọng khẽ : “Ta chỉ là… trong lòng vẫn thấy phức tạp. Vừa hy vọng Ngô tướng quân thật sự khống chế, mong ông như thế.”
Từ Văn Thành thong thả : “Chuyện của Ngô Hãn Hải, ngươi đừng do dự nữa. Lão phu dám lấy đầu bảo đảm, tuyệt đối khác khống chế. Giờ chỉ còn hy vọng kẻ khống chế là của Phụng Nhất giáo thôi. Ta tin tưởng quận chúa Liên Y, nàng tay, đám Phụng Nhất giáo chẳng đáng lo.”
Vân Phi Tuân bật khổ: “Ngài thật sự tin Liên Y đến thế cơ ?”
Trân Thị bên cạnh cũng tiếp lời: “Ta cũng tin quận chúa Liên Y. Nàng thần linh phù hộ, nhất định sẽ giải quyết chuyện thôi.”
Từ di nương khẽ gật đầu: “Ta cũng tin quận chúa.”
Vân Phi Tuân bất đắc dĩ bật , giọng mang theo chút trêu chọc: “Không nàng cho các uống thứ mê d.ư.ợ.c gì mà ai nấy đều nàng cho thần hồn điên đảo.”
Ánh mắt lơ đãng hướng cửa sổ, bầu trời ngoài tối đen, chẳng rõ Liên Y giờ nghỉ .
“Thực … cũng tin nàng sẽ thành công.” Nếu Tô Liên Y thật sự thứ mê d.ư.ợ.c , thì kẻ đầu tiên uống , e rằng chính là . Hơn nữa, còn uống một cách cam tâm tình nguyện.
Từ Văn Thành khẽ: “Được , trời cũng khuya , về nghỉ sớm . Cái lưới mà Phi Tuân giăng thả , giờ chỉ cần chờ kết quả thôi.”
Vân Phi Tuân dậy, : “Dì, để con tiễn dì về phủ.”
Trân Thị chợt nhớ điều gì, liền hỏi: “Phi Tuân , giờ con đang dùng phận giả, thể ở trong Từ phủ. Đã tìm chỗ ở ? Nếu thì cứ đến nhà ở tạm.”
Vân Phi Tuân cúi đầu cảm tạ: “Đa tạ bá mẫu, chỗ . Với , khi tiễn dì về, còn chút việc . Tuy và Liên Y sự ăn ý, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Ta định tìm cách gửi tin cho nàng, để nàng chuẩn .”
Từ Văn Thành nhướng mày: “Phụng Nhất giáo canh phòng nghiêm ngặt như thế, ngươi định gửi tin bằng cách nào?”
Vân Phi Tuân nhếch môi, ánh lóe lên tia giảo hoạt: “Cái đó… là bí mật giữa và Liên Y.”
…
Doanh trại tạm thời của Phụng Nhất giáo.
Đêm , gió thổi hun hút, nhưng hề yên tĩnh.
Tô Liên Y trong trướng, tùy ý lật xem quyển y thư, nhưng chẳng thể tập trung nổi. Bên ngoài, dường như con vật gì đó cứ kêu réo quanh lều, từng hồi từng hồi, chịu dừng, khiến nàng phiền c.h.ế.t.
Cuối cùng nhịn nữa, nàng ném quyển sách sang một bên, mở rương lấy con d.a.o phẫu thuật tự chế, mặt đầy bực bội, sải bước khỏi trướng.
Nàng xem thử, là thứ quái gì dám lớn gan đến thế, nửa đêm còn dám quấy rầy nàng!
Vừa bước khỏi trướng, một bóng đen bỗng lao đến mặt, như chờ nàng từ lâu, còn vỗ cánh rối rít.
Tô Liên Y giật thót tim…
“Lại là… cú mèo ?!”